Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1574: Sao quả tạ.

Đại Đạo cung, một thiên tài đẫm máu, đầu lâu lăn lóc giữa màn sương hỗn độn rợn người.

Từ trước đến nay, cảnh tượng này liệu đã từng xảy ra chưa? Luôn là thiên tài Thư viện Chiến Thần hành hạ người bồi luyện đến chết, rất hiếm khi lại có chuyện bị giết ngược trở lại như thế này.

Dù có xảy ra ngoài ý muốn thì cũng chỉ bị thương nhẹ, chứ đời nào có "Chiến giả" nào dám đánh giết đệ tử thư viện?

Những kẻ được gọi là "Chiến giả", vận mệnh ở đây vô cùng "thấp hèn", chẳng đáng một xu. Đa số đều là hậu duệ của Cửu Thiên, hoặc là những tử tù phạm phải tội ác tày trời của các tộc.

Hoang đứng sững tại đó, sợi xích sắt trên tay nhỏ từng giọt máu tươi xuống. Hắn bất động, lạnh lùng nhìn tất cả mọi người, không hề tỏ vẻ sợ hãi.

Đại Đạo cung là một thánh địa ngộ đạo, vốn tràn ngập hỗn độn, lan tỏa quy tắc, xích thần trật tự đan dệt. Lúc này lại trở nên có chút ngột ngạt.

"Hoang, ngươi dám ngang ngược đến vậy ư!" Một lão già lạnh giọng nói, ông ta là Bán Bộ Chí Tôn, phụ trách việc giải đáp nghi hoặc tại đây. Tuy không phải là người giảng kinh chân chính, nhưng thân phận cũng không hề tầm thường.

Thạch Hạo lạnh nhạt, chẳng thèm đếm xỉa tới, chỉ liếc nhìn đám đệ tử tinh anh của Thư viện Chiến Thần.

"Thôi đi, chỉ có thể trách tài nghệ không bằng người mà thôi." Một lão già khác mở miệng, liếc nhìn chiếc đầu lâu trên mặt đất rồi cau mày nói: "Còn không mau đứng dậy!"

Nhưng chiếc đầu kia trợn trừng cặp mắt, khí tức sinh mệnh dần tiêu tán, đầu lâu cũng không thể gắn kết lại với thi thể được nữa.

Mọi người rùng mình kinh hãi.

Sắc mặt vị Bán Bộ Chí Tôn kia trở nên đen sịt, ánh mắt lạnh lùng. Bởi vì nguyên thần của kẻ đó đã bị đánh tan, xem như đã hoàn toàn mất mạng.

"Nếu không phải cấp trên có mệnh lệnh, ta đã giết ngươi ngay lập tức, há lại để ngươi ngang ngược đến thế!" Một lão già quát lớn, hiển nhiên là kẻ nóng tính, hai mắt phun lửa.

Thạch Hạo vẫn lạnh nhạt liếc nhìn lão ta, chẳng thèm để ý.

Bởi lẽ, giờ đây nói gì cũng vô dụng mà thôi. Thân phận hắn có chút đặc thù nên đỡ hơn đôi chút, ít nhất trước mắt sẽ không chết. Nhưng hậu duệ Cửu Thiên thì ngay cả cỏ dại cũng chẳng bằng.

Thân là người bồi luyện, bọn họ không thể biết mình sẽ chết lúc nào, mỗi ngày đều trải qua sự giày vò, không một ai đối xử công bằng với bọn họ.

"Hôm nay đến đây thôi!" Một vị Bán Bộ Chí Tôn tuyên bố, sớm đã không còn tâm trạng giải thích nghi vấn nữa rồi.

Tiếp đó, vài lão già rời đi để xin chỉ thị từ cấp trên.

"Về chuyện của Hoang, phải đối xử đặc thù đến bao giờ, khi nào thì có thể trừ bỏ hắn?"

Trong mắt bọn họ, thời khắc được gọi là "trừ bỏ" kia mới chính thức là khi người bồi luyện đáng ghét nhất này được phép bị dùng vài biện pháp hành hạ tới chết mà chẳng sao cả.

Đáng tiếc là, những gì bọn họ nhận được là lệnh cấm tuyệt đối không được phép làm càn hiện giờ.

