Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1573 : Đại Đạo cung.

Đại Đạo cung, một tòa cung điện khổng lồ lơ lửng giữa tầng mây, đủ sức chứa cả mấy chục vạn người mà không hề chật chội, quanh năm chìm trong sương mù hỗn độn.

Đây chính là một trong những nơi ngộ đạo danh tiếng nhất của thư viện Chiến Thần, bởi vì, cứ mỗi một khoảng thời gian sẽ có cao thủ đ��n giảng kinh, truyền thụ những đại pháp huyền ảo.

Phía dưới là trùng điệp núi non, tinh khí lượn lờ mờ mịt. Còn giữa không trung, Đại Đạo cung bồng bềnh quanh năm, lưu chuyển những quy tắc trật tự thần bí, đi kèm mẫu khí vạn vật.

Thiên lao đen kịt được mở ra, Thạch Hạo cùng một nhóm người bị dẫn đi, cuối cùng tất cả đều được đưa vào Đại Đạo cung. Với vài người, đây chẳng phải lần đầu họ đặt chân đến, điển hình như Trâu già kia.

Vừa mới đến gần, thân thể họ bất chợt run rẩy, bởi vì họ quá đỗi quen thuộc với nơi này. Mỗi lần đặt chân đến đây, họ đều phải trải qua những giày vò đẫm máu, sống sót trở ra thật sự chẳng hề dễ dàng chút nào.

Đây là nơi giảng kinh, là chốn ngộ đạo, đồng thời cũng là sân thi đấu!

Cung điện này rộng lớn vô cùng, có thể chứa cùng lúc mấy chục vạn người. Thế nhưng, toàn bộ thư viện Chiến Thần cũng chỉ có khoảng ngàn người được phép tiến vào, quanh năm nghe đạo kinh và tìm hiểu đại đạo tại nơi đây.

Bởi vậy, nơi này vô cùng trống trải, không hề chật kín ngư���i ngồi, đủ không gian cho mọi người luận bàn.

Phía trước nơi này có một dãy bồ đoàn, không nhiều không ít, vừa đúng một ngàn cái.

Mấy ngày nay đã có vài trăm người đến ngồi xếp bằng nghe Chí Tôn giảng đạo, trong chốc lát vô số dị tượng xuất hiện. Đạo tắc hóa rồng uốn lượn quanh co, trật tự biến thành sen vàng đại đạo lan tỏa khắp hư không. Ngoài ra, vạn đạo ráng lành bùng lên, long phượng cùng nhau ngâm xướng.

Đồng thời, trong khu vực này, đại đạo ầm ầm vang vọng, tựa như khai thiên tích địa, ngập tràn vô số ký hiệu, đó là những thứ bản nguyên nhất.

Thạch Hạo kinh ngạc, dù hắn đến hơi muộn, buổi giảng kinh đã kết thúc, thế nhưng vẫn có thể cảm nhận được luồng sức mạnh phi phàm ấy, khiến hắn chợt có dấu hiệu ngộ đạo.

Khi Thạch Hạo xếp bằng ngồi xuống, thân ảnh mơ hồ trên đạo đài dần tan biến, người giảng kinh xong liền biến mất không một tiếng động.

Nghe nói, người kia tuy là Chí Tôn nhưng đã chạm đến lĩnh vực Bất hủ, sớm muộn gì rồi cũng sẽ bước vào. Việc giảng đạo cho một đám trẻ tuổi như vậy đã là đủ rồi.

Chí Tôn rời đi, xung quanh đạo đài xuất hiện vài bóng người quan sát những ai đang lắng nghe kinh văn, sau đó hỏi thăm họ có nghi vấn gì hay không.

Tuổi tác của những người này đều không hề nhỏ, họ đều là những kẻ đã bước một chân vào cảnh giới Chí Tôn, tu vi siêu phàm. Tuy không phải người trực tiếp giảng kinh nhưng vẫn có thể giải thích một vài nghi hoặc cho đám đông này.

"Tiền bối, ta có vài điều không hiểu, tiềm năng cực điểm của sinh linh..."

Quả nhiên, sau khi người giảng đạo chân chính rời đi, những tu sĩ lắng nghe đạo kinh đã chia thành vài nhóm, vây quanh những người này để thỉnh giáo.

Có người đưa ra không ít vấn đề, và mấy ông lão kia đều kiên trì giải đáp.

"Mỗi người khác nhau thì tiềm năng cũng khác nhau, chỉ có thể không ngừng đột phá và khai mở bảo tàng thân thể thì mới có thể từng bước nhận ra cực hạn của bản thân." Một ông lão nói.

Sau đó, hắn vẫy tay chọn một người trong số "Chiến giả", kéo người này đến gần rồi toàn diện phóng thích tổ thuật, áp chế sinh linh kia.

Cái gọi là Chiến giả chính là những sinh linh đáng thương chuyên được dùng để bồi dưỡng thiên tài trong các trận huyết chiến. Họ hoặc là nô bộc, hoặc là những tử tù phạm phải sai lầm lớn, mạng sống của họ không hề đáng giá, có thể bị thu gặt bất cứ lúc nào.

