Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1273: Hư Đạo.

Ao bùn lầy lội nứt toác, dòng nước bùn bên dưới ào ạt trào lên, từng luồng tiên khí theo đó thoát ra, dường như Tiên phủ sắp mở cửa!

Thạch Hạo đứng ngay trung tâm, chiếm giữ vị trí đắc lợi nhất, giữ vững tư thế sẵn sàng xông vào bất cứ lúc nào. Điều này đương nhiên khiến bốn vị chí tôn kia không hài lòng.

"Ngươi thật không biết trời cao đất rộng! Ngươi nghĩ bản thân mạnh mẽ phi phàm ở Thiên Thần cảnh thì có thể tùy ý quấy nhiễu nơi đây sao?" Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Ta đứng đây đấy, thì sao nào? Không phục thì cứ xông lên đánh một trận!" Thạch Hạo lạnh lùng đáp.

Giờ phút này, mọi lời lẽ khách sáo đều đã bị vứt bỏ, một trận đại chiến nhất định sẽ bùng nổ, một cuộc quyết đấu giữa Hoang và các bậc chí tôn. Thế nhưng, hắn liệu có đủ sức?

Tất cả mọi người đều hoài nghi, bởi lẽ mạnh mẽ ở Thiên Thần cảnh không có nghĩa là sẽ tương đương khi đối đầu với người cao hơn một đại cảnh giới.

"Ngươi tin chắc muốn tranh giành với chúng ta sao?" Bỗng nhiên, Tử Nhật Thiên Quân nở nụ cười, mọi phẫn nộ và ngọn lửa giận dường như đã tan biến hết.

"Đương nhiên rồi." Thạch Hạo lạnh nhạt đáp.

Tử Nhật Thiên Quân nhìn về ba người còn lại, nói: "Vậy chư vị đạo hữu nghĩ sao, hắn có tư cách tranh tài cao thấp với chúng ta hay không?"

"Hắn là cái thá gì chứ, cứ đánh lui là xong!" Một người dùng thần niệm quát mắng, không rõ là ai, bởi âm thanh xuyên thấu hư không, khuấy động cả ao bùn lầy lội.

"Thấy chưa, ngươi chẳng là cái gì cả, mau rời đi đi, kẻo phải phạm sai lầm!" Tử Nhật Thiên Quân nở nụ cười, nhưng lời nói càng thêm lạnh lẽo.

Hắn muốn lôi kéo ba vị chí tôn khác vào để cùng chỉ trích Hoang, khiến hắn không còn đường sống, dù ai muốn cứu cũng không thể, bởi làm như vậy sẽ đồng nghĩa với việc đắc tội cùng lúc bốn vị chí tôn.

"Tự mình phải biết mình, đừng quên thân phận của bản thân, hãy sớm rời đi!" Một người khác lạnh lùng nói.

Thạch Hạo đột nhiên quay đầu nhìn về chiếc bình bát bằng vàng ròng, thứ này thuộc về Đại Tu Đà!

Mọi người đều hoài nghi, lẽ nào là Đại Tu Đà đã lên tiếng?

"Ngươi muốn ở lại ư, hãy tự gánh lấy hậu quả!" Cùng lúc đó, Tử Nhật Thiên Quân lạnh lùng và nghiêm khắc lên tiếng.

"Ngươi có thể làm khó dễ gì ta chứ!" Thạch Hạo chẳng hề khoan nhượng, khí chất đại biến, hoàn toàn khác với vẻ nhẹ nhàng như mây gió trước kia, thay vào đó là ánh mắt kiêu ngạo nhìn bốn vị chí tôn.

"Tốt, nếu đã muốn tìm chết thì chúng ta sẽ tận lực giúp đỡ!" Sát khí của Tử Nhật Thiên Quân dâng trào, hắn sớm đã muốn dốc toàn lực, dùng sức mạnh của cảnh giới cao hơn.

