[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1306: Trời khóc.
Giết!
Thạch Hạo tăng tốc, toàn thân phát sáng, bùng cháy dữ dội như một chiếc lò luyện vĩ đại, ánh lửa cuồn cuộn bao trùm cả đất trời. Giờ phút này, hắn không chút sợ hãi, buông bỏ tất cả, giải phóng toàn bộ tiềm năng, dốc hết sức mình quyết tử chiến một phen, hoặc sống hoặc chết. Đây không chỉ là cuộc tranh đoạt kinh văn, mà còn là một cuộc chiến vận mệnh, một trận thư hùng sinh tử giữa hai nhân vật thủ lĩnh trẻ tuổi bậc nhất của hai thế giới, đại diện cho cả hai cõi!
Ầm!
Trời nứt đất rung, tiếng vang chói tai, cả thế giới dường như muốn nổ tung. Toàn thân Thạch Hạo cuộn trào vô số tia chớp lấp lánh, ánh lửa ngập trời, hắn lao nhanh về phía trước, mỗi bước chân hạ xuống đều khiến ngọn núi bên dưới cộng hưởng, run rẩy theo. Giờ đây, hắn đại diện cho cả thế giới này ra trận, khiến vùng đất vốn đã tàn tạ vì chiến loạn như được cảm hóa, rung động hòa theo nhịp bước của hắn, khí Đại Đạo đan xen vờn quanh.
"Có đáng là gì đâu, cao thủ vực ta đông như mây, quét ngang thiên hạ, mặc cho ngươi có vô vàn thần thông cũng đều bị ngăn chặn, ta sẽ dốc hết sức tiêu diệt ngươi!" Hạc Vô Song mở lời.
Hắn thật đáng sợ, thân thể bốc lên từng làn khói xám, đó không phải tiên khí, mà là khí tức đặc biệt của thế giới dị vực! Hắn đã vận dụng toàn bộ sức mạnh của mình, lời nói vô cùng tự phụ, khinh thư���ng tất cả mọi người ở thế giới này, dù Thạch Hạo có mạnh mẽ đến đâu, hắn cũng sẽ trấn áp!
Ầm!
Trong làn khói xám, Hạc Vô Song di chuyển, mỗi bước chân hạ xuống tựa như một Bất Hủ giả đang đi tuần tra, áp chế vạn vật, trấn áp quy tắc đại đạo của thế giới này, đáng sợ vô cùng. Thiên địa rung động theo từng nhịp bước của hắn, không cách nào chịu nổi luồng khói xám cùng sức mạnh dị vực đáng sợ kia. Hắn tựa như con trai của một vị Bất Hủ, khí thế nuốt trọn núi sông, ngông cuồng chấn động thế gian!
Ầm!
Hạc Vô Song chủ động xuất kích, không còn giữ thái độ ôn hòa nhẹ nhàng như lần giao thủ vừa nãy, mái tóc vàng múa tung, mỗi một sợi đều như cắt đứt hư không.
Ma chủ!
Đây là một luồng uy thế không thể sánh bằng, tựa như Ma chủ chư thiên, không một ai có thể cản trở, không một ai có thể phòng bị, hắn muốn đánh xuyên tất cả!
Ầm!
Cả hai dùng toàn lực xuất thủ, mặt đất lún sụp, bụi mù ngập trời, mấy tảng đá nặng đến vài trăm vạn cân đều nát vụn thành vô số mảnh, xuyên thủng cả tầng mây, cảnh tượng khủng khiếp vô biên. Ngay cả tầng đất sâu bên dưới cũng không ngừng vỡ nát. Đây là một cuộc chiến Vương giả chân chính!
Hai người va chạm vào nhau, trời long đất lở, xung quanh là tiếng quỷ thần rống khóc, hàng loạt dị tượng xuất hiện, nơi đây khủng khiếp vô cùng. Vòm trời bị đánh thủng, mặt đất sụp sâu hoắm. Tiên khí cùng khói xám ngập tràn khắp nơi, không ngừng cuộn trào mãnh liệt, xung kích lẫn nhau, tàn phá tất cả.
Răng rắc!