"Cố gắng chống đỡ, dùng hết khả năng của ngươi." Ông lão phân phó.

Tên Chiến giả nghe vậy sợ hãi không thôi, bởi vì hắn biết, bản thân mình rất có thể sẽ mất mạng.

Ầm!

Một luồng gợn sóng mạnh mẽ lao tới áp chế hắn, khiến xương cốt hắn vang lên đùng đùng, tiếp đó trong cơ thể lại có tiếng sấm rền vang lên mấy lần.

Răng rắc!

Một lát sau, dù đã dùng hết mọi khả năng, sinh linh đó vẫn không thể bảo vệ được mình, xương cốt toàn thân đã gãy đoạn vì bị ép chặt, có thể thấy sự bá đạo ấy tới nhường nào.

Xương cốt trong cơ thể hắn đã bị vị nửa bước Chí Tôn kia ép nát, hơn nữa, xu thế này cũng không hề thay đổi, vẫn đang tiếp diễn. Cơ thể hắn gần như nát bét, từng bông hoa máu không ngừng bắn ra.

Phụt!

Sau đó, ngay cả mi tâm cũng nổ tung, máu tươi đầm đìa, xương sọ thì chia năm xẻ bảy.

"A..." Sinh linh ấy hét thảm, ánh mắt đỏ đậm, giãy giụa không ngừng, rít gào la hét.

"Chú ý quan sát, các ngươi xem kỹ!" Nửa bước Chí Tôn rất bình tĩnh, lòng bàn tay phát sáng, vô số làn khí lành rơi vào trên người Nhân tộc kia, khiến thân thể hắn gần như trở nên trong suốt.

"Nơi này, còn có nơi này nữa, thần lực dâng trào, pháp tắc cộng hưởng." Hắn chỉ vào thân thể của tên sinh linh đang kêu la thảm thiết ấy, để cho đám người lắng nghe đạo kinh kia phân biệt được một vài vị trí quan trọng trên thân.

"Các ngươi nhìn kỹ tiếp, sau khi những xương này vỡ nát thì trong cơ thể hắn sẽ tự động phát sáng, huyết nhục cùng nhau cộng hưởng, đây chính là giai đoạn mở ra hình thức ban đầu của tiềm lực." Nửa bước Chí Tôn giảng giải.

Hắn lần nữa tăng áp lực khiến cho tên Chiến giả kia be bét máu thịt, cả người như muốn nát bấy.

"Thấy rõ chứ, khi một sinh linh cận kề với tử vong thì những tiềm năng thần bí ấy sẽ càng phóng thích nhanh hơn." Nửa bước Chí Tôn chỉ dẫn, chỉ vào một vài vị trí be bét máu thịt.

Từ xa, rất nhiều Chiến giả đều sợ hãi, có vài người lần đầu tiên xuất hiện ở trong thư viện Chiến Thần nên không kìm được khẽ run rẩy. Kết cục này quá đáng thương, đó có phải là vận mệnh của bọn họ chăng?

Ngay cả Thạch Hạo cũng lạnh lẽo cặp mắt, hắn khó có thể tiếp nhận được hình ảnh như vậy.

Đồng thời hắn cũng không thể không cảm thán, quả nhiên dị vực rất tàn khốc và cũng rất đáng sợ, vì thăm dò con đường tu hành mà sát hại những tu sĩ khác không hề thương tiếc.

Phụt!

Phân nửa thân thể của người này nổ tung, tiếp đó bị vị nửa bước Chí Tôn kia ném sang một bên.

"Các ngươi có chú ý tới, khi thân thể của hắn chịu đựng đến cực hạn, đồng thời khi bản thân nhận phải tổn thương nghiêm trọng nhất thì lúc ấy tiềm lực được phóng thích ra lại càng lớn đến kinh người." Nửa bước Chí Tôn nói.

Người kia rất may mắn đã giữ được tính mạng, tuy rằng nửa người đều tả tơi thế nhưng chung quy lại vẫn có thể phục hồi như cũ, vẫn còn sống tiếp được.

Thạch Hạo cắn răng, việc làm này cũng chẳng hề xem bọn họ là Chiến giả gì cả, mà tựa như đang đối mặt với người rơm dã thú vậy.

"Tiền bối, làm cách nào thì mới có thể lợi dụng được đại thế, hoặc có thể nói là các quy tắc tự nhiên trong thiên địa này ạ, để nhanh chóng áp chế cường địch, đánh tan tổ thuật của kẻ địch." Có người hỏi.

"Rất đơn giản, phải hoàn toàn hòa vào cùng đất trời, ví dụ như là Thiên Nhân hợp nhất, có thể hoàn toàn bất bại, lợi dụng những quy tắc và trật tự để nhằm vào địch thủ trong mắt của ngươi."

Lần này, sau khi vị nửa bước Chí Tôn kia nói xong thì vẫy tay một cái, vù, cuồng phong gào thét và tóm lấy Trâu già đứng bên cạnh Thạch Hạo.

