[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1599: Tung bay.
Trên đỉnh núi, bầu không khí bỗng đổi khác, thời khắc trọng yếu đã điểm, đại quyết chiến sắp sửa bùng nổ!
Bởi lẽ, đây là thời khắc rung động lòng người nhất trong thịnh hội lần này. Với số lượng lá trà Ngộ Đạo khổng lồ như vậy, dù đã được phân đi non nửa, vẫn còn hơn ngàn lá khác. Cơ hội ngộ đạo quý giá đến vậy, ai dám bỏ lỡ? Một chiếc lá là một lần thiên duyên để giác ngộ, chẳng những các chủng tộc khác mà ngay cả thiếu niên Đế tộc cũng phải thèm muốn đến đỏ cả mắt.
Trong khoảnh khắc đó, sát khí ngập tràn, các tộc đều đã chuẩn bị kỹ càng!
Ngay cả những chủng tộc vốn luôn trầm ổn cũng đang tích tụ sức mạnh, bọn họ muốn liên thủ, bất luận thế nào cũng phải đoạt được một phần tạo hóa này.
Ngộ Đạo Sơn hùng vĩ vô ngần, đá núi mang ánh kim loại mờ ảo, cứng chắc dị thường. Nơi đây được bố trí đại trận tuyệt thế nhằm phòng ngừa hủy diệt khi chiến đấu. Giờ phút này, từng hoa văn sáng rực tựa như nước thép cuồn cuộn, nóng bỏng đến kinh người, đại trận đã được khởi động!
Cỏ xanh trải thảm, không còn ai ngồi xếp bằng nữa. Dù là Đế tộc hay hậu nhân Xích Vương kiêu căng khó thuần Xích Mông Hoằng, tất cả đều đứng dậy, con ngươi như mặt trời nhỏ ngưng tụ tinh khí thần.
Ngộ Đạo Thụ trọc lốc, không một chiếc lá, thế nhưng vẫn ẩn chứa sinh cơ vô tận như trước. Tiên vụ ng��p tràn, cuồn cuộn lưu chuyển giữa các cành cây cứng cáp. Thân cây của nó to lớn vô cùng, lớp vỏ xù xì thô ráp tựa một con Thương Long với vảy dày đặc đang ngủ đông nơi ấy.
Bên dưới gốc cây là tế đàn bằng đất, những bình ngọc phát sáng xếp thành hàng, hào quang mờ mịt lan tỏa mang theo khí tức Tiên đạo khiến lòng người khuấy động.
Hai chân Thạch Hạo căng cứng, thân thể hơi cong lại tựa một con khủng long hình người đang tích súc năng lượng, bất cứ lúc nào cũng có thể bắn nhanh như điện về phía trước. Hắn vô cùng coi trọng lá trà Ngộ Đạo này.
"Bà cháu hãy xuống dưới chân núi chờ đi." Thạch Hạo quay đầu nói với mấy bà cháu đang đứng cạnh hắn.
"Dạ, đại ca ca phải cẩn thận nha!" Bé gái chớp chớp đôi mắt to, ngoan ngoãn đáp lời, rồi dưới sự dẫn dắt của bà lão, cùng nhau rời đi. Mấy đứa trẻ này đều rất hồi hộp và sợ hãi nên vội vã rời khỏi ngọn núi.
"Bắt đầu thôi!"
Dưới gốc cổ thụ, một ông lão cất lời.
Xoẹt!
Lúc này, chợt có người vọt tới tranh cướp lá trà tiên, tựa như tia chớp xẹt ngang tr��i, nhanh đến kinh hồn, chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh. Đó chính là người của Đế tộc, hắn ra tay dùng đại pháp lực đánh thẳng vào tế đàn.
Thạch Hạo kinh ngạc, tiến công về phía nào thế này?
Tốc độ của hắn cũng cực nhanh, nếu không có gì trì hoãn, hẳn hắn đã là người đầu tiên tiếp cận. Vốn nghĩ sẽ trực tiếp dùng tay bắt lấy, nhưng hiện giờ tình huống lại không như dự kiến, bởi vì các tộc khác cũng đang ra sức công kích. Chẳng mấy chốc, hắn đã rõ ràng, nhất định phải làm như vậy mới được.
