[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1272: Ngông cuồng.
Mọi người không ai ngờ rằng Thạch Hạo lại chiến thắng, đánh bại Tử Nhật Thiên quân!
"Còn không mau lại đây?" Thạch Hạo liếc nhìn Kim Giác Tê, lời nói vẫn nhẹ bẫng như trước, thế nhưng khi lọt vào tai mọi người lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Hoang đã đại thắng!
Giờ phút này, tuy hắn vẫn ung dung tự tại như mây gió, nhưng lại khiến người khác cảm thấy ngột ngạt đến tột cùng. Không một ai dám phớt lờ lời nói của hắn, tất cả đều cẩn thận lắng nghe.
Kim Giác Tê toàn thân lạnh toát, da đầu tê dại, lông tơ dựng đứng. Lời nói bình thản ấy lọt vào tai nó chẳng khác nào tiếng sấm sét giáng xuống, khiến nó như muốn khuỵu gối ngã nhào.
Tại sao lại như vậy? Hoang thắng, Tử Nhật Thiên quân thất bại! Kết quả này khiến nó như chết lặng, hoàn toàn không thể ngờ được.
"Ngươi còn muốn ta phải nói lần thứ ba sao?" Thạch Hạo quay đầu lại, trong đôi mắt phóng ra tia điện sắc bén, con ngươi thâm thúy, cả người tựa hồ trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.
Cả không gian trở nên yên tĩnh, mọi lời thì thầm bàn tán đều im bặt. Trái tim mọi người đập rộn ràng, không ít người dán mắt nhìn về phía Tử Nhật Thiên quân cách đó không xa, tự hỏi liệu hắn có can thiệp hay không?
Phải biết rằng, Hoang đang "hành sự theo ý mình", chẳng hề bận tâm tới đối thủ, không để ý tới mọi người, muốn làm gì thì làm đó, đây chính là sự ngang ngư��c vô biên.
"Hoang đại nhân, xin hãy khoan dung cho sự vô lễ của tại hạ, tại hạ không dám nữa!" Kim Giác Tê sợ hãi nhắm mắt tiến lên, run rẩy cúi đầu về phía Thạch Hạo, dùng lời lẽ khiêm tốn nhất để cầu xin tha thứ.
Giờ khắc này, nó vô cùng hối hận, chỉ muốn tự vả mình vài bạt tai. Trước đó không lâu, tại sao lại không im lặng đợi kết quả trận đấu, mà lại vào thời khắc quan trọng này lên tiếng mỉa mai trào phúng Hoang?
Báo ứng đã đến, Hoang đã thắng, kết quả này hoàn toàn khác với suy đoán của nó!
Hơn nữa, Hoang lại muốn nếm thử hương vị của nó. Việc này khiến nó sợ hãi tột độ, đường đường là một thiên tài một đời, đã thăng cấp thành cường giả Giáo chủ, vậy mà giờ đây lại sắp trở thành món ăn của người khác.
Đặc biệt, khi nghĩ tới những lời đồn về Hoang, nó chợt liên tưởng tới cảnh bản thân bị gác lên đống lửa, bị nướng thành miếng thịt vàng ươm. Điều này khiến Kim Giác Tê suýt chút nữa thì co quắp ngã quỵ.
Nó càng nghĩ càng sợ, bởi vì Hoang là "kẻ tái phạm", đây không phải lần đầu tiên hắn "thưởng thức hương vị" của địch thủ. Đối với Kim Giác Tê, hắn chính là một Đại Ma Vương khủng khiếp nhất.
"Vừa nãy còn cười ha hả, tươi vui lắm mà, muốn giết ta ngay lập tức. Giờ lại cầu xin tha thứ, trở mặt cũng quá nhanh đó chứ?" Thạch Hạo liếc mắt nhìn nó.
"Đại nhân xin hãy khoan dung, ta không dám nữa!" Bắp chân Kim Giác Tê run rẩy không ngừng, bởi vì tình huống hiện tại của nó chẳng hề ổn chút nào. Hoang lạnh nhạt tuyên bố muốn nếm thử và ăn thịt nó.
"Xẻo, lóc, cắt, ăn hết, ăn sạch!" Đúng lúc này, Thái Âm Ngọc Thỏ reo lên.
