Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1400: Thịnh hội thiên tài.

"Hậu duệ của Vô Địch Giả là ai?" Thiên Giác Kiến lẩm bẩm, cũng chẳng mấy coi trọng.

Đặc biệt hơn nữa là, ngay cả hậu duệ của Chân Tiên mà nó còn quên béng đi, chẳng thèm hỏi tới một lời.

Tu sĩ truyền tin mặt nhăn nhó nhắc nhở, nói: "Vẫn còn có hậu duệ của Chân Tiên nữa!"

"Hậu duệ Chân Tiên đáng gờm lắm sao? Chẳng phải ta chưa từng thấy qua, nào là Vương Hi, Kim Triển đều đến từ gia tộc Trường Sinh, chẳng phải cũng là hậu duệ của Chân Tiên ư?" Thiên Giác Kiến bĩu môi.

"Hừ, những người kia ngươi chưa từng gặp đâu, họ thuộc về ba thế gia Trường Sinh trong Đế Quan này." Người truyền tin lau mồ hôi, lần đầu tiên gặp phải một con Kiến nhỏ xấc xược như vậy, ngay cả truyền nhân của thế gia Trường Sinh mà nó cũng chẳng thèm để vào mắt.

"Hậu duệ sao? Chẳng phải con ruột của Chân Tiên. Ngay cả cái tên tiên oa* Vương Trường Sinh ta cũng từng thấy qua, thì đám hậu duệ kia có đáng gì mà ta phải để tâm? Nhớ tới một năm trước, chúng ta từng đại chiến một trận ở Vương gia, Vương Trường Sinh gầm gừ liên hồi, quả thật còn đáng sợ hơn đám con cháu của hắn nhiều!"

Người truyền tin khi nghe được lời này thì không biết nói gì cho phải nữa, nó là yêu quái kiểu gì thế này? Bản thân nó không ưa thế gia Trường Sinh, lại còn lôi Vương Trường Sinh ra để mắng mỏ, nào là con cái, lại còn dám xưng hô kiểu đó với lão quái vật đã sống vô tận năm tháng kia sao?

"Im lặng, nhỏ giọng chút đi, nếu không, ngươi sẽ gặp phải đại họa lâm đầu đó!" Người truyền tin vừa run vừa vã mồ hôi khuyên nhủ.

"Ngươi không biết ta ư?" Thiên Giác Kiến vô cùng kinh ngạc.

Thạch Hạo từ xa đi tới, quả thật hắn cũng cạn lời, người truyền tin lại lấy hậu duệ Chân Tiên ra khoe khoang trước mặt tiểu Thiên Giác Kiến, sự so sánh này quả thật có chút khập khiễng.

Trừ phi là con ruột của Chân Tiên tới, nếu không làm sao có thể so tài cao thấp với Kiến nhỏ màu vàng này chứ? Đây chính là con của Thập Hung!

Năm đó, một trong Thập Hung là Thiên Giác Kiến, tuy rằng không phải Tiên vương, không chứng được đạo quả như vậy, thế nhưng sức chiến đấu tuyệt đối không hề yếu, gần như đã đạt tới cấp độ này.

"Ngươi... là ai?" Người truyền tin ngờ vực nhìn về phía Kiến nhỏ màu vàng đang đứng trên phong thư hỏi.

Phong thư vẫn đang nằm trong tay hắn, bỗng nhiên lại có một con Kiến nhỏ đứng trên đó, hiện giờ lại làm ra bộ dáng này khiến hắn chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.

Kiến nhỏ liếc xéo hắn, nói: "Cái tên nhóc con này, cố tình lờ ta đi đấy à, muốn chết sao?"

Người truyền tin lau đi vệt mồ hôi, vừa nãy con Kiến nhỏ này còn gọi Vương Trường Sinh là tiên oa, hiện giờ lại làm ra vẻ ông cụ non mà gọi hắn là nhóc con, quả thật muốn ngất xỉu ngay tại chỗ.

"Ta vừa mới xuất quan, mấy năm gần đây vẫn luôn tu hành..." Người truyền tin đáp.

Thạch Hạo vừa tới nghe vậy thì nở nụ cười, nói: "Đây là Thiên Giác Kiến, con của Thập Hung."

"Chuyện này... à, ta... đi đây!" Người truyền tin ba chân bốn cẳng chạy mất, quả thật hắn muốn quan sát Thiên Giác Kiến trong truyền thuyết này, thế nhưng khi nghĩ tới việc nó gọi Vương Trường Sinh là oa* thì như lửa đốt dưới đít, không dám tiếp tục trò chuyện với nó nữa, thật sự đã sợ xanh mắt mèo, chỉ sợ đến lúc đó nó lại nói ra chuyện gì kinh thiên động địa nữa, rồi bản thân rước lấy đại họa. (*): Con nít, đứa nhỏ.

