[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1307: Quang cùng ám*.
"A..." Thạch Hạo gầm lên, thân thể hắn phát sáng, ánh lửa ngập trời, mái tóc đen nhánh bay phấp phới về phía sau, các bảo thuật được chồng chất lên nhau, thi triển đòn mạnh nhất.
Khoảnh khắc này, khí thế của hắn chấn động cả thiên địa, vô số bóng hình tiên dân lờ mờ hiện hữu, vô số anh linh tử trận xếp thành hàng, dõi theo đòn sinh tử này!
Một khúc hành ca vang vọng đầy kích động, âm thanh dần trở nên hào hùng, rồi sau cùng bùng nổ vang dội khắp thiên địa, thứ âm thanh ấy mang theo sự không cam lòng cùng với tia hy vọng cuối cùng của họ!
Tiếng "Răng rắc" vang lên!
Những tia chớp đen liên tục xẹt qua, mưa máu như trút, toàn bộ đất trời đều nhuộm một màu đỏ thẫm, sóng máu cuồn cuộn khắp trời đất!
Đây là hiện thực, không phải dị tượng! Trên mặt đất, vô số thi thể hiện ra, tất thảy đều là cảnh tượng thê thảm khi tiên dân thượng cổ ngã xuống.
"Giết sạch tất cả!" Hạc Vô Song quát lớn, sương mù xám đen bao trùm, hắn tựa như một Ma Chủ giáng thế, không ai sánh bằng. Khí tức khủng khiếp hơn ban nãy không biết bao nhiêu lần!
Một tiếng "Ầm" vang vọng!
Hắn thi triển thủ đoạn tuyệt thế, tựa như vực sâu đen ngòm, muốn nuốt chửng vạn vật. Vị trí hắn đứng trở nên u tối.
Một chùm hào quang chói lọi, rực rỡ, hừng hực tựa mặt trời nổ tung.
Một vùng tối tăm vô biên, không thể nhìn thấy bất kỳ tia hy vọng nào, t��a như vực sâu đáng sợ trong vũ trụ.
Là hai người họ, đối lập lẫn nhau, rồi va chạm dữ dội!
Thạch Hạo với lòng quả cảm, tung ra đòn cuối cùng vào đối thủ. Vào khoảnh khắc này, hắn đã quên đi mọi thứ khác, không còn sợ hãi, không còn vướng bận tình cảm, chỉ còn lại một đòn tuyệt thế duy nhất!
Trong tai hắn, tiếng hô hoán bi thương của các tiên dân từ xa vọng lại, thúc giục hắn hãy cố lên, tuyệt đối đừng bỏ mạng! Nhưng hắn chỉ muốn chiến một trận, đánh gục tên được gọi là kẻ lĩnh quân này!
Không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, không còn nhìn thấy bất kỳ hình ảnh nào, tất cả đều trở nên mơ hồ. Thạch Hạo cảm giác bản thân đang tan rã, vỡ vụn rồi từ từ ngã xuống!
"A, không!" Từ xa, tiểu Thiên Giác Thú chợt tỉnh táo lại và gầm lên.
"Chủ nhân!" Huyết Hoàng Sư cũng kinh ngạc đến ngây người. Dẫu khát máu, dẫu hung ác, nhưng vào khoảnh khắc này, nó cũng cảm thấy sợ hãi.
Giữa chiến trường, không còn tồn tại bất cứ thứ gì, hoàn toàn đổ nát hoang tàn. Quang và Ám* va chạm vào nhau, tạo nên cảnh tượng đáng sợ khôn cùng. Thiên địa nghịch chuyển, tựa như bị đánh trở về thời đại nguyên thủy, lúc thiên địa sơ khai!
Lúc này, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, hoàn toàn khác biệt với cảnh tượng nổ vang kịch liệt trước đó.
Nơi ấy chỉ còn sự hủy diệt, chỉ có sự mục rữa, toàn bộ đều bị đánh nát vụn, không hề có thứ gì có thể bảo toàn.
Khí hỗn độn dâng trào mãnh liệt, đất trời bị phá nát, và hai người kia đã không còn thấy bóng dáng, đều bị ánh sáng nhấn chìm, không rõ hiện tại ra sao.
Tuy nhiên, căn cứ vào cấp độ của làn sóng chấn động cùng với khí tức tan vỡ đáng sợ kia, thì họ rất khó có thể sống sót, có lẽ đã bỏ mạng rồi!
Vẫn chẳng hề có lấy chút tiếng động nào, chỉ có chùm sáng kịch liệt lan tỏa, đâm nhói cặp mắt người nhìn, rất khó để nhìn thẳng.
Cuối cùng, thần quang cũng mờ đi, nơi ấy tan hoang khắp chốn. Trong hư không xuất hiện hàng loạt khe nứt lớn, đồng thời khí hỗn độn xung kích ra ngoài, tiếp đó tiếng vang đáng sợ không ngừng vọng lại.
Thật quá thê thảm, cả hai người đều đã vận d���ng thủ đoạn tuyệt luân của bản thân vào đòn đánh này!