Hơn nữa, ba vị chí tôn khác cũng bị ảnh hưởng tâm lý theo, Tử Nhật Thiên Quân cảm thấy Hoang dù cho có mọc thêm cánh cũng khó thoát, bất luận có bí pháp gì cũng không thể chạy thoát.

"Hư Đạo cảnh, là cảnh giới giao hòa cùng Đại Đạo, dùng hạt giống hoàn mỹ làm vật xúc tác để chạm tới Đại Đạo. Ngươi vĩnh viễn sẽ không thể hiểu được sự vĩ đại trong khoảnh khắc ấy đâu!" Tử Nhật Thiên Quân nói.

Hư Đạo cảnh, nằm trên Thiên Thần cảnh, là cảnh giới thân cận và hòa mình vào Đại Đạo, có thể cảm ngộ những diệu lý trong trời đất. Khi lần đầu tiếp xúc hoàn toàn với Đạo, có thể khiến người khác như gặp ảo giác, giống như bản thân đã trở thành Đại Đạo vậy!

Người ở cảnh giới này có thể tự mình khai tông lập phái, tự xưng là Giáo chủ.

Đương nhiên, không phải mỗi một Giáo chủ đều đạt tới cảnh giới này, bởi Giáo chủ chỉ là một danh xưng chứ không phải một cảnh giới tu luyện thật sự. Chẳng qua, hầu hết các Giáo chủ đều ở cảnh giới này mà thôi.

Tử Nhật Thiên Quân bạo phát, ánh tím toàn thân hừng hực tựa như một vầng mặt trời chói mắt, khiến người khác khó lòng nhìn thẳng. Khí tím vốn an lành, thế nhưng giờ khắc này lại tràn ngập sát ý!

Thạch Hạo cười khẩy, chỉ nói đúng bốn chữ: "Bại tướng mà thôi!"

Giờ phút này cũng không phải là lúc ẩn nhẫn, bởi ao bùn lầy lội đang tản ra những gợn sóng kịch liệt, lối ra có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, tiên vụ mờ mịt bên dưới không ngừng bốc lên.

Sau khi "lấy thân làm chủng" thành công, Thạch Hạo cũng không biết bản thân mạnh tới mức nào. Giờ đây lại có bốn vị chí tôn trước mặt, đây chính là cơ hội tốt để kiểm nghiệm.

Lam Tiên mỉm cười, mở miệng nói: "Hoang, ngươi rất mạnh, quả thật vô cùng bất phàm, thế nhưng Hư Đạo cảnh lại khác với những cảnh giới còn lại. Nếu ngươi không dung hợp một hạt giống hoàn mỹ, thì nên rời đi sớm một chút, tránh tự chuốc lấy họa vào thân."

Nàng vô cùng xinh đẹp, gương mặt tinh xảo trắng mịn như ngọc thạch, tựa như một kiệt tác của trời cao, khó lòng tìm thấy tỳ vết nào. Đôi mắt tựa ngọc ẩn chứa vẻ tài trí.

Mái tóc xanh xõa dài, thân áo xanh thẳm phấp phới theo gió, nàng đứng đó tựa như một vị Trích tiên tử đang chuẩn bị cưỡi gió cưỡi mây rời đi vậy.

"Vậy luôn, thì ra muốn đặt chân vào Hư Đạo cảnh thì bắt buộc phải nhờ vào cái gọi là đạo chủng kia à." Thạch Hạo nở nụ cười gằn, rồi trở nên nghiêm túc, nói: "Nơi đây là Thư viện Thiên Thần, Tiên phủ thuộc về nơi này. Dựa vào đâu mà các ngươi dám tới đây tranh cướp chứ, lại còn muốn loại bỏ tư cách của ta nữa?"

"Nếu không rời đi thì sẽ bị đánh đó." Lam Tiên cười trêu Thạch Hạo, dáng vẻ vô cùng ngả ngớn.

"Ta là một người có sở thích đặc biệt, một là ăn, xin hỏi ngươi thuộc chủng tộc gì? Hai là bắt những cô gái 'múp máp' về nhà, chớ có chọc ta." Thạch Hạo nhìn chằm chằm tiên tử áo lam.