Trong hư không xẹt qua một tia chớp đen, tiếp đó là cơn mưa máu tầm tã trút xuống. Kiến nhỏ màu vàng vừa tỉnh táo đôi chút chợt ngẩn người, Huyết Hoàng sư càn rỡ kinh ngạc đến ngây dại. Đây không phải dị tượng mà là cảnh tượng thật sự, là trời đang khóc, mưa máu tuôn rơi.
Thạch Hạo chấn động, trước kia hắn từng thấy thiên địa phun đầy máu tươi, nhưng đó chỉ là dị tượng chứ không phải sự thật, vậy mà hôm nay hắn lại tự mình trải nghiệm. Thế giới này đang khóc, đang chảy máu! Đây là cuộc chiến đạo vận của đất trời ư? Ảnh hưởng đến tương lai của hai giới? Thạch Hạo vừa nghi ngờ vừa run sợ.
"Hai người này lần lượt là những hạt giống cao thủ nòng cốt của hai thế giới, nhất định là kẻ thù không đội trời chung, giờ đây gặp nhau ở thời không hỗn loạn này nên đã ảnh hưởng đến điều gì đó trong cõi u minh!" Huyết Hoàng sư run sợ, rùng mình một cái, sau đó tiếp tục tránh né sự truy sát điên cuồng của Kiến nhỏ.
Đúng lúc này, Thạch Hạo dâng lên một nỗi bi thương, bị một loại tâm tình nào đó cảm hóa, thiên địa đang khóc, đang chảy máu khiến lòng hắn chợt ngột ngạt, mơ hồ có chút đau đớn, đó là gì vậy? Ngay sau đó, hắn liền hiểu, ở cuối chân trời chợt hiện lên từng gương mặt to lớn, đang dõi mắt nhìn hắn. Những gương mặt này có nam có nữ, có già có trẻ, tất cả đều mang theo huyết lệ. Đó là những tiên dân đã chết trận, là những anh linh đã hy sinh trong trận chiến cuối cùng, họ đã từng bất khuất, dùng sinh mệnh để chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, kết quả là ngã xuống chiến trường này.
"Chúng ta đã thất bại, không bảo vệ được non sông, tất cả mọi người đều đã chết trận, ch��ng ta hổ thẹn với người thân đang tràn đầy hy vọng ở nhà, không thể thủ vững ranh giới, kiếp nạn sẽ tới, chúng ta vô năng... chỉ có một con đường chết... không thối lui!"
Loáng thoáng Thạch Hạo như nghe được những lời nói nhỏ đó, mang theo thương cảm và đau xót. Thiên địa rơi máu, Trời khóc! Những anh linh đã chết trận kia đang khóc than, họ không cam lòng, họ tuyệt vọng vì không thể nhìn thấy ánh rạng đông, không giữ được non sông, nhuộm cả vùng thế giới này vào đen tối và trầm luân. Hắn hiểu rõ, đây chính là những Tiên dân đã bỏ mạng, là những lời nói tuyệt vọng ngập tràn trong núi sông đổ nát này, họ hy vọng người đời sau sẽ quật khởi, đó là phần gửi gắm duy nhất của họ.
"A..." Thạch Hạo hét dài một tiếng, tựa như dã thú gào thét trong bi thương, khóe mắt trở nên ướt nhòe, huyết dịch trong cơ thể sôi sùng sục, đồng thời nhanh chân lao về phía trước. Tiền nhân đã bỏ mạng, nỗi đau của non sông hắn đều cảm nhận được, Trời khóc chính là vì thế, đây là cuộc tranh đấu đạo vận giữa hai giới, hắn làm sao có thể không liều mạng chứ?!
Hạc Vô Song hét lớn: "Sinh linh của vực này, ta mặc kệ ngươi tới từ nơi nào, thuộc về thời đại nào, nếu đã gặp phải ta thì chính là ngày tận thế của ngươi rồi. Cái gọi là vương giả trẻ tuổi cũng sẽ bị tiêu diệt, sẽ nằm rạp dưới chân chúng ta, để máu tươi nhuộm đỏ ngọn cờ, vang vọng bản hành khúc khắp các thế giới, dẫn tới con đường Bất Hủ!"
