Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1181 : Đạo thương.

Thiếu nữ với tư thế 'Đại' (大) va mạnh vào vách đá, lập tức nham thạch xung quanh nứt toác, vết nứt lan ra tựa như một con rết đang bò.

Ầm!

Hơn nữa, vào khoảnh khắc cuối cùng, thân thể nàng chấn động, một luồng sức mạnh kỳ quái xuất hiện, tựa hồ như gặp thêm một đòn nữa, khiến thân thể nàng càng bị đập mạnh và dính chặt vào vách đá.

Bề mặt vách đá hiện ra một vết lõm hình người quái dị, rợn người. Máu tươi không ngừng ứa ra từ miệng và mũi nàng, áo quần rách bươm, cả người tả tơi vô cùng.

"A..." Nàng kêu lên đầy sợ hãi, cố gắng vùng vẫy thoát ra. Sau khi rơi xuống đất, nàng lảo đảo tựa như say rượu, mặt mày đỏ chót, hai mắt đỏ tươi.

"Ngươi dám làm thế với ta ư, Kim Vân tỷ, các tỷ mau ra tay giết chết hắn cho ta!" Nàng hét lên, giọng điệu đầy chanh chua.

Hiển nhiên, ngày thường nàng quen hất hàm sai khiến người khác, giờ đây phải chịu thiệt thòi như vậy nên không cách nào chịu đựng nổi, chỉ muốn xông thẳng tới giết chết Thạch Hạo ngay lập tức.

Mọi người chỉ biết nhìn nhau, trong lòng không cách nào bình tĩnh. Thiếu niên này quả thực chẳng hề đơn giản, chỉ bằng một luồng sóng âm đã có thể đánh văng thiếu nữ với thực lực không kém này, thật sự bất phàm.

"Không biết nặng nhẹ là gì ư?!" Thạch Hạo hét lớn một tiếng, âm thanh cuộn trào lan tỏa về một phương. Lần này, cảnh tượng càng kỳ dị hơn.

Bởi vì, sóng âm kia đã hóa thành thực chất, một dải gợn sóng màu bạc dập dờn ngưng tụ lại, xung kích về phía thân thể thiếu nữ.

"Phá cho ta!" Thiếu nữ rít gào, hai tay cuộn thành vòng tròn, triển khai bí pháp. Lập tức, một vầng mặt trăng màu bạc hiện lên chắn trước người nàng.

Nhưng đã chậm, sóng âm như thủy triều, gợn sóng bạc dập dờn, tuy trông rất mềm mại nhưng lại có thể lay động núi cao, toàn bộ đều nện hết lên người nàng.

Lần này, không chỉ có tiếng vang ầm thật lớn truyền ra, mà sức chấn động tựa như núi rung đất chuyển, đồng thời tiếng xương khớp vỡ nát "răng rắc" vang lên.

Thiếu nữ này tựa như bị một con trâu lớn thời Thái Cổ đâm trúng, cả người hét thảm, lần nữa va mạnh lên vách đá. Lần này, nàng còn thê thảm hơn cả trước.

Ầm ầm!

Ngọn núi thấp này bị va nát một mảng lớn cùng những vết rạn nứt, còn thiếu nữ kia thì văng ngược ra cùng với những tảng đá vụn, cả người đều biến dạng, hiển nhiên xương cốt trong cơ thể nàng đã bị gãy nát không chỉ một chỗ.

"Bịch" một tiếng, sau khi rơi xuống đất, nàng tựa như một con cá chết, không cách nào nhúc nhích. Mặt mày trợn tròn, muốn ngất cũng không thể ngất được, nàng chỉ biết gắng gượng chịu đựng cơn đau nhức, đồng thời nhìn chằm chằm Thạch Hạo đầy oán độc, nhưng trong ánh mắt ấy lại mang theo chút sợ hãi.

Đây là trải nghiệm mà trước giờ nàng chưa từng nếm trải. Thiếu niên kia nhìn nàng với vẻ khinh bỉ, cơ bản là xem thường, ch��ng hề đặt nàng vào trong mắt.

"Thái Cổ Mãng Ngưu Hống!" Từ xa truyền tới lời nói lạnh nhạt và bình tĩnh, đó là Kim Vân. Tâm tình nàng chẳng chút gợn sóng, tựa hồ chuyện sống chết của thiếu nữ kia cũng chẳng hề liên quan tới nàng.

Nàng mặc một bộ ngân bào, tuy quần không dài nhưng lại ôm sát lấy chân, tôn lên những đường cong và vóc dáng đầy mê hoặc của mình. Gương mặt nàng sắc sảo, vẻ đẹp bất phàm.