Nàng vô cùng nhí nhảnh, mái tóc bạc lấp lánh, dáng vẻ chỉ mười mấy tuổi. Đôi mắt to tròn như bảo thạch đỏ, tựa như một cô bé được tạc từ ngọc, xinh đẹp và tinh xảo.
Nhưng lúc này nàng lại ồn ào như một tiểu ác ma, khiến Kim Giác Tê sụi lơ trên mặt đất. Lỗ chân lông toàn thân nó bốc lên hơi lạnh, nó bị dọa cho chết khiếp.
"Ngươi nghĩ rằng khiêu khích Hoang xong thì chỉ cần xin lỗi đơn giản như vậy là được sao? Dù gì cũng phải để chúng ta nếm thử hương vị chứ." Đám người Tào Vũ Sinh cười híp mắt bước tới.
"Đại nhân, cứu ta!" Kim Giác Tê nhìn về phía Tử Nhật Thiên quân, tựa như đang cố nắm lấy cọng rơm cứu mạng.
"Đạo huynh, nên độ lượng và khoan dung đúng lúc. Tuy rằng nó có chút đắc tội với ngươi, nhưng cũng không cần phải hù dọa và bắt nạt như vậy chứ?" Cuối cùng thì Tử Nhật Thiên quân cũng lên tiếng.
Mọi người vẫn đang chờ đợi hắn đứng ra bênh vực và tỏ rõ thái độ. Dù sao thì Hoang cũng đã phế bỏ Thư Đồng, áp chế Ngô Thái và Kim Giác Tê ngay trước mặt hắn, chẳng hề nể mặt chút nào.
Nhất thời, bầu không khí nơi đây trở nên vô cùng căng thẳng. Mọi người đều nín thở lặng lẽ quan sát xem tình hình sẽ diễn biến ra sao.
"Ngươi nói hay lắm. Nếu đổi lại là ngươi, có kẻ cứ om sòm bên tai, liên tục chửi bới, trù ẻo ngươi phải chết, vậy có nên một tát đập chết hắn luôn hay không?" Thạch Hạo nhẹ nhàng hỏi ngược lại, rồi tiếp tục nói: "Ta rất nhân từ, không muốn sát sinh, chỉ xin một chiếc sừng để nếm thử thôi."
Kim Giác Tê sợ hãi không dám hé răng. Hoang thật sự xem mình như một món ăn sao? Quả là một Ma vương!
Những người khác nhìn về phía Hoang với ánh mắt kỳ lạ, cảm thấy không nên trêu chọc kẻ này. Nếu không, trong mắt hắn, bản thân mình sẽ trở thành một món ăn mới lạ và hấp dẫn.
"Đạo huynh, làm như vậy chẳng phải là vô tình ư? Chẳng lẽ không thể khoan dung sao?" Tử Nhật Thiên quân lạnh nhạt nói. Làn da hắn tỏa ra ánh tím lấp lánh, đồng thời từng luồng khí tím quấn quanh thân thể, khiến hắn trở nên mờ ảo và rạng ngời.
"Nói thì dễ thật. Vậy khi nó vô lễ với ta, sao ngươi không lên tiếng ngăn lại? Hiện giờ lại muốn nói lý lẽ đạo đức sao?" Thạch Hạo chế nhạo nói: "Ngươi đã thất bại rồi. Nếu là ta, ta sẽ chọn cách lùi về sau, im lặng không lên tiếng, đứng sang một bên làm một kẻ thất bại thì hơn."
Nói tới đây, Thạch Hạo đảo bước về phía trước. Đôi mắt hắn to sáng, dung mạo thanh tú, khí chất xuất trần. Hắn đi tới giữa sân rồi bình tĩnh quét mắt nhìn bốn phía.
Dáng vẻ này, hoàn toàn không hề để ý tới Tử Nhật Thiên quân!
Lời nói này quá thẳng thắn, chẳng chút bóng gió nào. Hơn nữa, dáng vẻ hắn lại từ tốn, thật giống như trong vẻ ôn hòa lại bao hàm một tâm ý hào hiệp đầy ngang ngược.
Sắc mặt Tử Nhật Thiên quân lúc xanh lúc đỏ. Từ xưa đến nay chưa một ai dám xem thường hắn như vậy, không hề đặt hắn vào trong mắt, hơn nữa còn nói trước mặt rất nhiều người rằng hắn là kẻ thất bại.
