Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1399: Chỉ vì luyện binh.

"U u..." Tiếng kèn lệnh ốc biển vang vọng rung chuyển đất trời, đại quân dị vực như thủy triều đen kịt rút lui, dần biến mất nơi cuối đại mạc.

Phía Đế Quan không một ai đuổi theo truy sát. Bởi lẽ, vị lão nhân với túi Càn Khôn trong tay, món tiên khí đó, đang đứng phía sau trấn giữ, có thể ra tay bất cứ lúc nào.

Ngay sau đó, Thôn Thiên thú rít gào, sư tử ba đầu khẽ gầm, nối tiếp nhau bay lên không trung hướng về phía Đế Quan, tu sĩ Cửu Thiên bên này dưới sự dẫn dắt của đại kỵ sĩ bắt đầu rút lui.

Trận chiến cứ thế tạm dừng.

Dọc đường đi, các chiến sĩ đến từ mọi tộc đều vô cùng trầm mặc. Dù lần này không hề chịu thiệt mà thậm chí còn chiếm thế thượng phong, thế nhưng trong lòng mọi người vẫn đầy âu lo. Bởi lẽ, dị vực quá mạnh, có cả Bất Hủ, một khi chúng sát phạt đến đây thì thật sự rất khó lòng đối phó!

Bọn họ chỉ có thể trông cậy vào Thiên Uyên, một khi nơi đó bị công phá thì Đế Quan chắc chắn cũng không thể ngăn cản, Cửu Thiên ắt sẽ bị chôn vùi.

Mà giờ đây, hai vị Cổ Tổ vô thượng An Lan, Du Đà của dị vực đã ra tay, truyền xuống pháp chỉ, liệu sau này còn có động thái nào khác nữa chăng?

Cường giả cái thế ở cấp độ đó đều kiêu ngạo khinh thường cả một kỷ nguyên, một khi họ hạ quyết tâm thì trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra, Thiên Uyên liệu có thể vững chắc mãi được không?

Thật khó tưởng tượng nổi, một khi Thiên Uyên biến mất thì Đế Quan cùng đại địa phía sau đó sẽ biến thành bộ dạng gì!

"Hu hu..." Bỗng nhiên có tiếng khóc đầy bi thương cất lên.

Nhìn về phía sau, từng bộ thi thể được khiêng trên cao, tàn khuyết chẳng hề nguyên vẹn. Có thi thể được đặt trên lưng thú cưỡi, có quan tài được người nâng cao, máu tươi đầm đìa.

Đây đều là những tu sĩ đã bỏ mạng, có cường giả vô cùng nổi danh, cũng có những tiểu binh chẳng chút danh khí. Trận chiến kết thúc cũng xem như tính mạng của họ đã khép lại, chết trận nơi quan ngoại.

Lướt nhìn phía sau, vô số thi thể khiến người ta giật mình, không cách nào kìm lòng mà thở dài một tiếng.

Sau trận chiến này, lại có rất nhiều người mất đi trượng phu, phụ thân. Một trận chiến qua đi, khắp nơi đều là đau thương, tiếng khóc lớn dần và nối liền nhau, có quá nhiều cảnh tượng thê lương phía sau khiến người ta không đành lòng chứng kiến.

Mà đây cũng chỉ là một phần nhỏ của tổn thất, bởi vì có rất nhiều tu sĩ đã tự bạo, trong cuộc đại chiến của cường giả thì hài cốt cũng chẳng còn, không lưu lại bất cứ thứ gì.

Những thi thể có thể mang về, c��ng chỉ là một phần rất nhỏ!

"Tiền bối, có Thiên Uyên ngăn cản, vì sao chúng ta còn phải xuất quan liều mạng với bọn chúng? Nhiều người chết trận như vậy, quá khốc liệt!" Có người không kìm được hỏi một vị thống lĩnh.

Nếu không xuất quan, những người này đã không phải bỏ mạng.

Mấy người cho rằng, có Thiên Uyên ngăn chặn thì đại quân dị vực sẽ không thể nào qua đây được, không thể nào vượt qua được vách ngăn ấy. Như vậy, chủ động đi tham chiến chẳng phải đang đẩy các chiến sĩ vào con đường chết oan ức sao?

"Dị vực đang đối phó với Thiên Uyên, nên chúng ta nhất định phải chủ động xuất kích hòng phá hoại hành động của bọn chúng!" Một vị trung niên cao giọng nói. Hắn không phải thống lĩnh, thế nhưng cũng lớn tiếng giải thích, nhằm phòng ngừa ảnh hưởng tới sĩ khí của mọi người.