Lời nói ngông cuồng của hắn khiến Thạch Hạo tức giận, mái tóc đen cuồng loạn, ý chí chiến đấu sôi trào!
Giết!
Ầm!
Xung quanh Thạch Hạo là vô số núi sông mờ ảo, thế giới tựa như có hồn, nối liền cùng hắn, tiếp thêm sức mạnh cho cơ thể, cùng tiến cùng lui với hắn. Vô số chiến khí nổ tung, tựa như núi lửa dâng trào.
"Vô dụng thôi, đại đạo của vực bọn ta tự mình giáng xuống!" Hạc Vô Song hét lớn, trên gương mặt anh tuấn lộ sát khí hừng hực.
Cũng trong lúc đó, phía sau hắn chợt xuất hiện từng vệt bóng đen đỉnh thiên lập địa, chọc thẳng vào vực ngoại, hoặc nắm chiến phủ, hoặc cầm trường mâu, tất cả đều to lớn không gì sánh bằng. Những bóng đen khổng lồ này cộng hưởng với hắn, gia trì xung quanh, khiến sát ý của Hạc Vô Song đáng sợ tới cực điểm. Sơn hà xung quanh Thạch Hạo là từng bóng anh linh xuất hiện, họ mang theo máu và nước mắt, ai nấy đều hét lớn.
Ầm!
Đòn đánh này mạnh mẽ tới cực điểm, mênh mông, khắp nơi đều có ánh sáng, đều có sóng khí. Hai đại cao thủ đều rung lên bần bật, tranh đấu liều mạng, trở thành hai luồng ánh điện quấn chặt lấy nhau, đánh tan tiên khí, đẩy lùi khói xám, mênh mông vô biên. Có hành khúc cổ xưa vang vọng, cảnh tượng tận thế đầy thê lương lần nữa hiện ra, vô số anh linh đều sững sờ, tuy đã chết trận từ lâu nhưng vẻ tiếc nuối không cách nào tiêu tan, tâm tình vẫn trường tồn bất diệt như trước. Đó chính là bản hành khúc tận thế của bọn họ, một đám người gào thét trong đau đớn, biết rằng chắc chắn phải chết nhưng vẫn quyết tiến lên, và toàn bộ đều ngã xuống!
"Ngươi lấy gì tranh với ta, hậu duệ của kẻ thất bại, những kẻ đi trước còn bị vực ta đánh giết thì ngươi là cái thá gì chứ, có thể tạo nên bọt nước gì?!" Hạc Vô Song rít lớn.
Ầm!
Hắn nắm pháp ấn, triển khai thần thông dị vực, khói xám bao phủ, khí tức của Bất Hủ khuếch tán ăn mòn tâm thần Thạch Hạo.
"Đời trước bị sỉ nhục thì đời sau phải rửa sạch, ta sẽ dùng ngươi để khai đao, cái gọi là kẻ cầm quân thì sao chứ?!" Thạch Hạo hét lớn gần như điên cuồng, đồng thời tấn công về phía trước. Thiên công Lục Đạo Luân Hồi được hắn sử dụng, toàn lực ứng phó, ta vô địch, quyết chí tiến lên, dù có bỏ cả mạng sống cũng phải giết bằng được đối thủ.
"Môn thiên công này chưa hề bị đoạn tuyệt ư? Hay, hay, hay, vậy thì đòi lại một món nợ vậy, đã từng có người dựa vào môn thiên công này để giết nhân vật trọng yếu của giới ta, giờ đây ta sẽ trấn áp, giết sạch mạch này của các ngươi!" Hạc Vô Song quát lớn.
