[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1537 : Chèn ép.
Ông lão Kim gia vừa dứt lời, không khí náo nhiệt chợt im bặt, ai nấy đều quay đầu nhìn về phía ông ta.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng, bởi vì lời nói này đã phá tan không khí vui vẻ ban đầu, người của Kim gia lại đưa ra yêu cầu đó đúng vào thời điểm này.
Đương nhiên, cũng có vài người cho rằng lời nói này rất hợp lý, bởi vì chiếc rương gỗ rất quan trọng, công bằng mà nói thì Thạch Hạo cần phải nộp lên cấp trên để các tộc trưởng nghiên cứu.
Thế nhưng, đa số mọi người đều nhận ra rằng, ông lão Kim gia này đang cố ý, có ý định muốn áp chế Hoang.
Bởi vì, lần này Thạch Hạo đã gây ra một sự náo động cực lớn, khiến cho dị vực phải điều động đại quân bao vây rừng rậm Thiên Thú, thậm chí còn có cả Chiến tranh Chí Tôn. Mà "người khởi xướng" này lại bình yên sống sót trở về, danh tiếng nhất thời vang dội, không ai sánh kịp.
Trước kia, gần như chín phần mười mọi người đều nghĩ rằng Thạch Hạo sẽ ngã xuống nơi quan ngoại, nhất định sẽ chết trẻ, nhưng hiện tại lại hoàn toàn không phải như thế.
Chưa kể đến bản thân Thạch Hạo, chỉ riêng việc hắn đã thể hiện nghị lực và dũng khí như vậy, đủ để làm rung chuyển cả Biên Hoang, cũng đã gợi lên chấn động khắp Đế quan này, có thể nói là rực rỡ chói mắt.
Huống chi, hắn còn thành công mang chiếc rương gỗ này trở về!
Ngay cả dị vực cũng thèm khát muốn có được vật này, thế nhưng lại bị hắn ngăn cản và mang về Đế quan, đây là một chuyện lớn, cũng là một công lao trời biển.
Dù thế nào đi nữa thì lần này Thạch Hạo hoàn toàn xứng đáng được ca ngợi, hắn tung hoành giữa Biên Hoang, khiến cho các tộc phải thán phục không ngừng.
Người của Kim gia lại xuất hiện vào lúc này, rõ ràng là muốn đè nén "khí phách" của hắn, còn có ý đồ chèn ép, công kích, nói sâu hơn nữa thì là muốn đánh tan vầng sáng, xóa bỏ hào quang của hắn.
Việc này khiến không ít người không vừa lòng, ví như Thiên Giác, Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn, ai nấy đều sầm mặt xuống.
Thanh Y mở lời, nói: "Thạch Hạo mang về một chiếc rương quan trọng đến vậy nên công lao cực lớn, có thể nói là công lao trời biển, dù như thế nào thì cần phải được tôn trọng, thế nhưng ông lại có dáng vẻ này, bày ra sắc mặt như thế, không sợ làm người khác nản lòng sao?"
Những lời này rất nhẹ nhàng thế nhưng trọng lượng lại không hề nhỏ, khiến sắc mặt ông lão Kim gia biến đổi.
"Nói hay lắm, Hoang không màng tới sống chết mà xông pha ngang dọc nơi Biên Hoang để mang về một chí bảo như vậy, thế nhưng ông lại nói lời l���nh lùng như vậy, có ý gì đây hả?" Tào Vũ Sinh cũng tiến lên chất vấn.
Vài người khác cũng tỏ ra không cam lòng, muốn can thiệp vào chuyện này.
Nơi này không chỉ có đám trẻ tuổi mà còn có một số nhân vật lão thành của các tộc, những người này đã bị kinh động và đến đây tìm hiểu tình hình.
Khi thấy tình cảnh nơi đây thì không ít người lộ vẻ khác thường.
Đương nhiên, tất nhiên cũng có người thiên về phía Kim gia, đó là những người đi theo và các gia tộc có cùng quan điểm với họ.