Lúc chạy tới đầu thôn thì hắn dừng lại, sau đó giao phong thư cho mấy đứa nhỏ trong bộ lạc rồi lại cắm đầu bỏ chạy, quả thật có phần hoảng loạn.

"Sau ba ngày nữa, hồ Bích Lạc..." Thạch Hạo nhìn qua tấm thiệp mời rồi nhẹ giọng lẩm bẩm, sau đó tiện tay vứt xuống bàn gỗ.

"Nhóc Hạo, ta vừa xuất quan, hình như ngươi tới đại mạc làm thịt một trận phải không hả? Vả lại có thu hoạch rất dồi dào, giết liền hai tên cường giả Vương tộc?" Tào Vũ Sinh chạy tới nói.

Bộ lạc hắn ở chỉ cách Thạch Hạo có một con sông lớn, là một người thân cận nhất với Thạch Hạo.

Khi nghe được tiếng nói cùng với cách gọi đó thì trán Thạch Hạo nổi đầy gân xanh.

"Tên mập, gào hét gì vậy hả?" Thạch Hạo trừng hắn.

Tào Vũ Sinh cười gượng, sau đó nói: "Đúng rồi, cái tên vừa chạy khỏi Thạch tộc kia là kẻ nào vậy hả? Cái gì mà đưa thiệp mời cho thiên kiêu trẻ tuổi, chết tiệt, hắn chưa từng nghe tới danh tiếng của ta sao? Còn không đưa thiệp cho ta nữa, thế là ta tặng cho hắn một trận no đòn!"

Thạch Hạo chẳng nói gì nữa mà chỉ biết nhìn chằm chằm tên mập này.

"Tên nhóc nhà ngươi cũng chẳng chút tử tế gì!" Thiên Giác Kiến lên tiếng, nó cũng không hề động thủ với người đưa thư kia, chỉ là nói vài câu mà thôi.

...

Sau khi hiểu rõ thì Tào Vũ Sinh tức giận, nói: "Lại dám quên luôn cả ta sao? Thật quá chướng mắt, có gì mà đáng sợ chứ, không mời thì không đi... à, không được, không đi không được, càng không đưa thiệp thì ta lại càng phải đi."

"Có gì mà phải tranh giành chứ, tấm thiệp của ta đây, ngươi cầm lấy mà đi." Thạch Hạo xoay người chuẩn bị tiếp tục tu hành để tìm hiểu pháp và đạo của bản thân.

"Nè, bên trên viết tên của ngươi đó!" Tào Vũ Sinh nhắc nhở.

"Tên nhóc con nhà ngươi có muốn đi không?" Thiên Giác Kiến nhìn hắn, chưa từng thấy qua một tên mập nào lại có mặt dày như vậy, không ngờ lại đang lật xem tấm thiệp mời này.

"Đi, nhất định phải đi chứ, ta và các ngươi cùng đi!" Tào Vũ Sinh kéo Thạch Hạo lại.

"Không có hứng thú!" Thạch Hạo đáp.

"Chúng ta đang ở Đế Quan mà, người ta đã nhiệt tình mời thì làm sao từ chối mất mặt họ chứ? Vả lại, tương lai sau này chắc chắn sẽ trở thành đồng minh cùng nhau giết địch, hiện giờ vừa hay là dịp để tới làm quen giao hảo chứ." Tên mập kỳ kèo nói.

Trong Đế Quan, những ngày gần đây đám thiên tài trẻ tuổi không cách nào bình tĩnh nổi, đặc biệt là tinh anh của các tộc, truyền nhân của mỗi một bộ tộc mạnh nhất ��ều đang chờ đợi.

Đáng tiếc, rất nhiều người thất vọng vì không nhận được thiệp mời, không thể tham gia cuộc thịnh hội thiên kiêu đó, nghe đâu tư cách tham gia rất cao.

Ngày hôm đó lan truyền tin tức, cuộc tụ hội này thuộc về thế hệ trẻ tuổi và được tổ chức ở hồ Bích Lạc, tới lúc đó giảng kinh luận đạo chắc chắn sẽ không thể thiếu.

Nếu như người khác biết được Thạch Hạo chẳng chút hứng thú thì chắc chắn sẽ rất kinh ngạc, không ít người sẽ phải sửng sốt, bởi vì ngay cả thiệp mời mà bọn họ còn không nhận được nữa cơ mà.

"À, nghe nói lần này có biểu diễn một vài kỳ trân từ dị vực."

"Điều đó thì tính là gì chứ, điều quan trọng vẫn còn ở phía sau, nghe nói có người có được tin tức về Trường Sinh Dược ở bên ngoài Đế Quan, có tàn đồ do cổ nhân lưu lại, ghi chép khu vực tiên dược lui tới, điều đó sẽ được nói rõ cho mọi người biết trong cuộc thịnh hội này."