Thạch Hạo đã sớm biết, thiên công Lục Đạo Luân Hồi có quan hệ với Tiên cổ, là môn thiên công vô thượng cổ xưa thuộc về kỷ nguyên trước, không ngờ lại gây nên lòng căm thù lớn đến vậy với Hạc Vô Song. Rất rõ ràng, Hạc Vô Song sở hữu một bản l��nh tuyệt thế. Trong hai con mắt hắn xuất hiện vệt chữ Thập, sau đó trở nên lấp lánh, xoẹt, cảnh tượng đáng sợ phát sinh. Trong con ngươi của hắn chợt có binh khí lao ra ngoài! Ban đầu, Thạch Hạo còn cho rằng đó là thanh chiến mâu, nhưng theo sự tăng trưởng thì hóa ra là thần kiếm! Tổng cộng có bốn thanh, hơi thở sát phạt ngập trời giết thẳng về phía Thạch Hạo, lập tức càn khôn bị cắt đứt, vĩnh hằng như bị cắt lìa!
Con mắt màu vàng của Hạc Vô Song ẩn chứa hình chữ Thập, kỳ thực đó là hai thanh kiếm thai giao chéo nhau, lúc này lại đang hiển hiện trong hư không và bắt đầu phát uy.
"Diệt Tiên!"
Hạc Vô Song quát lớn, dùng bốn thanh kiếm thai chém giết Thạch Hạo, trời đất như bị cắt nát, bốn thanh kiếm đáng sợ vô cùng. Đồng thời, tròng mắt hắn cũng đã mất đi hào quang vàng óng vốn có, nơi chỗ trống tựa như địa ngục, hình thành một luồng sức mạnh kỳ bí cuốn lấy Thạch Hạo như muốn nuốt chửng hắn vào trong không gian đen tối ấy. Đôi con ngươi của Hạc Vô Song đáng sợ vô cùng, hình thành nên một vực sâu âm u, và bốn thanh kiếm thai kia lại ngang dọc chém giết Thạch Hạo.
Thiên công Lục Đạo Luân Hồi phát uy, xung quanh Thạch Hạo xuất hiện sáu cái hố đen, đồng thời có thời gian lưu chuyển, từng mảnh vỡ thời gian bay lượn, ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại, cùng đan xen! Ngoài ra còn có sự xuất hiện của các tiên dân đã chết trận, bản hành khúc thê lương mơ hồ vang lên khắp nơi.
Ầm!
Liều mạng, cuộc đại quyết chiến sinh tử! Cả hai bên đều vận dụng tới những thủ đoạn cấm kỵ, tuyệt đối không hề giữ lại gì, muốn phân thắng bại, phân sinh tử, phân cao thấp.
"Áp chế!" Hạc Vô Song quát lớn, phía sau thân thể hắn xuất hiện từng vệt bóng đen lay động cả đất trời, khí tức đại đạo che kín bầu trời. Xung quanh Thạch Hạo là những bóng ảnh mơ hồ của anh linh, bản hành khúc vang xa, đồng thời những bóng mờ núi sông kia cũng đều tản đi.
"Chém!" Hạc Vô Song quát lớn, bốn thanh kiếm tựa như cầu vồng lao tới Thạch Hạo.
Ầm!
Từng cánh cửa trong cơ thể Thạch Hạo mở rộng, ánh sáng trong trẻo như sóng nước, tuy không lấp lánh nhưng lại rất nhu hòa không ngừng bao quanh cơ thể, giúp hắn thoát khỏi sự ăn mòn của khí tức đại đạo thuộc vực ngoại. Hắn tiếp tục khống chế Lục Đạo Luân Hồi, đồng thời tay cầm chặt kiếm thai, đó chính là tiên kiếm Đại La, bổ mạnh về phía trước.
"Hả?!" Hạc Vô Song nhìn thấy thanh kiếm trong tay Thạch Hạo, tinh quang trong đôi mắt tăng vọt, vô cùng giật mình, nói: "Làm sao lại ở trong tay ngươi!"
Xoẹt!
Ánh kiếm nh�� dải lụa chém thẳng về bốn thanh kiếm kia. Hạc Vô Song quát khẽ, bốn thanh kiếm nhanh chóng quay lại vị trí cũ, hóa thành vệt chữ Thập và đi vào trong mắt hắn, không hề chống đỡ trực diện với tiên kiếm Đại La.
"Vạn pháp thành không!" Hạc Vô Song quát lên.
Chuyện đáng sợ phát sinh, hư không xung quanh hắn rạn nứt, phù văn tán loạn, tất cả công kích không cách nào tiếp cận được, lần lượt bị tan rã.