"Kim tiền bối cũng đâu có ác ý gì, chẳng qua là các ngươi quá mẫn cảm, suy nghĩ quá nhiều mà thôi." Có người nói.
"Khụ!" Một lão bà trong đám người đó ho khan, nói: "Tốt nhất vẫn nên giao nộp lên cấp trên thì hơn, chúng ta sẽ mời các cao nhân đến nghiên cứu."
Những người theo Kim gia ùn ùn bày tỏ thái độ, tuy rằng thừa nhận công lao của Thạch Hạo thế nhưng vẫn yêu cầu chiếc rương gỗ, cũng mượn danh đại nghĩa để ép buộc.
Rõ ràng, thái độ của bọn họ nghiêng hẳn về phía ông lão Kim gia đã lên tiếng trước đó, vô hình trung tạo nên một tình cảnh như đang chèn ép Thạch Hạo.
Trường Cung Diễn mở lời, rất đanh thép nói: "Nếu như các ông đều cho rằng như vậy thì sau này còn ai dám xông pha chém giết nữa? Rõ ràng Hoang mang công lao trở về thế nhưng các ông lại đối xử như người có tội, với dáng vẻ hờ hững, mỉa mai như vậy, ai đã ban cho các ông cái quyền đó?"
"Người trẻ tuổi, ngươi nghĩ nhiều rồi đó, ta cũng không hề có suy nghĩ riêng tư gì cả, chỉ là xuất phát từ lòng nóng vội, muốn mời cao thủ trong các tộc đang bế quan cùng nhau nghiên cứu bí mật của rương gỗ này."
Ông lão Kim gia đã mở lời trước đó nói, y tên là Kim Dật, là một đại tu sĩ đã bước vào cảnh giới Độn Nhất từ nhiều năm trước.
Với tầng thứ này, y có thể coi thường quần hùng, ít nhất, bên trong Đế quan này, y tuyệt đối là một đại cao thủ.
"Còn nói là không hề suy nghĩ riêng tư gì, chẳng lẽ không thể nói nổi lấy một lời khách sáo sao? Với vẻ mặt v��nh váo sai khiến như thế còn không phải là đang đố kỵ với Hoang ư? Muốn chèn ép hắn, thật đáng xấu hổ, đáng chết đi mà!" Thái Âm Ngọc Thỏ thì càng thẳng thắn hơn, tuy có dáng vẻ mũm mĩm, mái tóc bạc mềm mại, cùng đôi mắt to tròn, thế nhưng nàng chẳng có chút vẻ hiền dịu nào mà cứ oang oang hét lớn.
"Hừ, công nhận lần này Hoang đã lập được công lao không hề nhỏ." Kim Dật hừ lạnh một tiếng rồi nói vậy, sau đó, y lạnh lùng nhìn đám người trẻ tuổi, nói: "Thế nhưng, hắn đã gây ra phiền phức không hề nhỏ!"
"Thật không biết xấu hổ, rõ ràng là muốn chèn ép Hoang, thế mà còn dám nói hắn gây ra phiền phức không nhỏ, ông thử nói rõ xem nào!" Thái Âm Ngọc Thỏ tức giận.
Ai cũng không nghĩ tới lời nói của tiểu cô nương này lại đanh thép như vậy, lại dám chống đối với cả một đại tu sĩ, hơn nữa lời nói cũng không hề nể nang chút nào.
Thạch Hạo không nói gì mà chỉ đứng yên quan sát, bởi vì hắn có lòng tin rằng, muốn xem Kim gia còn có thể giở trò gì nữa.
"Tiền bối, người nói như vậy thì chẳng có chút công bằng hợp lý nào cả, rốt cuộc Thạch Hạo đã gây ra phiền phức gì?" Thanh Y vẫn nhẹ nhàng buông mi mắt như trước, hỏi.
"Các ngươi có biết, sau khi Mạnh Thiên Chính tiền bối cứu hắn đã phải trả giá lớn thế nào không? Phải trọng thương quay về. Hắn chỉ là một tu sĩ cảnh giới Trảm Ngã nho nhỏ mà thiếu chút nữa đã khiến một vị Chí Tôn rơi vào tử cảnh, phiền phức này còn không tính là lớn sao?" Kim Dật cao giọng nói.