Chiến trường đã biến thành bãi chiến trường không còn hình thù gì nữa!
Vào lúc này, bên trong những khe nứt hư không ấy, máu tí tách chảy ra, không ngừng rơi vãi, lan dài trên mặt đất khô héo.
Cảnh tượng thật thảm thương, đó là nửa phần tứ chi, thuộc về Thạch Hạo; còn có một cánh tay đứt lìa cùng nắm đấm rách bươm, bị bẻ gãy rơi xuống!
Kiến nhỏ màu vàng gào thét một tiếng, cặp mắt trợn tròn, tưởng chừng muốn lồi ra ngoài, thật khó có thể tiếp thu được cảnh tượng này: người đồng hành với mình suốt một đoạn đường vừa rồi lại bị đánh giết đến thảm hại như vậy?
Nó biết, sinh linh dị vực kia thật sự khủng khiếp; nếu có thể chém giết huynh trưởng cùng tỷ tỷ đã trưởng thành của nó, thì chắc chắn đó là một nhân vật kiệt xuất của dị vực, không thể nào suy đoán được.
Nhưng, khi thảm kịch thật sự phát sinh, nó khó lòng tiếp nhận. Huynh trưởng cùng tỷ tỷ của nó năm xưa, cũng đã bị đánh giết như vậy ư?
Nhìn thấy nắm đấm cùng tàn chi tan hoang, cùng những mảnh xương trắng dính đầy máu kia, khiến lòng nó đau đớn khôn cùng, không nhịn được ngửa đầu gào thét. Người thân bị giết, người đồng hành cũng bị chém, không thể nào tiếp thu được sự thật này.
"Ha ha..." Huyết Hoàng Sư cười lớn, tràn ngập khoái ý cùng hưng phấn. Tên thanh niên nhân loại kia đã bị đánh gục, vậy có nghĩa Hạc Vô Song đã chiến thắng. Dưới cái nhìn của nó, đây chính là kết cục tốt đẹp nhất.
Nếu không, nó thật sự có chút lo lắng!
Bởi vì, tên nhân loại kia cũng vô cùng bất phàm; nếu còn sống, tất sẽ là tai họa.
"Chủ nhân của ta được phong danh hiệu Thiên Hạ Vô Song. Một kẻ hậu duệ của những kẻ thất bại há dám sánh vai? Nhất định phải bị giết chết, đáng lẽ nên sớm thần phục mới đúng!" Huyết Hoàng Sư cười lớn đầy ngông nghênh.
Cặp mắt Kiến nhỏ đỏ bừng, xông về phía trước. Nó muốn thu lại thi thể của Thạch Hạo, không đành lòng để hắn kết thúc thê thảm như vậy.
"Con kiến nhỏ kia, còn kích động cái gì nữa? Kết cục của ngươi cũng sẽ vô cùng thảm hại đó. Chủ nhân của ta đã gi���i quyết hắn rồi, tiếp đến chắc chắn sẽ tới lượt ngươi. Tốt nhất nên khấu đầu ăn năn hối lỗi, chờ đợi sự tha thứ. Nếu không, cũng chỉ có con đường chết mà thôi! Ta thật sự rất mong đợi, huyết nhục của Thiên Giác Thú ta từng nuốt qua thật sự rất ngon, đến tận giờ vẫn không quên được!" Huyết Hoàng Sư cười khẩy, khiêu khích trắng trợn.
Bởi vì, nó không muốn con Thiên Giác Thú này sống sót, không hy vọng Hạc Vô Song sẽ nuôi dưỡng, rất muốn nhanh chóng đánh gục nó, cho nên mới cố ý kích thích cơn tức giận của Kiến nhỏ.
"Hả?" Rất nhanh, Huyết Hoàng Sư như phát hiện điều gì đó không ổn, bởi vì Kiến nhỏ chợt dừng lại ngay phía trước, lộ vẻ ngây ngốc.
Huyết Hoàng Sư giật mình trong lòng, chợt nhớ ra điều gì đó. Thời gian dài như vậy mà chẳng thấy chủ nhân hiện thân. Lúc này, nó nhìn về phía trước.
Bên trong vết rách hư không, không chỉ có một loại máu đỏ, mà còn có thêm một loại máu màu xám bạc, không ngừng chảy dài ra bên ngoài.
"Cái gì, chủ nhân!" Huyết Hoàng Sư gầm lên.
Hạc Vô Song cũng đang ở nơi đó, máu huyết của hắn phần lớn có màu đỏ, thế nhưng vẫn pha lẫn đôi chút màu xám bạc, đó chính là tinh túy của hắn!
Một khi máu huyết của hắn hóa thành màu xám bạc, thì hắn đã trở thành Bất Hủ!
Dẫu có tiếng tăm lừng lẫy, là Thiên Hạ Vô Song, thế nhưng thân thể Hạc Vô Song cũng đã tan rã, trên dưới đều bị chia lìa; vả lại, cánh tay của hắn cũng bị chém đứt, bàn tay chia năm xẻ bảy.