Bên trên tế đàn hiện lên ánh sáng mờ ảo. Cổ đàn bằng đất kia tuy thấp bé, chẳng hề to lớn thần thánh, thế nhưng lại ẩn chứa một loại sức mạnh khó tả, ngăn cản các cao thủ khắp nơi. Một màn ánh sáng bảo vệ! Tế đàn bằng đất vô cùng cổ xưa, hình thành vô số ký hiệu kỳ dị bao phủ lấy nơi đó, khiến người ta không thể nào trực tiếp đoạt lấy lá trà Tiên. Rất nhanh, Thạch Hạo đã hiểu rõ và thay đổi thủ đoạn.
"Năm xưa, Vương Bất Hủ từng đến đây, xem tế đàn này như bàn trà, họ ngồi quây quần hưởng thụ tiên trà. Một thịnh hội cấp độ như vậy kinh người biết bao, khiến lòng người mê say. Giờ đây, liệu còn có thể tái hiện được chăng?" Một ông lão thản nhiên ngóng trông.
Từ vô tận xa xưa đến nay, năm tháng vội vàng, dòng sông thời gian trôi chảy, rất nhiều sinh linh cùng những chuyện xưa đã không thể tái hiện, khiến người người hoài niệm.
"Cứng đến vậy sao?" Thạch Hạo cau mày, màn ánh sáng ấy chắc chắn hơn cả tưởng tượng của hắn. Cánh tay hắn khẽ chạm vào, quả nhiên không thích hợp để cướp đoạt trực diện. Hắn hít sâu một hơi, nếu không dùng đến một vài thủ đoạn chân chính thì khó lòng có thu hoạch. Tay phải hắn phát sáng rồi vung vẫy từ từ, trong nháy mắt, Lôi Trì xuất hiện và dính chặt nơi lòng bàn tay hắn, cảnh tượng thật đáng sợ, nơi ấy bỗng hóa thành hải dương tia chớp.
Bàn tay hắn không lớn, thế nhưng lại khiến người khác có cảm giác như có thể bắt gọn nhật nguyệt, nắm chặt sơn hà, vạn vật đều có thể nằm trong lòng bàn tay.
Ầm!
Thạch Hạo đánh tới, Lôi Trì đáng sợ tuyệt đối, mang theo vòng xoáy và xung kích ra h��ng vạn tia chớp, không gì là không xuyên thủng, quả là khí tức chí dương.
Rắc!
Màn ánh sáng bên ngoài tế đàn bằng đất đã bị Thạch Hạo đánh thủng thành một khe, đã bị hắn xé rách. Đám người đứng xung quanh đều hít vào ngụm khí lạnh, Hoang quá mạnh mẽ! Chỉ có người tự mình tham dự mới hiểu rõ màn ánh sáng này chắc chắn đến mức nào, khó có thể phá tan! Rất nhiều Vương tộc liên thủ tiến công hơn chục lần, thế nhưng nơi ấy vẫn chẳng hề có chút động tĩnh.
Đột nhiên, mấy bàn tay dò tới, dọc theo vết nứt mà Thạch Hạo vừa tạo thành, muốn tiến vào bên trong. Đó là pháp lực biến thành, là sự thể hiện của đạo tắc. Là muốn hớt tay trên, cướp đoạt cơ duyên của hắn.
Sắc mặt Thạch Hạo lạnh tanh, ánh mắt lạnh lùng liếc qua. Trong nhóm bàn tay này có một ông lão là thủ hạ của Xích Mông Hoằng, và cả Vương tộc to gan tột độ. Hắn biết, những người này không nhất thiết muốn tranh đoạt mà là muốn quấy phá, khiêu khích chọc tức hắn.
Tay phải Thạch Hạo nhẹ nhàng ấn vào hư không, Lôi Trì khẽ chấn động theo. Từ bên trong, nó trút ra vô số nước đầy óng ánh, tiếp đó nổ tung giữa hư không! Đó chẳng phải nước bình thường mà là biển sấm, cứ thế nổ tung, không gì sánh được, quả như một trận tiểu thiên kiếp!
Mấy bàn tay đang dò tới đều bị tia chớp cuốn chặt tựa xích sắt khóa lấy, tiếp đó là tiếng vang ầm ầm nổ tung. Ánh máu hiện lên, máu tươi đầm đìa, nơi ấy tan tành. Mấy bàn tay lớn bị lôi đình xuyên thủng, máu thịt be bét, mảnh xương vương vãi khắp nơi. Tất cả đều trọng thương, bàn tay đứt rời. Mặc dù đây do pháp lực biến thành, không phải chân thân, thế nhưng lại rất giống, rất sống động.