Khi nghe tới những lời này thì ai nấy đều không đồng ý, cảm thấy y cố ý gây sự.
Thiên Giác là người đầu tiên phản bác, mắng nhiếc: "Chí Tôn của Kim gia các ông đến Đế quan chỉ để làm cảnh ư? Sao không rời thành ứng cứu? Sao không đi cứu viện? Hiện giờ lại làm ra vẻ hiên ngang lẫm liệt, nói gì mà ảnh hưởng tới an nguy của Chí Tôn. Ông không thấy ghê tởm khi nói ra những lời đó sao!"
"Quan hệ giữa Mạnh tiền bối và Hoang chính là tình thầy trò, rời thành cứu giúp và thành công trở về, vả lại Hoang còn mang được cả chiếc rương mà chính dị vực điên cuồng muốn đoạt lấy, đây vốn là kết cục hoàn mỹ, đáng lẽ phải ăn mừng. Thế nhưng ông lại soi mói, vạch lá tìm sâu, rảnh rỗi sinh nông nổi sao, rốt cuộc muốn gì đây?" Tào Vũ Sinh cũng không chịu kém cạnh, nói.
"Cặp mắt của ông có vấn đề à?" Thái Âm Ngọc Thỏ miệng lưỡi đanh thép, cứ thế mắng thẳng, nói: "Dị vực vì chiếc rương này nên đã điều động vô số đại quân, đích thân mấy vị Chí Tôn tới cũng đã đủ chứng minh mức độ quan trọng cực kỳ của nó rồi. Thế nhưng Đế quan ta, đáng lẽ phải dốc sức tử chiến, phái toàn bộ tinh nhuệ ra để đoạt lấy chiếc rương gỗ này mới phải chứ. Thế nhưng về sau, Mạnh tiền bối vì sợ các tộc gặp tổn thất nặng nề nên đã tự mình rời quan, một mình đối chiến với các Chí Tôn dị vực. Đây là một chuyện đáng được ca tụng, thế nhưng sao khi lọt vào miệng các ông thì lại biến đổi đến vậy? Thái Quân của Kim gia các ông không xuất quan thì thôi, thế mà giờ còn muốn chất vấn người khác nữa sao, đây là cái đạo lý gì thế này?!"
Thỏ nhỏ oang oang gào thét, chớ nói đến những người trẻ tuổi đều lộ vẻ lạnh lùng mà ngay cả các nhân vật lão thành của các tộc sau khi nghe thấy vậy cũng nhíu mày, ai nấy đều nhìn về phía Kim Dật với vẻ mặt khó chịu.
"Ha ha, người trẻ tuổi chính trực và nhiệt huyết, đây là chuyện tốt." Một lão già của Vương gia đứng ra, y muốn gỡ gạc cho Kim Dật, nói: "Kim huynh cũng vì nhất thời lo lắng nên lời nói có chút không được hay cho lắm. Quan trọng là, y rất lo lắng cho sự an nguy của Mạnh tiền bối, một vị Chí Tôn bị trọng thương sẽ ảnh hưởng cực lớn đến cục diện, họ chính là lực lượng cấp cao nhất bảo vệ Đế quan ta."
Sau khi Vương gia nói ra những câu này thì mấy ai tin phục được chứ? Bởi vì, rất nhiều người đều biết mối thâm thù của họ với Thạch Hạo và Mạnh Thiên Chính.
"Đúng đó, Kim huynh cũng có ý tốt mà thôi, làm người cần phải quang minh chính đại, chỉ vì lo lắng cho thương thế của Mạnh tiền bối nên lời nói ra có chút nóng nảy." Người phe Kim gia cũng hùa theo nói vậy.
Mà một nam nhân trung niên thuộc dòng chính Kim gia, với ánh mắt sắc như điện, cũng mở miệng, hắn nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Người trẻ tuổi, ngươi cũng thật trầm ổn đó chứ, những người ở đây đều có chút hiểu lầm, ngươi cũng nên giải thích đôi chút thì hơn, đừng đứng im ở đó làm gì. Có phải ngươi cảm thấy lần này mình đã lập được chiến công không nhỏ, nên tự cao tự đại, coi thường lời nói của bọn ta không?"