Đồng thời, trong mấy ngày sau đó lại có tin tức truyền tới rằng đám người An Lan, Du Đà vẫn chưa trở về, tạo nên không ít lo lắng cho mọi người.

Rất nhiều người đều biết, Vương Bất Hủ đã tiến vào khu mai táng, nhiều ngày trôi qua vẫn chưa trở lại, khiến lòng người bất an.

Đương nhiên, các tộc vẫn tin tưởng An Lan, Du Đà là vô địch thiên hạ, sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, hẳn là vì lý do nào đó nên mới trì hoãn như vậy.

"À, nghe nói Hoang đang mang gông xiềng mà vẫn rất kiêu căng bướng bỉnh như trước, lần sau chúng ta cũng nên đi gặp hắn thử một lần xem sao!"

Sau khi tin tức từ Thư viện Chiến Thần truyền ra, có người nhíu mày nói vậy. Bọn họ cảm thấy rất hứng thú nên chuẩn bị kết hợp vài người lại để hành động.

Bất kỳ tin tức nào liên quan đến Hoang đều khiến mọi người chú ý.

Bản dịch này là tâm huyết dành riêng cho truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Binh Khí điện, nơi đây vô cùng lạnh lẽo bởi có rất nhiều binh khí, hoặc cắm trên mặt đất, hoặc ngổn ngang trong cung điện, có cái làm bằng xương, có cái bằng kim loại và cũng có cái bằng đá.

"Về binh khí, có thể nói đó là sự kéo dài của thân thể chúng ta..."

Sau khi người giảng kinh hoàn toàn rời đi, một vị Bán Bộ Chí Tôn đã đến giải đáp nghi vấn cho mọi người.

"Muốn binh khí dung hợp với bản thân, tựa như là một thể, cần dùng tâm để tế luyện, khiến binh khí sinh trưởng bên trong máu thịt..."

Trong Binh Khí điện, lần này nhân số cũng không hề ít, chừng vài trăm người, lúc này đã đến giai đoạn thực chiến.

Quả nhiên, một nhóm tù nhân như Thạch Hạo đã được mang tới, chuẩn bị trở thành Chiến giả và người bồi luyện tại đây.

Trước khi tới, gông xiềng trên người Thạch Hạo đã được gia cố thêm một tầng. Đây là quyết định của cấp trên, sợ hắn sẽ làm càn lần nữa nên cần phải áp chế.

Quả nhiên, sau sự kiện lần trước, một số học sinh của thư viện rất kiêng kỵ hắn, ban đầu cũng không dám trêu chọc gì.

"Các ngươi xem, đây là một thanh hung khí, nếu dùng máu để nuôi dưỡng thì uy lực của nó sẽ càng tăng. Nhưng nó sẽ gây nguy hại cho bản thân, ẩn chứa sát khí làm hư hại nguyên thần, nuôi dưỡng lâu dài thậm chí sẽ ảnh hưởng tới tính cách."

Vị Bán Bộ Chí Tôn chỉ dẫn, nắm chặt lấy một thanh chiến mâu màu máu. Nó không quá dài thế nhưng lại đỏ bừng khiếp người, rõ ràng không hề có máu dính bên trên thế nhưng lại tựa như có mùi máu xộc thẳng vào mũi.

"Vì lẽ đó, nuôi dưỡng một thanh hung binh đòi hỏi phải đạt đến một trình độ nhất định. Làm thế nào để nuôi dưỡng mà vẫn có thể khiến sát khí ẩn chứa bên trong hung binh này tương xứng với cảnh giới của bản thân, không nguy hại tới cơ thể?"

Sau khi nói đến đây, vị Bán Bộ Chí Tôn kia lại lấy ra thanh huyết mâu, nó hóa thành một tia sáng đỏ, đâm thủng liên tiếp hàng chục tên bồi luyện.

Vài người hét thảm rồi nổ tung, hóa thành một nhóm tinh huyết đỏ tươi tiến vào thanh hung binh ấy. Còn vài người thì cơ thể khô quắt, tinh lực mất hết, cứ thế ngã gục.

"Thanh hung khí này đã được nuôi dưỡng nhiều năm, sớm đã hấp thu máu huyết tới mức kinh người, hôm nay chỉ mới uống máu của hơn chục người thì đã bão hòa rồi. Nếu uống thêm nữa thì sát khí của nó sẽ vượt quá." Vị Bán Bộ Chí Tôn giải thích.

