[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1536: Gặp nhau.
Thạch Hạo rời khỏi cung điện khổng lồ, trên tay cầm theo chiếc rương gỗ mục, bước ra khỏi nơi ấy.
Việc này đã dấy lên náo động không nhỏ. Mấy người đứng bên ngoài vừa nhìn thấy chiếc rương gỗ trong tay hắn đã lập tức nhận ra đó là vật gì!
Chính vì chiếc rương gỗ này mà dị vực mới điều động nhiều đại quân đến, không hề tiếc bất cứ giá nào để vây kín các khu vực như rừng rậm Thiên Thú, dãy núi Thần Dược... Quả thật khiến người khác giật mình kinh hãi.
"Đó chính là chiếc rương gỗ kia sao?" Có người run giọng hỏi, sớm đã có người xông tới muốn xem thử có chỗ nào khác thường.
Thạch Hạo không hề ngăn cản, ngược lại còn rất hào phóng để bọn họ quan sát, bởi vì dù là hắn hay Đại trưởng lão cũng không cách nào nhìn ra được sự huyền bí bên trong. Nếu có ai nghĩ ra biện pháp mở được thì không còn gì tốt hơn nữa.
"Thạch Hạo đang ở đâu?"
"Hoang đang ở nơi nào?"
Cùng lúc đó, xa xa có một nhóm người trẻ tuổi xuất hiện, đều là những người quen của hắn.
Ví như Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn, Vệ gia Tứ hoàng, Thiên Giác nghĩ... Sau khi biết được Thạch Hạo sống sót trở về, tất cả đều mừng rỡ không thôi.
"Thằng nhóc họ Thạch kia, cuối cùng ngươi cũng đã về rồi, may là chẳng có chiếc quan tài nào." Thỏ nhỏ nhảy cẫng lên nói, trước giờ nàng vẫn không hề phát triển chút nào, vẫn giống như lần đầu Thạch Hạo gặp mặt, vẫn là dáng vẻ mười mấy tuổi, tóc bạc ngang eo, đôi mắt tựa như hồng ngọc.
Đám Trích Tiên, Thập Quan vương, Thạch Nghị, Lục Quan vương Ninh Xuyên cũng tới, ai nấy cũng đều giật mình không thôi, sau khi nghe được Thạch Hạo còn sống trở về thì đều nhanh chóng tới đây.
Ngoài ra, còn có cả đám Đại Tu Đà, Thích Cố đạo nhân nữa.
Dù cho là người của Vương gia và Kim gia cũng tới, ví như Vương Hi cùng Kim Triển đang tay trong tay đi lại đây. Bọn họ rất là giật mình khi biết được Thạch Hạo có thể gắng gượng để mò về đến đây.
"Đúng là một con quái vật mà, nhiều ngày trôi qua như vậy rồi mà hắn vẫn còn sống, vẫn chờ Mạnh Thiên Chính tới cứu viện!" Đây là lời nói của đám người Vương gia, bọn họ nhanh chóng lại gần.
Bởi vì, thứ mà Thạch Hạo mang về chẳng phải tầm thường gì, đủ để khiến các thế lực lớn phải thay đổi sắc mặt, không ai không muốn biết tình huống bên trong.
"Nhóc họ Thạch kia, ngươi vẫn còn sống, không ngờ mạng cũng lớn đó chứ!" Thỏ nhỏ hò hét chạy lại, bởi vì lúc này nàng đã thấy được bóng dáng của Thạch Hạo.
Ngay cả Thiên Giác nghĩ cũng hét lớn lên rồi hóa thành m���t vệt ánh vàng xông nhanh tới, mà đi sát bên cạnh nó là một con Hoàng điệp cũng rực rỡ ánh sáng.
"Thạch Hạo, ngươi... khổ sở quá rồi, có thể cố gắng chịu đựng tới tận giờ!" Tào Vũ Sinh hô lớn.
Có nhiều người tới như vậy thế nhưng lúc Thạch Hạo nhìn thấy Tào Vũ Sinh thì tâm thần chấn kinh. Hắn sẽ không bao giờ quên người và chuyện mà hắn từng nhìn thấy ở thánh địa của khu Mai Táng cổ.