Khi nghe được những câu này thì Thạch Hạo không còn trầm mặc nữa, hắn lạnh lùng quét mắt nhìn đám người Kim gia một lượt, nói: "Người không biết xấu hổ thì ta cần gì phải gi���i thích? Muốn nghĩ sao thì nghĩ!"
"Ngươi cũng ngông cuồng đó chứ, cho rằng mình đã lập được đại công nên dám coi rẻ chúng ta!" Nam nhân trung niên Kim Hỗn đó quát lên.
Y dù sao cũng là một đại tu sĩ, đang ở cảnh giới Độn Nhất.
Bên cạnh, lúc này Kim Dật cũng sầm mặt xuống, nói: "Người trẻ tuổi, bất luận thế nào, dù cho ngươi có lập được công lao lớn đến đâu thì cũng cần phải tôn trọng bậc tiền bối."
Rõ ràng, hai người này đều là siêu cấp cao thủ, đều là những người mạnh nhất trong Kim gia, cả hai đều nhắm vào Thạch Hạo.
Thạch Hạo rất hoài nghi, trong rừng rậm Thiên Thú, hắn từng gặp phải sự ngăn cản của một gia tộc đến từ Đế quan, có phải là Kim gia hay không? Hắn chợt nảy sinh suy đoán này.
Bởi vì, vừa rồi đám người Kim gia này luôn nhắm vào hắn, khiến hắn nảy sinh vô vàn liên tưởng.
"Người phải tự biết mình, nếu bản thân đã không còn mặt mũi liêm sỉ thì người khác còn cần giữ giúp làm gì?" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
Mọi người giật mình, ngay cả Tào Vũ Sinh và những người khác cũng không ngờ Thạch Hạo lại ngang ngược đến vậy, đang đối mặt với đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất, thế mà hắn vẫn chẳng hề cúi đầu chút nào.
Cùng lúc đó, từ xa xa, vài người trẻ tuổi bay đến, họ mang theo một tin tức.
"Không ổn lắm!" Tào Vũ Sinh tiến lên, giật giật ống tay áo Thạch Hạo, bí mật truyền âm nói: "Bên ngoài cung điện nơi Mạnh Thiên Chính tiền bối bế quan có treo một chiếc hồn đăng, hiện giờ chiếc hồn đăng đó đã mờ tối đi rất nhiều, ta nghĩ sở dĩ đám người Kim gia này gây khó dễ chính là vì vậy!"
Trong lòng Thạch Hạo chìm xuống, cái gọi là hồn đăng ấy chính là biểu tượng cho sự an nguy của đại trưởng lão.
Nhưng mà rất nhanh sau đó hắn bình tĩnh lại, bởi vì trước khi rời đi, đại trưởng lão từng khẳng định rằng, ông không hề gặp chuyện gì, ngược lại còn muốn mượn cơ hội này để thử nghiệm lột xác!
Đại tu sĩ của Kim gia bị Thạch Hạo chống cự, không hề nể mặt mũi chút nào, khiến cho đám người trong tộc này lộ vẻ giận dữ và lạnh lùng, lúc này Kim Triển cũng lên tiếng.
"Hoang, ngươi quá phận rồi đấy, biết vừa rồi ngươi đã nói chuyện với ai không?" Khí thế của Kim Triển mạnh mẽ như cầu vồng, con ngươi sáng quắc đầy vẻ đáng sợ.
Thạch Hạo xoay người nhìn về kẻ được cho là có thiên phú tốt nhất từ trước tới nay của Kim gia, không ai có thể sánh bằng, hắn lạnh lùng đáp trả đầy đe dọa, nói: "Ngươi có biết vừa rồi ngươi đã nói chuyện với ai không?!"
Bản dịch này được đội ngũ biên tập tận tâm của truyen.free dày công trau chuốt, mang đến trải nghiệm độc đáo cho độc giả.