Đám Chiến giả trắng bệch sắc mặt, đây là nơi bọn họ không muốn tới nhất, bởi Binh Khí điện này nguy hiểm hơn rất nhiều so với những nơi khác, chỉ một chút sơ sẩy sẽ bị binh khí phân giải.

"Phụt!"

Lần này, Trâu già bên cạnh Thạch Hạo không may mắn như trước, nó bị một người dùng thanh kiếm thần đỏ đậm đâm thủng lồng ngực, mũi kiếm ngập vào cơ thể và từ từ rút lấy tinh huyết của nó.

Boong!

Thạch Hạo không chịu nổi nữa nên xuất thủ, dùng sợi xiềng xích đánh văng thanh huyết kiếm ấy.

Chỉ trong chốc lát, bộ lông của Trâu già đã trở nên xám trắng không ít, phải trả cái giá cực lớn.

"À, quên nói mất, nếu các ngươi muốn nuôi dưỡng thanh hung khí của mình trở nên bá đạo, hôm nay đúng là một cơ hội cực tốt." Vị Bán Bộ Chí Tôn lên tiếng rồi chỉ về phía Thạch Hạo, nói: "Hắn chính là Hoang, rất nhiều người hẳn đã nghe qua tên hắn rồi. Huyết dịch của hắn rất bất phàm, nếu muốn hung khí lột xác thì có thể thử trên người hắn đó."

"Ta muốn xuất thủ từ lâu rồi!" Có người đáp.

Đó là một tên Vương tộc có hình thể tròn trịa, tựa như một chiếc chuông đồng. Pháp khí hắn nắm giữ lại là một chiếc Thiên La Tán* mang theo ánh máu, khi chiếc dù mở rộng thì trở nên sắc bén cực kỳ. (*): Tán - chiếc dù.

Hung khí, đó chính là những chủng loại cực đoan trong hàng ngũ pháp khí. Người bình thường sẽ không muốn nuôi dưỡng, bởi vì chúng sẽ gây thương tích cho bản thân.

Tại Đế Quan, những người nuôi dưỡng hung khí cùng huyết khí rất ít, còn ở Dị Vực, bởi vì đều là các tộc hiếu chiến nên có rất nhiều người đi theo.

Lúc chuẩn bị tới nơi đây, rất nhiều người đã kết hợp và nhắm vào Thạch Hạo, xem hắn như một người bồi luyện và dành tặng những đợt công kích điên cuồng nhất.

Vì vậy, sau khi có người lên tiếng thì cả đám hưởng ứng ngay.

"Giết!"

Thứ bay tới trước tiên chính là chiếc Thiên La Tán kia, nó xoay tròn phát ra ánh đỏ, máu tươi chiếu rọi, sát khí ngập trời.

Không thể không nói, đây là một Vương tộc vô cùng mạnh mẽ.

Cũng trong lúc đó, những thanh binh khí khác tựa như Tang Hồn Chung, cốt đao, đoản kiếm đá... chúng mang theo từng hào quang màu đỏ sậm bay vút tới.

Những người này đều lộ ý lạnh, có mối thù lớn với Thạch Hạo, tộc nhân của bọn họ từng chết trong tay Hoang.

Khi quyết đấu chân chính, chắc chắn bọn họ không phải là đối thủ của Thạch Hạo, không thể báo thù đúng nghĩa được, cho nên muốn lợi dụng cơ hội này để trả thù.

Thạch Hạo mang hai lớp gông xiềng, ánh mắt lạnh lẽo chợt lan tỏa sát ý khủng khiếp, gông xiềng vung mạnh, "Boong!", cứ thế nện thẳng lên chiếc Thiên La Tán ấy.

Phụt!

Bề mặt dù bị phá rách, dù lớn tan nát.

Việc này cần sức lực lớn đến cỡ nào chứ? Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt. Nên biết, hiện giờ hắn đang mang hai lớp gông xiềng, không thể vận dụng pháp lực, thuần túy chỉ có thể dựa vào sức mạnh thân thể mà thôi.

Nhưng đối phương lại vận dụng pháp lực cao nhất để khống chế huyết khí*, vậy mà lại có kết quả như vậy, khiến ai nấy cũng sợ hãi không thôi. (*): Binh khí máu.