Nhưng vị đại kỵ sĩ ngồi trên Tỳ Hưu vàng khoát tay cản hắn lại, sau đó trầm giọng lên tiếng:

"Tất cả cũng chỉ vì luyện binh, rèn luyện ra chiến sĩ thiết huyết!" Hắn nói vậy.

Một câu nói đơn giản đã làm sáng tỏ tất cả.

"Có lẽ Thiên Uyên sẽ biến mất vào một ngày nào đó. Đến lúc đó, chuyện gì sẽ xảy ra?" Nguyên lão của một vài bộ tộc bổ sung, lớn tiếng nói.

Mọi người trầm mặc, đây chính là điều mà họ không muốn đối mặt, thế nhưng tương lai rất có thể sẽ xảy ra chuyện này.

Hiện giờ xuất binh chính là để rèn luyện chiến sĩ các tộc, chuẩn bị cho cuộc đại quyết chiến sinh tử sau này. Lúc ấy, rất có thể sẽ là một trận chiến diệt thế, máu đỏ nhuộm khắp thế gian.

Lần này, quy mô đại chiến của hai giới không nhỏ. Bên trong đại mạc, đâu đâu cũng có sinh linh, song phương bỏ lại vô số thi thể, máu tươi nhuộm đỏ những hạt cát.

Mà những chiến sĩ được điều động từ Đế Quan cũng chỉ là một phần rất nhỏ, chứ không phải điều động toàn bộ.

Đứng ở vị trí cao tầng, thì đây cũng chỉ là một cuộc chiến quy mô nhỏ mà thôi.

Đây là để luyện binh, và cũng rất đúng. Nếu tình hình kéo dài thì chiến sĩ các tộc sẽ luân phiên xuất kích, đều sẽ cảm nhận được sự tàn khốc của máu và lửa.

Từ cổ chí kim, bên ngoài Đế Quan chưa bao giờ khô đi vết máu, mà đời này nhất định sẽ chảy nhiều hơn nữa.

Tiếng khóc nhỏ dần, toàn bộ đại quân trở nên yên lặng, u ám trở về hướng Đế Quan.

Ngay cả hung thú đầy mạnh mẽ kia cũng không còn rít gào, cứ thế im lặng trở về. Một vài cự cầm trải dài bóng tối trên mặt cát, bản thân ủ rũ bay về phía trước.

Tình cảnh chẳng chút tiếng động, trầm mặc không lời như vậy chợt sinh ra vẻ ngột ngạt vô cùng.

Mỗi lần từ quan ngoại trở về đều là như thế, vô số tu sĩ thương vong, từ trần, chết trận. Đây là nỗi đau không thể nào lảng tránh được.

Đại quân tiến vào trong màn sương hỗn độn, tiến về phía tòa hùng quan đệ nhất mênh mông. Mọi người vẫn trầm mặc như trước và lẳng lặng chờ đợi để tiến vào thành.

Xoẹt! Một luồng tiên quang chiếu tới bao phủ lấy mọi người.

Lúc này, chợt có một vài sinh linh cá biệt kêu la thảm thiết, cứ thế hóa thành tro tàn, dù chỉ là chống cự một thoáng cũng không được.

Đó là sinh linh dị vực, dựa vào cuộc đại chiến lần này để trà trộn vào trong đại quân hòng nhập quan. Thế nhưng lần này cũng như rất nhiều lần trước, chúng không thể qua ải, bị một chiếc cổ kính trong thành soi chiếu và hiện nguyên hình, sau đó cứ thế hóa thành tro bụi.

Tiếp theo, đám người Thạch Hạo cảm thấy thân thể mình như bị tan rã, tiến vào trong một thông đạo kỳ lạ. Vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra thì họ đã đi sâu vào trong thông đạo này rồi.

Trong lúc này, hắn cảm thấy huyết nhục như sục sôi, dấu vết thần hồn rung lên bần bật tựa như đang cộng hưởng cùng Đế Quan.

Hắn biết, đó là một cuộc kiểm tra. Bất luận sinh linh nào muốn vào Đế Quan thì cũng sẽ bị tra xét kỹ lưỡng, chỉ có những người vừa xuất quan không lâu trước đây mới có thể tiến vào lại.

Trước khi họ bước lên cuộc hành trình này thì cũng đã lưu lại khí tức của bản thân rồi.

Đế Quan cổ xưa và thần bí, có thể sừng sững vạn cổ mà không đổ ắt có đạo lý của riêng nó.