Sự sỉ nhục này đến mức nào chứ? Hắn cảm thấy vô cùng mất mặt.
Hoang quá thẳng thắn!
"Ngươi muốn ta ra tay, tái chiến lần nữa ư?!" Lời nói của Tử Nhật Thiên quân khàn khàn. Trong lòng hắn đang cuộn trào một luồng khí nóng mãnh liệt. Dưới góc nhìn của hắn, đây chính là khiêu chiến uy nghiêm của hắn, là đang chà đạp lên ranh giới của hắn.
"Hừ!"
Thạch Hạo khẽ cười một tiếng, tùy ý nói: "Chẳng phải vừa mới chiến xong rồi sao? Ngươi quá kém cỏi, không phải đối thủ của ta. Chẳng lẽ còn không phục sao, muốn tái chiến thêm trận nữa?"
Tuy rằng lời nói rất tùy ý, nhưng lại vô cùng uy áp, khiến mọi người càng thêm yên lặng. Ai nấy đều không dám mở lời vì sợ gây ra hiểu lầm, bởi vì lúc này đây, bất cứ khi nào cũng có thể bùng phát thành một trận mưa to gió lớn.
Trong lòng Tử Nhật Thiên quân bốc lên luồng hỏa khí, thế nhưng hắn cố gắng kìm nén lại. Ý của hắn rất rõ ràng: nếu đối phương không thức thời, hắn sẽ sử dụng sức mạnh của cảnh giới cao hơn!
Đây là lời uy hiếp, cũng là lời cảnh cáo!
Nhưng đối phương tựa hồ không hiểu lời nói của hắn, vẫn dùng dáng vẻ của người chiến thắng để nghễnh ngang liếc nhìn hắn, trong lời nói mang theo ý khinh bỉ.
Chính xác, đó là sự xem thường, ngạo mạn, tự phụ. Đối phương ngẩng cao đầu, đứng ở bên trên liếc nhìn hắn ở bên dưới, dùng dáng vẻ cao thượng để nói chuyện với một Thiên quân như hắn.
Trong lòng Tử Nhật Thiên quân nổi sóng chập trùng, ánh sáng màu tím thần bí nhảy múa bên ngoài cơ thể tựa hồ không kìm nén được nữa. Lại có người dám xem thường hắn? Uống nhầm thuốc rồi sao!
Những người khác cũng chẳng nói gì. Chẳng lẽ Hoang không hiểu sao?
Đương nhiên, cũng có một vài người giật mình. Hoang chẳng hề sợ hãi, vô cùng thẳng thắn, ngang ngược vô song, muốn quyết chiến ngang hàng với Tử Nhật Thiên quân sao?
Lẽ nào Hoang dám chiến? Đó là kế "vườn không nhà trống", cố ý ra vẻ cao thượng, hay là hắn thật sự có thực lực như vậy?
"Ngươi đang ép ta ra tay đó!" Tử Nhật Thiên quân lạnh giọng nói. Âm thanh không cao, nhưng lại tỏa ra vẻ ngột ngạt đáng sợ.
"Ngươi là cái thá gì chứ, chỉ là bại tướng dưới tay ta mà thôi. Ta cũng chẳng ngại đánh bại ngươi thêm lần nữa đâu. Ở Thiên Thần cảnh, ngươi vẫn còn non nớt lắm. À, đối với loại người thua mà không phục như ngươi, ta cảm thấy đánh bại nhiều lần thì may ra mới dần giác ngộ được." Thạch Hạo hờ hững nói.
Hắn lại dùng điệu bộ này để nói chuyện, càng khiến sắc mặt Tử Nhật Thiên quân càng khó coi hơn. May là cả người hắn được ánh tím bao phủ, nên người khác không thể trông thấy được.
Tử Nhật Thiên quân có chút nghi ngờ về việc Thạch Hạo có thật sự hiểu lời mình vừa nói hay không. Tên khốn này là đang cố ý trêu chọc, hay là cố ý ngạo mạn khinh thường hắn đây?