Người đó chính là Tào Vũ Sinh ở vô tận năm tháng sau này, là một cố nhân đã bị chôn vùi qua bao nhiêu thế hệ, nay một mình mò mẫm từ lòng đất trở về.
Nhiều năm sau này sẽ phát sinh chuyện gì? Đến hiện giờ Thạch Hạo cũng không biết được!
Hình ảnh Tào Vũ Sinh trước mắt chợt lồng ghép với tên đạo sĩ mập khiến tâm thần của Thạch Hạo chấn động dữ dội, có rất nhiều lời khó mà diễn tả được.
Đồng thời hắn cũng nhìn về phía Thỏ nhỏ. Tào Vũ Sinh của vô tận năm tháng sau này từng cẩn thận dặn kỹ, phải quan tâm chăm sóc thật tốt Thái Âm ngọc thỏ này, bởi vì tương lai sau này sẽ "không còn gặp nữa".
"Hóa điên rồi à, sao im ru thế, nhìn thấy chúng ta rồi giả điên làm ngơ à?" Thái Âm ngọc thỏ chế nhạo.
Thật ra thì bọn họ đều kích động không thôi, vui sướng vì Thạch Hạo đã sống sót trở về, thế nhưng cũng không muốn biểu đạt những gì mình đã lo lắng, đều muốn bầu không khí ở nơi này trở nên vui tươi.
"Chúng ta đều ra khỏi thành, đều muốn vào rừng rậm Thiên Thú để cứu ngươi, thế nhưng lại bị Đại trưởng lão vung tay áo cuốn trở về lại đây!" Tào Vũ Sinh giải thích.
Trường Cung Diễn đứng bên cạnh cũng gật gật đầu, lúc đó đám người trẻ tuổi này đều kích động nên dồn dập đi cứu Hoang, nhưng đã bị ngăn cản.
"Hoang huynh có thể bình an trở về thật sự là một chuyện vui, đáng được ăn mừng!" Chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh Tề Hoành cười ha hả nói.
Dù là Thập Quan vương cũng xuất hiện. Ngày thường hắn cũng chẳng hề thân thiết qua lại gì với Thạch Hạo, nhưng lúc này cũng mở miệng nói: "Ta cũng muốn đi cứu ngươi, thế nhưng lại bị cản."
"Thạch Hạo, ngươi không gặp vấn đề gì chứ?" Thanh Y xuất hiện. Sau khi tới Đế quan này thì nàng luôn khắc khổ tu hành, vẫn luôn bế quan vì có đại nhân vật chỉ điểm hướng dẫn cho nàng.
Bởi vì, nàng có khả năng có quan hệ với Thanh Nguyệt tiên tử ở hơn kỷ nguyên trước, có một đoàn Hỏa chủng thần bí ở bên người và từng ảnh hưởng tới "chuyện xưa" của Thanh Nguyệt tiên tử.
Gần đây nàng mới xuất quan và sau khi biết được tin của Thạch Hạo thì vô cùng lo lắng, hôm nay rốt cuộc cũng nhận được tin tức tốt.
Ma nữ cũng xuất hiện với nụ cười nhẹ nhàng mang theo vẻ mê hoặc. Từ trước tới giờ nàng vẫn luôn đối đầu với Thanh Y cùng Nguyệt Thiền.
Ở Ba ngàn châu có Bổ Thiên giáo cùng Tiệt Thiên giáo, mà trên Cửu Thiên này thì lại có Bổ Thiên đạo cùng Tiệt Thiên đạo, được mệnh danh là đạo thống trường sinh, đều là truyền thừa mạnh mẽ được đặt ngang hàng với gia tộc Trường Sinh.
Một đám người xuất hiện nên đã gợi nên sự náo nhiệt không thôi.
Thạch Hạo hồi phục lại tinh thần rồi đáp chuyện từng người, đặc biệt là Thanh Y. Từ sau khi tiến vào Đế quan thì không hề gặp được nàng, huống hồ giữa hai người đã từng xảy ra chuyện cũ thật ướt át.