Đồng thời, dù không phải bàn tay thật sự, nhưng cũng khiến những người đó khẽ rên lên, khóe miệng chảy máu tươi, thân thể co giật. Bởi vì uy lực đang tăng trưởng, bọn họ vốn đang vận dụng pháp lực toàn thân, chợt gặp phải trọng thương như thế này nên mới bị cắn trả kịch liệt đến vậy.
Ầm!
Thạch Hạo không chậm trễ nữa, thừa dịp vết nứt còn chưa khép lại, cánh tay phải hắn lao vào trong màn ánh sáng. Hai ngón tay giang ra muốn kẹp lấy những bình ngọc xếp thành hàng kia. Hắn ngạc nhiên, chỉ có thể kẹp lấy một bình, còn những bình khác tuyệt không thể lay chuyển!
Sau đó hắn hiểu rõ, mỗi lần chỉ có thể lấy được một lá. Bởi vì, dù là Đế tộc cũng vậy, sau khi lấy được một chiếc thì phải lùi ra và một lần nữa oanh kích màn ánh sáng đó. Thạch Hạo cau mày, sau khi hắn lui lại, quả nhiên vết nứt ấy nhanh chóng khép kín. Phù văn bảo vệ do tế đàn bằng đất kia hình thành, lẽ nào lại là một loại thử thách nào đó, có sự suy tính của Bất Hủ giả?
Ầm!
Một lát sau, Thạch Hạo lần nữa hành động, vẫn là Lôi Trì đánh thẳng vào màn ánh sáng đó, tiếng vang to lớn, xuyên thủng nơi đó, một khe hở không quá nhỏ xuất hiện.
"Ồ!" Hắn lộ vẻ kinh ngạc, khe hở có thể to nhỏ, xuyên thủng cũng không thành vấn đề, thế nhưng lại nhỏ hơn lúc trước rất nhiều, đồng thời vừa nãy hắn cũng tốn pháp lực nhiều hơn một chút. Thạch Hạo nhanh chóng lấy thêm một bình ngọc khác, tiếp đó lại thi pháp lần nữa. Lần này hắn đã hiểu rõ hơn, uy năng của Lôi Trì không giảm, thế nhưng màn ánh sáng ���y chỉ xuất hiện một khe hở nhỏ xíu. Cùng một loại bảo thuật, chẳng lẽ hiệu quả sẽ càng ngày càng kém đi? Thạch Hạo lộ vẻ khác thường.
Khi hắn lấy được bình ngọc thứ năm, áp lực tăng vọt. Tế đàn này tựa như có một loại đề kháng, dần dần quen thuộc với môn thần thông này, sau đó sẽ sinh ra phòng ngự nhất định, rất khó xuyên qua. Tiếp đó, hắn thấy có người biến đổi thần thông và oanh kích vào màn ánh sáng, quả nhiên hiệu quả mạnh hơn trước.
Sau khi Thạch Hạo hiểu rõ, hắn cũng không còn nóng lòng ra tay nữa. Bởi vì, với hắn mà nói, vẫn còn nhiều thủ đoạn khác, đây chỉ là vấn đề thời gian nên có thể từ từ. Hắn đưa mắt quan sát những sinh linh khác, xem xét thu hoạch của các tộc. Có một vài người liên thủ nên hiệu quả rất tốt. Trước kia, một vài Vương tộc không có năng lực đạt được lá trà tiên này, thế nhưng lúc này đã có thu hoạch và đạt được một bình.
Hắn quan sát kỹ một Vương tộc trong số đó, còn có cả tôi tớ của Xích Mông Hoằng. Vừa nãy, chính đám người này đã xuất thủ quấy rầy hắn.
Cả người Thạch Hạo phát sáng, ký hiệu liên miên xuất hiện trên cơ thể tựa như một bộ áo giáp che kín toàn thân. Hắn bắt đầu đấm đá lung tung về phía một Vương tộc nào đó.
"Ngươi, Hoang!" Sinh linh thuộc Vương tộc đó kêu lên.
Thật ra, bọn họ vẫn luôn chột dạ vì đã quấy phá Hoang, một tên sát tinh, nên luôn phòng bị hắn trả thù. Quả nhiên, giờ đây hắn đã tới!
Tất cả những chuyện này đều là mệnh lệnh của Đế tộc. Vừa nãy, bọn họ không xuất thủ thì không được. Kết quả là tên Ma Vương này đã giết tới, khiến bọn họ nhức đầu tránh né. Bọn họ vừa mới thu được một bình lá trà Tiên nên không thể nào giao ra được. Chỉ là, tốc độ của Hoang quá nhanh. Côn bằng giương cánh có thể đánh nát bầu trời, trong giây lát đã có thể trốn xa vạn dặm, làm sao bọn họ có thể chạy thoát?