"Phụt!"

Tên Vương tộc kia phun ra một ngụm máu, bởi vì hung khí của hắn đã bị tiêu hủy. Khi loại binh khí này bị phá hủy thì cũng sẽ gây tổn thương to lớn cho chính người sử dụng, vì ngày thường cần phải dùng máu huyết của bản thân để nuôi nấng, hai bên có liên hệ rất khăng khít với nhau.

Sau đó, tiếng "răng rắc" không dứt bên tai. Tuy Thạch Hạo mang trên mình hai lớp gông xiềng, nhưng hành động vẫn nhanh như chớp giật, hắn không ngừng vung vẫy xiềng xích và đập nát rất nhiều binh khí.

Kết quả, cả một đám người đều ho ra đầy máu!

Cuối cùng, một vị Bán Bộ Chí Tôn với vẻ mặt u ám quát lên một tiếng, nhanh chóng kết thúc buổi "giải thích nghi hoặc".

"Hoang, lại còn dám làm bậy nữa ư?!" Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp thư viện, và gợi lên nghị luận của rất nhiều người.

Điều đáng mừng nhất là, tuy lần này có nhiều người bị thương nhưng lại không có ai bị chết.

"Ngay cả Hoang mình mang gông xiềng mà đám đệ tử này cũng không địch lại, là do bọn họ yếu hay do Hoang quá mạnh?" Rốt cuộc cũng có người giảng kinh lên tiếng.

Sinh linh như vậy chí ít cũng là Chí Tôn, nghe nói đôi khi cũng sẽ có Bất Hủ tự mình tới giảng.

Đương nhiên, người giảng kinh thông thường sẽ ẩn giấu tu vi, không muốn tiết lộ bí mật của bản thân, đồng thời sau khi giảng xong sẽ biến mất ngay lập tức.

Để ủng hộ công sức dịch thuật, xin quý độc giả vui lòng theo dõi bản dịch chính thức trên truyen.free.

Hai ngày sau, trong một cung điện cổ lại xảy ra chuyện càng kinh người hơn nữa.

Sau khi người giảng kinh rời đi và mấy vị Bán Bộ Chí Tôn tới giải thích nghi vấn, Hoang lại được "chiếu cố" đặc biệt.

Nơi đây là "Pháp Lực Điện", bên trong ẩn chứa pháp lực mạnh mẽ không ngừng sôi trào mãnh liệt. Người bình thường khi tiến vào đều sẽ bị nghiền nát. Mấy tên "Chiến giả" sau khi bị phong ấn tu vi xong thì sẽ bị ném vào trong, cứ thế bị ép nổ, tình cảnh rất thê thảm.

Lần hiếm thấy này cũng không hề tiến hành thứ gọi là bồi luyện, thế nhưng nó lại đáng sợ hơn thế nữa.

Đệ tử của Thư viện Chiến Thần đang vận chuyển pháp lực, từng bước tiến về nơi sâu nhất trong Pháp Lực Điện, dùng hành động này để rèn luyện bản thân, để dồn ép ra pháp lực càng mạnh mẽ hơn cả bản thân đang có.

Trong lúc này, Thạch Hạo được mở gông xiềng và bị nhốt vào trong một nhà lao thần kim có thể di động được, đang được người khác dùng pháp lực đẩy vào sâu trong tòa cung điện ấy.

Con Trâu lớn rất thê thảm, bị xem như vật phẩm thí nghiệm, giữa đường đã bị ép tới mức muốn nổ tung. Một số học sinh trong thư viện cũng rất muốn nhìn xem Hoang mạnh mẽ tới mức nào, cho nên ai nấy cũng mang theo nụ cười tàn nhẫn và đồng loạt phát lực đẩy hắn vào nơi sâu trong Pháp Lực Điện.

Nơi sâu trong cung điện, muốn sống sót thì chỉ có thể phóng thích tiềm năng cùng pháp lực của bản thân mà thôi.

Bọn họ biết sự lợi hại của Hoang, cho nên mới đẩy hắn vào phía cuối, bắt hắn phải chịu đựng sự nghiền ép hùng hồn của pháp lực đủ để xé rách thân thể.

Nhưng ch��nh vì như vậy nên đã xảy ra tai nạn.