"Cuối cùng ngươi đã làm những gì thế hả, là sau khi phát hiện chiếc rương này thì khiến đám dị vực làm ầm lên, vây kín khắp thế giới để giết ngươi luôn à?" Thỏ nhỏ hỏi.
Thạch Hạo cười ha hả, nói: "Chính là do chiếc rương gỗ này, nè, cho các ngươi mượn đó, cứ nghiên cứu chơi cũng được."
Hắn cho mọi người mượn, lập tức cả nhóm người tranh đoạt hòng là người đầu tiên được quan sát.
Ầm!
Chưởng phong cuồn cuộn, Thập Quan vương giao thủ với Trích Tiên, ai cũng muốn là người đầu tiên bắt được.
Kết quả, kỳ tài của các thế gia Trường Sinh bên trong Đế quan như Thác Cổ Ngự Long cũng tranh giành với chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh Tề Hoành, ai cũng muốn tranh cướp cho bằng được.
Đương nhiên, việc này cũng chẳng phải là liều mạng gì cả, chỉ là luận bàn đôi chút, rất là nhẹ nhàng hòa nhã và có đôi chút thủ đoạn mà thôi.
"Ấy ấy, là của ta đó nghe, các ngươi không thấy ta là người đầu tiên cầm trên tay à, trước để ta xem xem nào!" Thiên Giác nghĩ hét toáng lên.
Mọi người liếc mắt nhìn mà chẳng biết nói gì nữa. Gì mà cầm trên tay chứ, tên khốn này có kích thước chỉ bằng hạt đậu nên hiện đang nằm nhoài bên trên chiếc rương này!
"Thì ra là kích thước có tí ti như vầy cũng có lợi ích thật." Tào Vũ Sinh lẩm bẩm.
"Không phục à, ta đánh ngươi nở hoa đầy mặt luôn nhé!" Thiên Giác nghĩ hét lên. Ầm, nắm đấm phóng to nện thẳng lên trên mặt của Tào Vũ Sinh khiến hắn bay ngược ra sau.
"Con bà nó!" Tào Vũ Sinh bị đánh lén như vậy thì giận dữ hét lên.
"Ha ha..." Một đám người cười to.
Xa xa, Vương Hi im lặng. Khi nhìn thấy mọi người cười cười nói nói thì nàng không cách nào như vậy được, bởi vì quan hệ giữa Vương gia với Thạch Hạo đã quá tệ.
Nơi đây có không ít người của Vương gia, tất cả cũng vì chiếc rương gỗ này nên mới tới đây. Bọn họ chỉ biết đứng bên ngoài lạnh lùng nhìn mọi chuyện chứ chẳng hề nói lời nào.
Kim Triển, nhân vật ngút trời một đời của Kim gia cũng ở đây, hắn chỉ âm thầm hừ lạnh một tiếng. Hắn được mệnh danh là thiên kiêu một đời, được khen tặng là một trong những người mạnh mẽ nhất trong thế hệ trẻ tuổi, vẫn luôn không phục Thạch Hạo.
Nhưng mà, hiện tại hắn không thể tới trêu chọc khích đểu được, như vậy sẽ khiến người khác sinh ra phản cảm, tự rước lấy phiền phức.
Có người nghe thấy thế nhưng cũng không muốn dấy lên xung đột với hắn làm gì.
Có nhân vật lớn tuổi của Kim gia ở đây nên đã âm thầm cản hắn lại, không muốn hắn làm bậy.
Hơn nữa vào lúc này có một ông lão với thân phận rất cao của Kim gia đi tới, nói: "Chiếc rương gỗ này được mang từ bên ngoài về à?"
"Dạ đúng rồi." Thạch Hạo quay đầu lại liếc nhìn người này, tuy rằng không hề ưa thích người của Kim gia thế nhưng vẫn lễ phép trả lời.
"Tốt lắm, chiếc rương này rất quan trọng, hiện giờ bị trưng dụng. Hãy bàn giao lại, để cho các vị tiền bối đức cao vọng trọng trong thành nghiên cứu!" Người đó nói.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, kính mong chư vị độc giả ủng hộ.