Ầm!
Khi hai cánh côn bằng hạ xuống, vài tên cao thủ của bộ tộc này hét lớn. Tất cả đều bị thương nặng, người đầy máu bay vụt sang ngang. Chuyện này khiến những tộc khác kinh hãi biến sắc. Đây là sức mạnh bá đạo đến mức nào? Những người này đều ở cảnh giới Độn Nhất hậu kỳ, là đại cao thủ chân chính, tu đạo đã mấy ngàn năm, dù gắng gượng cũng được xem là hàng tiểu bối, là nhân vật tinh anh. Thế nhưng, một đám người như vậy lại bị một cặp cánh thần mang theo khí hỗn độn của Hoang đánh bay, từng người thiếu chút nữa nổ tung, đẫm máu trước tế đàn đất.
Bình ngọc bị chấn động, thoát khỏi sự nắm giữ của bọn họ, chìm nổi trong hư không. Có người thèm nhỏ dãi, thế nhưng không ai dám ra tay, không dám đoạt đồ ăn trước miệng hổ. Bịch, Thạch Hạo cầm chặt lấy trong tay rồi từ tốn cất đi.
"Ta hy vọng lát nữa các ngươi sẽ tiếp tục quấy phá ta. Với lợi tức hậu hĩnh như vầy, ta rất tình nguyện nhận lấy." Thạch Hạo bình thản nói. Hắn không tiến lên gây áp lực, bởi vì hắn còn muốn cướp sạch lần nữa. Nếu như mấy sinh linh kia còn có thu hoạch, hắn nhất định sẽ thu lấy lời lãi.
"Hoang, ngươi chớ có quá đáng!" Có người gầm nhẹ.
Trên đỉnh núi, bầu không khí trở nên căng thẳng, tất cả mọi người đều đang phòng bị, sợ những người xung quanh cướp lấy thu hoạch của mình. Trước kia, các tộc cũng sẽ bạo phát chiến đấu để cướp lấy lá trà tiên của người khác. Thế nhưng thông thường là vào lúc sau cùng, chờ cho tới khi những người khác không thể nào đạt được lá trà tiên thì đại chiến mới chính thức bắt đầu. Mà hôm nay, vừa mới bắt đầu, Hoang đã dự định làm như vậy rồi ư?
Thạch Hạo liếc nhìn mọi người một cái rồi "vèo", nhằm về một hướng khác và xuất thủ lần nữa.
"Ngươi dám!" Con ngươi Xích Mông Hoằng co rút lại, Hoang lại đang ra tay với tên tôi tớ của hắn.
Thạch Hạo không thèm để ý tới. Côn bằng giương cánh có thể xông thẳng lên chín vạn dặm, thanh thế hùng hồn vô cùng! Lúc này, trên đỉnh núi có phạm vi nhất định nên không thể bày ra Pháp tướng, thế nhưng cặp cánh côn bằng vẫn đè ép về phía trước và bao phủ ba lão bộc lại. Bởi vì bọn họ cũng có thu hoạch, đã đạt được một chiếc lá trà Tiên!
"Giết!" Xích Mông Hoằng ra tay đánh về phía trước hòng ngăn cản Thạch Hạo.
Tất cả mọi người đều hồi hộp, chỉ vừa mới bắt đầu mà hai đại nhân vật trẻ tuổi tuyệt đỉnh đã muốn va chạm rồi ư?
Ầm ầm!
Một cuộc đánh giết đã bắt đầu. Cánh chim bằng hạ xuống, chấn cho ba lão bộc vô cùng mạnh mẽ miệng phun đầy máu tươi, xương cốt răng rắc đứt đoạn không biết bao nhiêu chiếc. Đồng thời, bình ngọc cũng đã đổi chủ, đã bị Hoang chụp vào trong tay. Khi Xích Mông Hoằng công kích lại đây, Hoang đầy ngông cuồng, giơ chân phải lên, "ầm", một cước đá thẳng vào khuôn mặt của hắn.
Tất cả đều ngây ngốc, Hoang quá kiêu căng, quá sắc bén, không ngờ lại đối phó với Xích Mông Hoằng theo cách ấy.
Mọi tinh hoa ngôn ngữ trong tác phẩm này đều được truyen.free dày công chắt lọc.