Mọi người chỉ biết nhìn nhau, tên này vậy mà dám nói những lời như thế với Lam Tiên!

Về vấn đề thứ nhất, Lam Tiên không thèm quan tâm, thế nhưng khi nói tới hai chữ "múp máp" quá nhạy cảm kia, nàng liền lý sự, nói: "Chẳng biết lòng tốt của người ta gì cả."

"Không biết trời cao đất rộng, trấn áp!" Trong bóng tối chợt vang lên một âm thanh âm trầm lạnh lẽo.

Lúc này, Thạch Hạo lần nữa quay đầu nhìn về chiếc bình bát kia, cẩn thận quan sát Đại Tu Đà.

Hiện giờ, chân thân của Đại Tu Đà đã hiện thân và đứng tại đó, Phật khí lan tỏa, thánh quang chiếu rọi khiến người người không cách nào nhìn thẳng được.

Đây là một người có dung mạo bình thường, da vàng như nghệ tựa như được dán lên một lớp giấy vàng kim, thân thể gầy ốm, hai tay chắp thành chữ thập, híp mắt đọc thầm kinh văn.

Bên trên đỉnh đầu hắn là một chiếc bình bát vàng óng, cổ xưa vô cùng, lơ lửng giữa không trung, từng tia Phật khí từ đó lan xuống bảo vệ hắn bên dưới.

Đây là Đại Tu Đà ư? Mọi người kinh ngạc, rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy hắn. Dáng vẻ rất phổ thông, ngoài màu da ra thì cũng chẳng hề có vẻ thần k��� nào cả.

Nhưng, hắn lại đạt được một hạt xá lợi tử của Tiên Tăng và dung hợp với bản thân, chắc chắn sẽ bước ra một con đường mà người thường không cách nào tưởng tượng được, có lẽ sẽ trường sinh bất tử.

"Cũng không phải do bần tăng mở lời, từ đầu tới giờ đều do con nghiệt súc này lên tiếng." Đại Tu Đà chỉ về phía bình bát, và từ trong đó lao ra một cái đầu lâu to lớn, khủng khiếp.

Bởi vì, sau khi đầu lâu này lao ra ngoài, nó lập tức phóng lớn tựa như một ngọn núi nguy nga, đè ép hư không, vảy giáp lạnh lẽo, khuôn mặt dữ tợn.

Mọi người giật nảy mình, từ kích thước bé nhỏ lao ra ngoài lại hóa lớn tới cỡ đó!

"Xích Long!"

Rất nhiều người sau khi quan sát kỹ thì chợt ngơ ngác, là một con rồng ư, cả người nó đỏ đậm như máu, vảy giáp tựa như được đúc từ kim loại, thân thể tráng kiện to lớn vô biên.

Mọi người hít vào ngụm khí lạnh và nghĩ ngay về truyền thuyết nọ: khi Đại Tu Đà đạt được hạt xá lợi tử, hắn từng cất bước khắp thiên hạ để hàng yêu trừ ma, và lúc đó đã trấn áp một con yêu long.

Là con này ư? Có người nói, nó có đạo hạnh cao thâm, thực lực khủng khiếp, ngay cả những lão quái vật của Tiên viện sau khi biết được cũng không hề giết chết nó, mà cảm thấy nó có sức chiến đấu hiếm thấy!

Ngay cả những vị trưởng lão của Tiên viện cũng không nỡ xuống tay, đủ để thấy sự siêu phàm của nó tới mức nào rồi. Đây là một con Xích Long có huyết thống gần như đã tinh khiết.

"Con Yêu Long này của ngươi nhiều lần ăn nói lung tung, là đang mạo phạm ta sao?" Thạch Hạo lạnh lùng hỏi.

"Là ta thì sao nào? Tên đầu trọc này không muốn sát sinh, ta thì không có kiêng kỵ gì cả, sẽ hàng phục ngươi!" Con Xích Long kia lao nhanh ra khỏi bình bát, mang theo cuồng phong nhằm thẳng tới Thạch Hạo.