"Ta nghe nói, còn có bí mật về Cấm Khu nữa!"

Trong Đế Quan, một vài tu sĩ trẻ tuổi của các tộc đang thảo luận, tuy rằng không được tham gia nhưng độ nhiệt tình không hề giảm sút, hiểu rõ rất nhiều điều.

"Cấm Khu nào vậy?"

"Tất nhiên là Cấm Khu ở Cửu Thiên rồi!"

"Cái gì?!"

Tin tức này làm người khác chấn động, rất nhiều người vô cùng bất ngờ, địa phương đó không một ai dám bàn luận lung tung, nếu không sẽ gặp phải đại họa ngay lập tức.

"Nghe nói, lần này từng có người đưa thiệp mời tới Cấm Khu này nữa, chỉ là không biết người trong Cấm Khu này có tới hay không mà thôi."

Khi tin tức này truyền ra thì đã tạo nên chấn động không nhỏ, rất nhiều người kinh ngạc vô cùng.

Cấm Khu ở Cửu Thiên, đó là nơi nào? Là đầm rồng hang hổ, ai dám chạm tới, chỉ cần chạm vào một chút thôi cũng phải trả giá bằng máu và linh hồn!

Hơn nữa, năm tháng dài đằng đẵng cho tới hiện tại, bên trong Cấm Khu tràn ngập tử khí âm u, thiếu đi hơi người, nếu như đưa thiệp mời thì liệu có sinh linh nào tham dự không?

"Thịnh hội... tuyệt đối là thịnh hội!" Có người thở dài.

Nếu như có thể mời sinh linh trong Cấm Khu tới thì dù hắn có trẻ tuổi, không có bất cứ chiến tích đáng kể nào thì cũng đủ tạo nên sóng gió mênh mông, sẽ chấn động các tộc.

Mọi người rất muốn biết, đây là chủ ý của người phương nào mà dám hành động như thế.

Nên biết, Cấm Khu trên Cửu Thiên có trình độ khủng khiếp và thần bí vô cùng to lớn, nói theo một ý nghĩa nào đó thì cấp độ người đại diện của bọn họ cũng không hề yếu hơn những cường giả cái thế đã sớm biến mất trong dòng lịch sử!

Cũng may là, bọn họ vô cùng hiểu lý lẽ, từ xưa tới nay vẫn luôn im lặng không có bất cứ động tĩnh nào.

Nếu không, một khi trở thành kẻ địch của bọn họ thì thế gian sẽ đại loạn, Cửu Thiên Thập Địa chắc chắn sẽ tiêu vong!

Ba ngày thoáng cái đã qua, một chỗ có cảnh sắc ưu mỹ trong Đế Quan, quanh năm được linh khí bao phủ nhưng hôm nay trở nên vô cùng náo nhiệt, bởi vì có rất nhiều người tới đây để tụ hội.

Hồ Bích Lạc, xanh biếc tươi tốt, tựa như một tấm ngọc bích óng ánh được khảm nạm trên mặt đất, đẹp nên thơ, xán lạn mờ ảo, quanh năm luôn có khí tức Tiên đạo lan tràn.

Bởi vì, nghe đồn khu vực này từng có Tiên cư trú!

Xung quanh hồ Bích Lạc là vô số tòa Linh Sơn, có phát sáng rực rỡ, có đen kịt như mực, tới giờ vẫn tản ra khói đen, thế nhưng cũng không hề khủng khiếp, trái lại còn đang lưu chuyển ý vị Đại Đạo, còn có hiện lên màu vàng kim tựa như từng thanh kiếm cắm ở bên hồ.

Có không ít tòa Linh Sơn lơ lửng trên không trung chứ không hề đặt trên mặt đất, cảnh sắc ưu mỹ, lượn lờ sương mù nhạt nhòa, tựa như là tiên cảnh.

Thạch Hạo đã tới, không cách nào từ chối được sự kỳ kèo nài nỉ của Tào Vũ Sinh, từ trong khu vực hoang vắng xa xôi mà tới, rời khỏi nơi dừng chân của Thạch tộc, một đường thẳng tiến đến nơi này.

Từ rất xa thì bọn họ đã nhìn thấy được khí tượng vô cùng phi phàm, Tiên vụ bốc hơi lượn lờ quanh hồ Bích Lạc cùng với các tòa Linh Sơn.

"Có người tới từ Cấm Khu à, ta rất muốn nhìn xem thử hình dáng như thế nào!" Kiến nhỏ màu vàng nói.

Thạch Hạo không nói gì cả, thế nhưng trong lòng cũng có ý định như thế này, đây chính là mục đích để hắn tới hồ Bích Lạc.

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free