"Nguyên thần ly thể!" Con ngươi chữ Thập của hắn tỏa ra ánh vàng, cả người nhảy bật lên và đạp thẳng về phía Thạch Hạo. Giờ khắc này, màn đêm xuất hiện, sương mù màu xám phun trào, hình thành nên một sức mạnh đặc biệt. Thạch Hạo cảm thấy nguyên thần như muốn xuất khiếu, muốn bị hút đi, đối phương dùng một bí pháp khó tin nào đó nhanh chóng kéo nguyên thần hắn ra ngoài.
Xoẹt!
Một vệt thần quang hiện lên, phía trước mi tâm Thạch Hạo xuất hiện một tiểu nhân lấp lánh, sau đó hóa thành một thanh kiếm thai chém mạnh về phía trước.
"Bình Loạn Quyết!" Lần đầu tiên Hạc Vô Song biến đổi sắc mặt, hiển nhiên hắn rất sợ hãi, nhanh chóng lùi về sau.
Ầm!
Thân thể Thạch Hạo lao theo, công kích cực nhanh. Đây không phải Bình Loạn Quyết thật sự, nhưng lại khiến đối thủ sợ hãi không thôi, Thạch Hạo lợi dụng một vệt dấu vết của nguyên thần để lừa gạt đối phương, đồng thời nhân cơ hội này vọt nhanh tới.
Xoẹt!
Động thiên duy nhất hiện ra, nhanh chóng co rút lại rồi hóa thành một điểm nhỏ, sau đó nó nhanh chóng nổ tung, truyền ra một luồng sức mạnh mãnh liệt. Thế giới này đã sụp đổ!
"Giết!" Trong ánh mắt Hạc Vô Song hừng hực ánh lửa, hành động sợ hãi thối lui vừa nãy khiến sát khí hắn sôi trào, vận dụng thủ đoạn tuyệt thế đánh mạnh về phía trước.
Tiếng ầm ầm vang vọng, cả hai đều bay ngược về sau, khóe miệng đều ứa máu. Mãi một lúc lâu sau, di tích tàn tạ nơi này mới có thể nhìn rõ trở lại.
"Vậy mà còn chưa chết?!" Hạc Vô Song mang theo vẻ sợ hãi nói, vừa nãy hắn vận dụng hai loại cổ pháp là Vạn Pháp Phá Không và Thí Tiên thuật, thế nhưng lại không cách nào đánh gục được Thạch Hạo, điều này khiến lòng hắn chấn động không thôi. Nên biết, bất kể là Vạn Pháp Phá Không hay Thí Tiên thuật đều là cổ thuật vô thượng của dị vực, thế nhưng lúc nãy lại mất đi hiệu lực. Thạch Hạo còn chấn động hơn cả hắn, Động thiên duy nhất được khắc rõ phù văn của Nguyên Thủy Chân Giải, sau đó nổ tung sau khi bị ép chặt tới tận cùng mà lại không thể đánh bại được người này, thật đáng sợ.
"Giết, giết, giết, giết, giết!" Khí chất của Hạc Vô Song hoàn toàn thay đổi, vẻ ôn hòa đã biến mất, thay vào đó là sát khí ngập trời, hắn liên tục nói năm chữ "Giết", đồng thời đấm mạnh về phía trước. Trong lòng Thạch Hạo nhộn nhạo, chiến ý cũng nồng đậm hơn, các pháp môn đều hiện lên trong lòng, toàn bộ bảo thuật đều chồng chéo lên nhau và đúng lúc này thì chợt tỏa ra ánh sáng lộng lẫy! Một đòn cuối cùng, thức cuối cùng, hắn muốn quyết sinh tử. Thành thì giết chết kẻ này, bại thì bản thân chết đi!
Trong thiên địa, vô số anh linh hóa thành từng gương mặt to lớn giữa vòm trời đang dõi theo hành động của hắn, mưa máu giăng kín, cảnh Trời khóc thật sự phát sinh. Đó chính là nỗi tiếc nuối của tiên dân, là bi thương của một kỷ nguyên trước!
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm tinh thần được biên soạn độc quyền bởi truyen.free.