Thân thể khổng lồ tới mức dọa người, chiều dài còn hơn cả những dãy núi. Nó di chuyển khiến cả vùng không gian nơi đây ầm ầm rung chuyển, hư không đều rạn nứt.

Cảnh tượng này vô cùng đáng sợ, thân thể khổng lồ như vậy mà lại có thể ẩn chứa bên trong chiếc bình bát nhỏ xíu kia.

Ầm!

Cát bay đá chạy, bùn lầy tung tóe, hư không rạn nứt. Nơi đây đã không cách nào nhìn thấy được gì nữa, gió lốc vù vù, luồng xoáy màu đỏ thắm cuốn nuốt tất cả mọi thứ, những tảng đá nặng tới mấy chục tấn lập tức hóa thành bột mịn.

Tiếp đó, thỉnh thoảng còn có thể thấy được một cái hố đen!

Con Yêu Long này đáng sợ tới mức nào chứ? Mọi người đều có thể tưởng tượng ra được thực lực của nó, chẳng trách năm xưa sau khi bị Đại Tu Đà hàng phục thì lại được những lão già của Tiên viện coi trọng và giữ lại tính mạng.

Thiên địa vỡ vụn!

Đây chính là thực lực của Yêu Long, một khi ra tay là muốn trấn áp bằng được Thạch Hạo, trong khi bốn vị chí tôn vẫn chưa hề xuất thủ.

"Ha ha, sức mạnh hoàn mỹ thật sự của Hư Đạo cảnh thì làm sao ngươi có thể hiểu được chứ? Yêu Long xuất thủ cũng đủ xóa bỏ ngươi rồi, chủ thượng của ta thua thiệt cũng là do tự trói buộc tay chân mình thôi."

Thư đồng tuy rằng rất thê thảm, nửa người tả tơi, nhưng khi thấy được uy phong của Yêu Long, thấy cơn lốc đỏ bao phủ nơi đó thì chợt cười lớn đầy sung sướng.

Nhưng, trong nháy mắt khi cơn lốc quét tới thì chợt ngừng lại, luồng gió đỏ lòm kỳ dị đầy trời chợt biến mất sạch sẽ.

Giữa trường chỉ còn lại một bóng người, chính là Hoang! Yêu Long đã đi đâu rồi? Tất cả mọi người đều kinh ngạc, thần uy vừa nãy của nó mạnh tới mức độ nào chứ.

"Yêu Long đâu rồi, sao không thấy bóng dáng đâu hết?" Thư đồng như mê muội, ngay cả hắn cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Những người khác lòng đầy hoài nghi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

"Cứu mạng, đầu trọc, đại sư, cứu ta với!" Đúng lúc này thì chợt truyền tới tiếng kêu la thảm thiết của Yêu Long.

Mọi người đều thẫn thờ, rốt cuộc cũng phát hiện ra nó. Vừa nãy thân thể khổng lồ như núi lớn, uy phong kinh thiên động địa, trời long đất lở, thế nhưng hiện tại thì...

Nó đã trở thành một sợi dây lưng được quấn quanh eo Thạch Hạo, đầu và đuôi thắt chặt vào nhau như hai đầu mút!

Mọi người như lâm vào hôn mê. Đó là con Yêu Long trong truyền thuyết ư, là bảo bối được những lão già của Tiên viện yêu mến, vừa nãy còn vô cùng kinh khủng nhưng nay lại rơi vào kết cục như vậy.

"Không đơn giản." Thích Cố đạo nhân, người thường ngày rất ít nói, luôn lộ vẻ thận trọng nghiêm túc, chợt mở miệng. Một thân đạo bào cũ kỹ, mặt mày chẳng chút cảm xúc tựa như rất cứng nhắc.

"Bại tướng dưới tay, còn có cô gái 'múp máp' áo lam cùng với gã đầu trọc kia nữa, tới đây hết cho ta!" Thạch Hạo chỉ về phía trước.