Tử Nhật Thiên quân mặt trầm như nước. Dù nói gì thì hắn cũng muốn dạy dỗ Thạch Hạo một trận, nhưng lúc này chợt quay đầu nhìn về phía sau, liền trông thấy đám người Thích Cổ, Lam Tiên.
Những người này đều ngang hàng với hắn, đều được mệnh danh là Chí Tôn, thế nhưng vẻ mặt lúc này lại có gì đó là lạ.
Trong nháy mắt, Tử Nhật Thiên quân đã bình tĩnh lại, thế nhưng trong lòng càng thêm tức giận. Bởi vì hắn biết, đám người kia đang âm thầm cười nhạo hắn, thất bại như vậy thì quá nhục nhã.
Hơn nữa, dáng vẻ hiện tại của hắn tựa như không chấp nhận thua cuộc, muốn tái chiến lần nữa. Một khi truyền ra ngoài, điều này sẽ hủy hoại hết danh tiếng của hắn!
Hắn là một người luôn đề cao thể diện, cho nên lúc này cố nén lại lửa giận rồi lạnh lùng nói: "Tốt, trận chiến này coi như ta bại. Nhưng đáng tiếc, ngươi và ta rất khó có thể gặp nhau lần nữa. Nếu không, ta sẽ cho ngươi chiêm ngưỡng uy lực của Hồng Mông Tử Khí!"
Đây là sự tự phụ, cũng là lời uy hiếp, còn có cả căm phẫn, dựa vào đó để tự an ủi mình.
"Chỉ là bại tướng dưới tay mà thôi, nên biết lúc nào tiến lúc nào lui, cần phải hiểu chuyện chứ." Thạch Hạo vừa đi vừa nói. Hắn đứng ngay trung tâm, làm ra dáng vẻ nghễnh ngang thiên hạ.
Đó là xem thường, cũng là ngông cuồng. Hắn cơ bản chẳng hề để ý tới Tử Nhật Thiên quân, như muốn chọc cho đối phương tức ói máu.
Chính xác, là Thạch Hạo đang cố ý. Mọi người chẳng biết nói gì, chẳng lẽ Hoang không hiểu lời nói của Thi��n quân nên mới có phản ứng như vậy?
"Còn không mau lui xuống!" Thạch Hạo quát lớn ngay trước mặt tất cả quần hùng nơi đây. Hắn đứng thẳng giữa trung tâm, trở thành tiêu điểm của mọi người.
Mọi người ngây dại, ai nấy đều giữ im lặng, bởi vì tình huống lúc này đã thay đổi hoàn toàn.
"Kim Giác, theo ta!" Tử Nhật Thiên quân tức giận. Hắn quyết định không quản bất cứ điều gì nữa, cứ dựa vào Kim Giác Tê để làm lý do.
Nhưng phản ứng của Kim Giác Tê lại nằm ngoài dự liệu của hắn. Nó cúi đầu về phía Thạch Hạo, nói: "Đại nhân, chỉ cần tha cho ta một mạng, ta nguyện ý chịu tội."
"Ồ." Thạch Hạo gật đầu.
Tử Nhật Thiên quân tức giận đến mức tóc tai dựng đứng, hàm răng suýt chút nữa thì nghiền nát. Con này quá kém cỏi, ngay tại bước ngoặt này lại sợ hãi đến mức mềm nhũn cả người.
"Ừ, thôi được, trước tiên ngươi cứ đứng sang một bên đi." Thạch Hạo gật đầu, tiếp đó nhìn về phía Thiên quân, nói: "Ngươi còn có việc gì nữa không? Nếu không thì tránh chỗ khác đi."
Mọi người trợn tròn mắt. Kết quả n��y... chẳng biết phải bình luận thế nào nữa?
Chỉ có mỗi Tử Nhật Thiên quân là mặt mày lúc xanh lúc đỏ, suýt chút nữa thì đã ra tay rồi. Thật sự việc này khiến hắn cảm thấy vô cùng nhục nhã.
"Hoang, ngươi hung hăng cái gì chứ? Cũng chỉ là thắng chủ thượng của ta ở Thiên Thần cảnh mà thôi. Nếu là ở cảnh giới cao hơn, ngươi cũng chẳng là cái thá gì cả. Hồng Mông Tử Khí Chủng sẽ áp chế ngươi tới chết, cả đời cả kiếp này ngươi cũng không có hy vọng đâu!"