Sau đó không lâu, bọn họ đã tiến vào trong thành. Kết quả, vừa mới xuất hiện thì đâu đâu cũng có bóng người, tất cả đều dùng ánh mắt căng thẳng nhìn về hướng này, đều là người của các đại tộc đang hy vọng tộc nhân của mình sẽ trở về.

Rất rõ ràng, trong khoảnh khắc này tràn ngập vẻ bi thương.

Lúc Thạch Hạo rời đi thì đã nghe được tiếng gào khóc tan nát cõi lòng. Có phụ nữ trẻ em, có già yếu bệnh tật, tất cả đều đang đứng ngay tại nơi này để chờ đợi người thân quay trở về, kết quả lại là đón nhận tin dữ.

Thạch Hạo đi xa, nơi này không có ai chờ hắn cả. Bởi vì Thạch tộc quá nhỏ yếu nên không đủ tư cách để tới nơi này.

"Vèo!" Một bóng người màu vàng óng vọt tới đứng trên bả vai Thạch Hạo, cùng hắn trở về.

"Quá sảng khoái, giết được rất nhiều kẻ địch. Chỉ là không giết được con cá lớn nào, hơn nữa lại còn có một lão già lúc nào cũng kè kè phía sau ta, làm như sợ ta chạy mất không bằng, quá xúi quẩy!" Thiên Giác nói.

Thạch Hạo im lặng. Hắn biết, đó chắc chắn là cao thủ trong thành đang bảo vệ Tiểu Thiên Giác Thần, sợ nó chưa trưởng thành mà đã chết trận nơi quan ngoại, tổn thất đó quá lớn.

Bởi vì, những đời sau của Thập Hung, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn thì tương lai chắc chắn sẽ trưởng thành thành người vô địch.

Đại quân dị vực, trước tiên đã lui bước.

Chủng tộc hiếu chiến đều rất thiết huyết, dù cho có chết trận thì cũng chỉ đau thương lúc ấy, sau đó thì sẽ càng cay nghiệt hơn.

Dị vực, rộng lớn vô biên, lãnh thổ mênh mông vô cùng, diện tích còn rộng hơn rất nhiều lần so với Cửu Thiên Thập Địa.

Sau khi các tộc trở về, đều thông qua những trận pháp truyền tống để tiến về lãnh địa của bộ tộc mình.

Thế nhưng cũng có một phần rất nhỏ đang hô hào bằng hữu để tụ họp. Cuộc gặp gỡ giữa thế hệ trẻ tuổi lần này cũng không phải là chuyện nhỏ.

"Mau đi mời người, mời thiên tài trẻ tuổi mạnh nhất của chúng ta tới! Nếu không thể diệt trừ Hoang thì đúng là một sự sỉ nhục, thế hệ trẻ tuổi giới ta há lại không bằng người khác!"

Một trận chiến ở đại mạc, ngay cả Võ Thiên Vương cũng thất bại đã khiến cho rất nhiều sinh linh trẻ tuổi dị vực kinh ngạc trong lòng, đồng thời cũng vô cùng âu lo vì bị một tên nhân tộc đánh bại. Việc này khiến bọn họ không cam lòng.

Đặc biệt là câu nói kia của Võ Thiên Vương, rằng thế hệ trẻ tuổi không cách nào địch lại Hoang, đã kinh động tới rất nhiều người, khiến cho cả những thế hệ lớn tuổi cũng dồn dập quan tâm.

"Có thể tới mấy cổ địa trong truyền thuyết kia không, nhờ người của Đế tộc xuất thế chứ?"

Lời này vừa thốt ra liền khiến thế hệ trẻ tuổi khiếp sợ: Hoang đáng sợ tới mức đó ư, cần phải kinh động tới Đế tộc?

"Cẩn thận, Đế tộc luôn phủ đầy bụi bặm, không hề xuất thế. Nhưng một khi có người rời khỏi cổ địa thì chắc chắn sẽ bá tôn thế gian, mười phương đều bái lạy, cũng không phải là cơ hội của chúng ta đâu!"

Bất kể nói gì đi nữa, Thạch Hạo đã trở thành người nổi tiếng trong thế hệ trẻ tuổi dị vực!

Trận chiến ở đại mạc hắn đã đánh bại Võ Thiên Vương, hấp dẫn ánh mắt của cường giả trẻ tuổi dị vực. Tất cả đã xem hắn như là ngọn núi lớn chặn đứng đường đi, nhất định phải san bằng.