Mọi người không nói gì cả, hắn điên rồi ư, lại dám hò hét với ba vị đại chí tôn.

Ầm!

Đúng lúc này thì Tử Nhật Thiên Quân xuất thủ, hắn không nhẫn nhịn được nữa. Thêm lần nữa bị trào phúng là bại tướng dưới tay, cứ thế mãi thì sẽ trở thành vết dơ ô nhục của hắn.

Khi quyền ấn lao tới, nơi nắm đấm tỏa ra ánh sáng ngập trời tựa như đại nhật màu tím nổ tung, loại thần quang hừng hực này không cách nào sánh được.

Điều này khiến người khác sinh ra sự sợ hãi, khi đối mặt với chí tôn Hư Đạo cảnh đã dung hợp hạt giống hoàn mỹ, Thạch Hạo dùng quyền chống quyền, đánh tan ánh tím!

Rầm!

Thời khắc này, trời long đất lở, khí hỗn độn xuất hiện kèm với cú đấm của Thạch Hạo. Toàn bộ thế giới tựa như bị lật đổ, bị phá diệt theo, khí tức kinh người.

Bóng người đan xen, Tử Nhật Thiên Quân thấp giọng gào thét tại nơi đó.

Tiếp theo, mọi người thấy được bóng người của Hoang tựa như chiến thần đang tắm rửa trong lửa thần vàng óng. Hắn mang theo uy thế ngập trời, thoải mái thẳng thắn giết thẳng về phía Lam Tiên.

Trước nắm đấm tựa như có đại tinh chư thiên chuyển động theo nhịp thở của hắn, mái tóc buông xõa, con mắt lạnh lẽo, một luồng khí thế bao trọn cả non sông.

Ầm!

Sau một quyền đó là hư không tan nát, va chạm cùng với Lam Tiên.

Hào quang màu xanh lam tung tóe, một thân thể thanh tú thướt tha khẽ run rẩy và tràn ngập vẻ sợ hãi. Trên khuôn mặt xinh tươi lộ vẻ ngây dại không thể tin được.

Loại sức mạnh này thật quá đáng sợ, chấn động nữ chí tôn trẻ tuổi này. Bàn tay trắng mịn nhỏ nhắn truyền tới cảm giác đau đớn và hơi run rẩy!

Boong!

Đúng lúc này, Thạch Hạo lại nhằm về phía Đại Tu Đà, nắm đấm chuyển thành bàn tay lớn màu bạc. Trên đó khắc đầy các ký hiệu như Côn Bằng, Toan Nghê... Cực kỳ đáng sợ.

Thủ ấn lớn đánh thẳng về phía Đại Tu Đà thế nhưng lại bị bình bát ngăn cản. Kết quả, bảo vật kia nổ tung, món đồ này đã bị hủy diệt!

"Trời ơi, ta nhìn thấy chuyện gì thế này, là sự thật ư?!"

Có người sợ hãi kêu lên. Trong khoảnh khắc này đã xuất hiện quá nhiều chuyển biến kinh thiên động địa, Hoang, chỉ một người chinh chiến với ba đại cao thủ!

Mọi người khó mà tưởng tượng ra được, một người không hề có một hạt giống hoàn mỹ nào mà lại có thể thần võ vô địch như thế, chỉ một người đồng thời công kích ba đại chí tôn, uy chấn càn khôn, chấn động lòng người.

"Không phải hắn không có cổ chủng vô thượng hay sao, vì sao... lại mạnh như thế?" Sắc mặt của Thư đồng tái nhợt, cặp môi run run ngã nhào trên mặt đất, thân thể run rẩy dữ dội. Hắn cảm nhận được sự khủng khiếp của Hoang.

Những người khác cũng chấn kinh không kém, và đều có nghi vấn tương tự: đây là thực lực chân chính của Hoang ư, vì sao không hề có một đạo chủng hoàn mỹ nào mà vẫn có thể đi tới bước này?!

Nơi đây sôi trào!

Mọi lời dịch nơi đây đều đến từ truyen.free, xin đừng sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free