Trâu già rất mạnh thế nhưng cũng không thể nào sánh được với sinh linh sắp sửa bước vào hàng ngũ Chí Tôn kia.

"Chính là như vậy, mượn đại thế thiên địa để trấn áp xuống, có thể xuyên thủng màn ánh sáng bảo vệ bình thường!" Nửa bước Chí Tôn giải thích.

Hắn nhanh chóng xuất thủ, xuyên thủng một ít màn ánh sáng, hắn không hề sử dụng tổ thuật mà là l���i dụng một loại "Đại thế" nào đó trong thiên địa, hoặc có thể nói là đại đạo vô hình to lớn để đánh tan màn ánh sáng hộ thể của Trâu già, làm tan rã đi bảo thuật của nó.

Phụt!

Cuối cùng, Trâu già be bét máu me rớt ầm bên cạnh Thạch Hạo, chiếc sừng trên đầu nó đứt rời, thân thể bị thương nặng, xém tí nữa thì đã chết đi.

Ánh mắt của Thạch Hạo càng thêm lạnh giá, những người này chẳng hề kiêng dè gì cả!

"Tự các ngươi đi kiểm nghiệm đi!" Ông lão nói.

Tiếp đó, trong cung điện to lớn trở nên ầm ĩ và hơi chút rối loạn.

Quả nhiên là rất tàn khốc và cũng rất máu tanh, bởi vì trong cung điện đã bắt đầu có một vài cuộc chiến đấu. Có người đang nghiên cứu tiềm năng thân thể, có người chú trọng đến việc chém giết, có người lại đang tìm hiểu về các quy tắc mà bản thân muốn nắm giữ.

Phụt!

Kết quả, chỉ vừa mới bắt đầu không bao lâu thì đã tiêu hao rất nhiều Chiến giả được mang tới.

Ngay sau đó, trong cung điện to lớn này lần lượt có người bỏ mạng, máu tưới đỏ cả cung điện.

"Thấy gì không, tàn khốc như vậy đó." Trâu già than thở, lần này nó còn sống, có thể tiếp tục tồn tại, đó chính là niềm vui lớn nhất hiện tại.

Sau đó, Hoang cũng được tuyển chọn, muốn luận bàn, bồi tiếp chiến đấu với người ta.

Thế nhưng, rất nhanh sau đó thì hắn đã bị nhận ra thân phận, dù cho tóc tai của hắn có bù xù che khuất đi nửa khuôn mặt.

Chuyện này đã gây nên sóng lớn chấn đ��ng!

Bọn họ cũng không phải không biết Hoang đang ở đây, thế nhưng những nơi giảng kinh cũng có tới vài chỗ, và không ngờ rằng Hoang lại được dẫn vào trong cung điện khổng lồ lơ lửng trên không này.

Sinh linh chọn Thạch Hạo không hề dám động thủ luận bàn với Hoang, nếu làm vậy thì chắc chắn là đang tự tìm đường chết.

"Không sao đâu, hắn đang mang theo gông xiềng, đây chính là thứ chính tay Chí Tôn luyện chế nên có thể hạn chế hắn cực kỳ hiệu quả, khó mà làm dữ được gì, hắn sẽ không thể xem trời bằng vung được đâu." Có người nói.

"Cái gọi là đại thế chính là như thế. Hắn tuy rằng là Hoang, có uy danh lan xa thế nhưng đều trở thành tù binh. Hiện giờ các ngươi hãy điều động uy phong đại thế tự nhiên trong thiên địa để áp chế Hoang thử một lần xem sao." Nửa bước Chí Tôn nói.

Kết quả, những sinh linh ấy chen lấn tranh giành để xuất thủ.

Ầm!

Dù cho Thạch Hạo đang mang trên người gông xiềng thì tốc độ vẫn hết sức nhanh chóng, thân thể tự động phát sáng tới rực rỡ.

Khi thấy những Chiến giả xung quanh mình rên rỉ thảm thiết và cũng có một vài người nguy hiểm tới tính mạng thì sắc mặt của Thạch Hạo trở nên lạnh lùng, thế nhưng thân thể hắn lại tỏa ra ánh sáng vô cùng rực rỡ, dù cho có gông xiềng trên người thì cũng không tài nào ngăn cản được.

Ầm ầm ầm...

Liên tiếp có người bị đánh bay, cái được gọi là đại thế thiên địa được hình thành và hợp lực lại đều bị xé rách cả.

Rầm!

Đồng thời, xích sắt trên tay của Thạch Hạo cũng rung động kịch liệt, trong lúc hắn vung tay thì đã quấn chặt quanh cổ của một người đối diện, tiếp đó là kéo chặt, bụp, đầu lâu của người kia lăn lốc dưới đất.

Cung điện rất trống trải, máu tươi chảy dài vẫn là chuyện thường, thế nhưng thiên tài của thư viện Chiến Thần lại bị kéo đứt lìa chiếc cổ thì ý nghĩa hoàn toàn khác biệt, có người căm tức và cũng có người quát lớn.

Mọi quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free