"Sư phụ, người... vẫn còn sống!" Ngay cửa vào của bộ lạc Thạch tộc, A Thú đang ngóng nhìn về một bóng người ở nơi xa, lúc này không nhịn được chợt hét lên đầy vui sướng.

Một đám trẻ nhỏ nghe thấy liền nhanh chóng chạy tới, vô cùng vui mừng nhìn hắn.

"Đại ca ca, đại ca thật lợi hại! Nghe nói lần đại chiến này rất khốc liệt thế mà đại ca vẫn bình yên vô sự, một chút thương tích cũng chẳng hề có, đúng là vui quá!" Một cô bé với khuôn mặt đỏ bừng cùng nụ cười hồn nhiên nói, thế nhưng ngay sau đó lại khóc rống lên, bởi vì nó đang nhớ tới phụ thân mình đã bỏ mạng cách đây không lâu.

Mọi người trong bộ lạc đều xuất hiện đầy cao hứng nhìn Thạch Hạo và nở nụ cười thuần phác. Có người tiến tới vỗ vỗ bả vai hắn, có người lại đưa lên một ly rượu thơm, còn có người cầm khăn lông lau đi cát bụi giúp hắn.

"Trở về là tốt, sống sót là tốt..." Tộc trưởng Thạch Hậu Đức run giọng nói. Hắn sợ nhất chính là thời điểm đón những chiến sĩ trở về, bởi vì mỗi lần như vậy đều sẽ nghe thấy tin dữ, cường giả trong tộc cũng vì thế mà chết đi cả.

"Con ngoan, mau ăn chút thịt khô này đi, có thể khôi phục thể lực đấy." Có một người phụ nữ trung niên tiến tới, giọng nói hòa ái và nụ cười thân thiết nói.

Thạch Hạo cảm ơn mọi người. Ở đây, hắn cảm nhận được sự ấm áp, cảm giác như được về nhà.

Hắn không hề có ý định rời khỏi nơi này, chuẩn bị biến nơi đây thành khu đặt chân duy nhất của mình.

Trong vòng nửa tháng sau đó, Thạch Hạo không hề ra ngoài, một mực tu hành và giáo dục bọn nhỏ trong bộ lạc, đồng thời cũng đang suy nghĩ phỏng đoán về con đường đại đạo của chính mình.

Hắn đang chờ đợi, lần thứ hai xuất quan thì mục tiêu của hắn sẽ không chỉ là chiến trường nữa!

Lại thêm mấy ngày, bộ lạc nhỏ ít người quan tâm nằm trong dãy núi này chợt có người tới bái phỏng, đưa đến một phong thư.

"Hoang ở đây ư? Nơi ở thật là hẻo lánh, không ngờ lại nằm trong khu núi hoang này." Người tới thì thầm nói.

"Ngươi là người nào, có chuyện gì?" Thiếu niên A Thú tiến tới hỏi han.

"Ta tới tìm Hoang, là để đưa một thiệp mời cho hắn. Sau ba ngày nữa, bên trong Đế Quan sẽ có một cuộc tụ hội, mọi người được mời đều là những nhân vật tuyệt đỉnh của thế hệ trẻ tuổi, đều là tinh anh của các tộc."

"Tụ hội gì thế?" Vèo, một bóng người màu vàng lao tới rơi ngay trên phong thư, dọa khiếp người đưa thư này.

"Hiện giờ ai nấy cũng đều bận tu hành, làm gì có thời gian để tụ tập chứ." Thiên Giác bĩu môi.

"Cuộc tụ hội lần này không tầm thường đâu, đ��u là nhân vật thủ lĩnh bên trong thế hệ trẻ tuổi đương đại. Mỗi một người đều siêu phàm nhập thánh, gặp mặt nhau chỉ có lợi chứ chẳng hề hại." Người tới nói. Dựa theo lời hắn, trong tương lai, nhóm người này sẽ nổi danh lẫy lừng trong nhân thế.

"Ở Cửu Thiên cũng không phải là chưa gặp qua!" Kiến nhỏ thiếu kiên nhẫn nói.

"Lần này không chỉ có tu sĩ của Cửu Thiên, mà còn có truyền nhân mạnh nhất của các tộc trong Đế Quan này, còn có những đời sau của Vô Địch giả, hậu duệ của Chân Tiên. Bọn họ chưa hề tới Cửu Thiên lần nào!" Người tới giải thích. Rất rõ ràng, hắn rất hy vọng Thạch Hạo có thể tới đó.

Mọi tinh hoa trong từng câu chữ đều được độc quyền chuyển thể bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free