Xa xa, Thư Đồng gian nan bò dậy, nửa người trên đều tả tơi, xương cốt gãy nát không biết bao nhiêu đoạn.
"Ngươi chẳng khác gì mấy con bọ chét cả, sức sống thật mãnh liệt." Thạch Hạo trầm mặt xuống rồi giẫm nhẹ một cái. Rầm! Mặt đất rung động, Thư Đồng bị chấn động đến mức ho ra đầy máu, cả người đẫm máu tươi như muốn nổ tung.
Thời khắc mấu chốt, Tử Nhật Thiên quân ra tay bảo vệ hắn. Nếu không, hắn tuyệt đối đã trở thành sương máu rồi.
"Ngươi có ý gì vậy? Không ngừng ra vẻ trước mặt ta, cho rằng ta rất dễ tính sao? Nếu như ngươi muốn bị phế bỏ, thì thử động thủ lần nữa xem nào!" Tử Nhật Thiên quân lạnh giọng nói, hoàn toàn khác với vừa nãy.
"Ngươi là cái thá gì chứ? Thích chiến ở cảnh giới nào thì ta chiều ngươi ở cảnh giới đó. Ta có thể trấn áp ngươi một lần, thì dù mười lần trăm lần sau vẫn có thể!" Thạch Hạo lớn tiếng đáp.
Bỗng nhiên, bờ bùn nhão chợt phát sáng, sương mù mịt mờ bao phủ, vẻ thần thánh vô tận khiến người khác cảm thấy như gió xuân ấm áp, vô cùng thoải mái.
"Hả?"
Đám người Lam Tiên, Thích Cố, Đại Tu Đà chợt xuất hiện ở bờ bùn nhão. Ngay cả Tử Nhật Thiên quân cũng đồng thời lướt người tới gần. Bọn họ đều muốn tranh đoạt bảo tàng Tiên gia.
Đúng lúc này, Thạch Hạo cũng dịch chuyển. Thân hình hắn như ma quỷ, tựa như mộng ảo. Hắn lưu lại một vệt bóng mờ, rồi chân thân hiện ra ngay trung tâm bờ bùn nhão.
"Ngươi cũng dám tới sao?"
Bốn đại cao thủ đều tập trung về phía hắn. Thích Cố, Đại Tu Đà, Lam Tiên, Tử Nhật Thiên quân mỗi người đứng một phương, còn Thạch Hạo thì đứng ở nơi trung tâm nhất.
"Ngươi rất mạnh, ở Thiên Thần cảnh có thể thắng được Tử Nhật Thiên quân. Thế nhưng nếu muốn tranh đấu ở tầng thứ cao hơn thì vẫn còn kém đôi chút. Nơi đây không phải là nơi ngươi có thể đặt chân tới!" Có người lạnh lùng nói.
Hiển nhiên, bốn đại cao thủ cho rằng hắn không đủ tư cách để tranh giành Tiên tàng với bọn họ.
Thạch Hạo cười lớn nói: "Hôm nay, ta muốn tiến vào động phủ Tiên Chân này, và cũng muốn xem thử, các ngươi làm khó dễ ta bằng cách nào?!"
Tiếng cười của hắn ầm ầm như sấm nổ, chấn động cả không gian nơi đây, khiến rất nhiều người sôi trào máu nóng, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất.
Lúc này, Thạch Hạo tỏa ra một luồng uy thế to lớn, còn là dáng vẻ ngông nghênh, chẳng hề sợ bốn đại Chí Tôn này. Dù cho có bị bọn họ vây ở giữa, hắn cũng chẳng thèm để ý.
"Ngươi... thật mạnh miệng đó. Nơi đây không cho phép ngươi tiến vào!" Có người quát lớn.
"Ngươi là cái thá gì chứ? Ta xem thử, ai dám ngăn trở ta!?" Thạch Hạo hét lớn, âm thanh đầy lạnh lùng chấn động tâm hồn!
Các cường giả đều ngây ng��ời. Trước kia Hoang đối diện với một mình Tử Nhật Thiên quân, nhưng hiện giờ lại đơn độc đối kháng với bốn đại Chí Tôn!
Mỗi con chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả ghi nhớ.