Tr���n chiến này thật quá thảm khốc, lưỡng bại câu thương, cả hai đều không thể nhúc nhích, tựa như đã tịch diệt!
"Tốt, ngươi đã chết, cuối cùng ngươi cũng đã chết rồi!" Kiến nhỏ màu vàng gào thét.
Kết quả này khiến sắc mặt Huyết Hoàng Sư trắng bệch. Hạc Vô Song mạnh mẽ biết nhường nào, thế nhưng lại chết ở nơi này, thật sự khó mà tin nổi!
Cần biết, Hạc Vô Song chính là một trong những nhân vật thủ lĩnh của thế hệ trẻ tuổi ở thế giới bờ bên kia, mạnh mẽ tuyệt thế, được ban cho danh hiệu Thiên Hạ Vô Song, làm sao có thể bại chứ?!
"Không, chủ nhân sẽ không chết. Người đã tiêu diệt vài kỳ tài trẻ tuổi mạnh nhất của thế giới này rồi, vả lại còn chém chết huynh muội Thiên Giác Thú. Hiện giờ làm sao lại chết trận chứ?" Huyết Hoàng Sư run rẩy.
Nó đang sợ hãi, bởi vì thân phận Hạc Vô Song quá cao quý, lai lịch lớn đến đáng sợ, nếu chết ở đây, thì nó cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
"Thạch Hạo, ngươi ra sao rồi, còn sống không?" Kiến nhỏ hô lớn. Vào lúc này, nỗi lòng nó phập phồng, cuối cùng cũng nhớ t��i việc cứu trợ, vạn nhất còn sống thì phải thật nhanh.
"Chủ nhân, người đừng có chết nhé. Chuyện này tuyệt đối không thể nào, chỉ là ảo giác!" Huyết Hoàng Sư gào thét một tiếng rồi nhào thẳng vào trong vết nứt không gian kia.
"A..." Kiến nhỏ kêu lớn.
Bên trong vết rách hư không, Thạch Hạo cũng chỉ còn một nửa thân thể, không còn đầu lâu, đã bị chém lìa, đẫm máu, thảm hại vô cùng.
Một bên khác, Huyết Hoàng Sư cũng đang run rẩy, lớp lông toàn thân dựng đứng, nó cảm thấy sợ hãi.
Bởi vì, bên trong một khe hở đen ngòm khác, nó tìm được chiếc hàm dưới của Hạc Vô Song. Chuyện này thật quá thê thảm, nửa phần trên của đầu lâu đâu rồi?
Nó ở đâu?
Lúc này, Huyết Hoàng Sư cùng Kiến nhỏ trở nên điên cuồng và không ngừng tìm kiếm xung quanh, đồng thời phòng bị sự đánh lén cùng phá hoại của đối phương.
Khe nứt lớn đen ngòm, rất khó để khép kín, bị một luồng sức mạnh thần bí nào đó cầm giữ.
Đồng thời, vào lúc này, sâu bên trong vết rách hư không này, truyền tới khí tức khủng khiếp khiến linh hồn Huyết Hoàng S�� cùng Kiến nhỏ run rẩy, sinh ra một nỗi sợ hãi khôn tả.
Đó là...
Họ ngây dại, thông qua Thiên Nhãn, họ thấy được một hình ảnh cùng cảnh tượng kinh người, có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội quan sát lần nữa.
Nơi sâu nhất trong vết rách hư không đen ngòm ấy, xuất hiện một tòa cung điện được khí hỗn độn bao quanh, nó to lớn hùng vĩ, cánh cửa mở rộng, và bên trong tựa như có thứ gì đó đang tranh đấu.
"Đó là... Cung Điện Hỗn Độn?!" Huyết Hoàng Sư gầm lên, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, kinh hãi suýt chút nữa đã quay người bỏ chạy.
Nếu Thạch Hạo biết, chắc chắn sẽ vô cùng hoảng sợ, bởi vì đây chính là thứ trong truyền thuyết!
Bất kể là ở Ba Ngàn Châu hay trên Cửu Thiên, đều có lời đồn rằng khi rong chơi trong hư không, sẽ gặp ba cảnh tượng đáng sợ nhất: một là gặp phải thuyền cổ đen nhuốm máu, đại diện cho những việc lạ và không rõ.
Chiếc thuyền ấy Thạch Hạo từng thấy, đồng thời cũng đã leo lên trên. Kiếm Thai Đại La chính là do hắn mang ra từ nơi này, và cũng ở nơi đó, hắn đã hiểu rõ về bảy Vương ở Biên Hoang!
Mà Cung Điện Hỗn Độn thì chỉ có hơn chứ không hề kém so với chiếc thuyền cổ đen nhuốm máu kia!
Hôm nay nó lại xuất hiện ở nơi này, bên trong lại có thứ đáng sợ nào đó đang tranh đấu, muốn tạo ra một cú va chạm tuyệt thế!
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mọi sự sao chép trái phép đều bị nghiêm cấm.