Ban đầu Thạch Hạo rất trầm mặc, chỉ biết dùng mọi khả năng cùng sức lực để chống cự, hóa giải sự áp chế pháp lực vô tận ấy.

Mấy người ở phía sau cười gằn. Sở dĩ bọn họ cầu xin mở gông xiềng của hắn ra và đưa vào trong nhà tù đặc biệt ấy, chính là muốn quan sát pháp lực cực hạn của hắn đồng thời cũng muốn nhìn thấy hắn chịu đựng đau khổ.

Vù vù!

Đột nhiên một tiếng vang thật lớn lan truyền khắp, nơi đây rung lên bần bật.

Rất nhiều người trắng bệch sắc mặt, thần hồn run rẩy, rồi hoảng sợ hét lên.

Bởi vì pháp lực của bọn họ đã mất đi hiệu lực, vả lại trong tòa cung điện này lại không ngừng cuồn cuộn tuôn ra pháp lực và đè ép bọn họ.

Đây là do Thạch Hạo gây nên!

Hắn có một loại năng lực, "Miễn Dịch Pháp Lực", vô hiệu hóa sự công kích của đối phương. Vả lại, hắn vẫn không ngừng tìm tòi bí ẩn trong nhiều năm qua nên loại năng lực này càng không bình thường, đã xảy ra đôi chút lột xác.

Cho tới hiện tại, đã không còn là vấn đề bản thân bị động chịu đựng để miễn dịch pháp lực nữa, mà là có thể làm cho pháp lực của đối phương đang tác dụng vào hắn từ xa trở nên tán loạn, mất đi hiệu lực.

Chuyện này đã thành thảm kịch!

Có tới hơn trăm người sợ hãi hét lớn, bọn họ mất đi sự che chở của pháp lực và bị sức mạnh bàng bạc bên trong Pháp Lực Điện đè ép tới mức rạn nứt cả người, rồi nổ tung.

Bản thân Pháp Lực Điện đã tràn ngập pháp lực hùng hồn, và Thạch Hạo lại còn cố ý nhắm vào như vậy nữa!

Kết quả, thảm kịch đã xảy ra.

Trong cung điện, những tên đệ tử tinh anh lập tức giống như những "Chiến giả" trước kia, tiếng "phốc phốc" vang lên, nhiều người nổ tung và hóa thành một mảnh mưa máu.

"A..."

Có vị Bán Bộ Chí Tôn hét lớn, hoàn toàn nổi giận và nhanh chóng lao tới cứu viện.

Thế nhưng, vẫn có tới tám mươi ba tên đệ tử tinh anh nổ tung, chết oan chết uổng.

Hoàn toàn là một tai nạn thảm khốc, không một ai nghĩ tới sẽ có kết cục như vậy.

"Con mẹ nó chứ... Hắn là sao quả tạ mà!"

Tiếp đó, có đại nhân vật quát lớn.

Có người tức muốn vỡ phổi, chỉ một tên tù binh, vậy mà lại khiến học sinh của Thư viện Chiến Thần lần lượt xảy ra bất trắc, sau đó có cả một đám bỏ mạng, thật sự không thể tha thứ được.

"Ha ha, thú vị, chúng ta cũng nên ra tay thôi. Nếu bỏ qua một tên bồi luyện tốt như vậy thì thật sự quá lãng phí."

"À, mấy ngày nay vẫn đang thăm dò khu di tích của Vương Bất Hủ này, tạm thời không đến tìm Hoang, không ngờ hắn lại gây nên động tĩnh lớn như vậy, nên để hắn thực hiện nghĩa vụ làm đá mài dao của mình cho rồi."

Đây là lời nói của Đế tộc trẻ tuổi.

Sau khi mấy người này tiến vào Thư viện Chiến Thần, cũng chưa hề tới tìm Thạch Hạo ngay, mà là đang thăm dò khu vực này, bởi vì đây chính là vùng đất thần thánh mà Vương Bất Hủ lưu lại.

Nhưng, bọn họ đã tới chậm một bước.

"Cái gì, Cô tộc đã có hành động và mang Hoang đi rồi ư?!"

Cô tộc, là tồn tại ngang hàng với Đế tộc, siêu nhiên trên trần đời, có nguồn gốc từ Cửu Thiên.

Hãy luôn ủng hộ những bản dịch chất lượng, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free