Chiếc cằm nhọn xinh xắn hơi hất lên, đầy vẻ tự phụ pha chút kiêu căng. Đây là một thiếu nữ chỉ biết có bản thân.

"Kim Vân!" Phượng Vũ cắn răng. Nàng vốn là một thiếu nữ lạc quan, thoải mái, xinh đẹp động lòng người, nhưng lúc này hô hấp lại trở nên dồn dập, nỗi lòng không cách nào bình tĩnh.

Lần trước, nàng bị thương rất nặng. Nếu là đại bại thông thường thì chẳng nói làm gì, nhưng sau khi nàng đạt được một bản chép tay hướng dẫn tu hành của Kim Thế Pháp, một cơ duyên vô cùng lớn, cộng với thiên phú kinh người của nàng, ắt sẽ có bước tiến rất dài. Cũng chính vì lẽ đó nên đã nhận được sự dòm ngó của Kim Vân, muốn luận bàn với nàng. Thế nhưng, vào lúc quan trọng, Kim Vân lại vi phạm giao ước giữa đôi bên, vận dụng luồng tiên khí thứ hai vốn chẳng phải là Kim Thế Pháp, bất ngờ tấn công đánh nàng trọng thương. Vả lại, sau khi thấy nàng trọng thương ngã nhào trên mặt đất, Kim Vân còn tiến lên dùng chân đạp thẳng lên ngực nàng để sỉ nhục. Hành động này khiến thân thể nàng suýt nữa thì nứt toác. Sau khi cướp đi mũi tên được chế tạo từ tiên kim bảy màu, Kim Vân còn mỉa mai nói rằng bản thân nàng không xứng để sở hữu.

Lần đó, Phượng Vũ cũng chưa hề vận dụng tới mũi tên được chế tạo từ tiên kim bảy màu này. Rõ ràng, mục đích của đối phương chính là mũi tên, muốn cướp đi báu vật này, cho nên mới vi phạm ước hẹn khi quyết đấu, tập kích đột ngột và triển khai thủ đoạn ác độc.

"Bại tướng dưới tay ta, chẳng đáng quan tâm." Lúc này, Kim Vân nhẹ nhàng nói.

"Người này rất vô sỉ, lúc quyết đấu với ta từng nói sẽ không dùng tiên khí để so đo, chỉ luận bàn trên con đường Kim Thế Pháp. Lúc sắp thua thì lại trở mặt!" Phượng Vũ cắn răng. Đây chính là điểm khiến nàng vô cùng tức giận, lòng như lửa đốt, việc bị đoạt mất mũi tên tiên kim bảy màu khiến nàng vô cùng khó chịu.

"Ngươi quá kém cỏi, thua là thua, đời nào lại viện cớ làm gì." Kim Vân hất cằm, làm ra bộ dáng ngạo mạn và lạnh lùng.

"Đồ đê tiện!" Phượng Vũ trách mắng.

Lồng ngực Phượng Vũ chập trùng, sắc mặt vàng như nghệ. Kết quả trận chiến đó đã suýt chút nữa cướp đi mạng sống nàng, nguyên khí bị đại thương.

Thạch Hạo ngăn cản cuộc đấu khẩu giữa hai người, nói: "Cũng không cần thiết phải quan tâm chuyện của hai người các ngươi làm gì cho mất công. Chút nữa, cứ đánh ả thành đầu heo, khiến ả phải chịu phục mới thôi."

Hắn đưa giọt hoàng huyết vào miệng Phượng Vũ, đồng thời đi ra sau lưng không ngừng chỉ trỏ, điểm huyệt trên người nàng, giúp nàng khống chế tinh lực, trợ nàng trị thương thế.

"Quả thật ngươi có chút thủ đoạn đó. Có thể luyện âm công của bộ tộc trâu lớn Thái Cổ tới mức này cũng rất hiếm thấy. Thế nhưng, muốn can thiệp thì không phải là lựa chọn sáng suốt đâu." Thiếu nữ Kim Vân với bộ ngân bào lên tiếng.

Thạch Hạo chẳng thèm để tâm, hắn chú ý chữa thương cho Phượng Vũ. Trong lúc vung vẩy bàn tay, từng gợn sóng màu tím hiện ra, đi vào trong cơ thể Phượng Vũ.

Hắn đang vận dụng Lôi Đế Pháp, dùng thủ đoạn dương cương để lưu thông máu huyết, hòng khuếch tán hoàng huyết kia, trợ giúp Phượng Vũ chữa trị các vết thương trên cơ thể.

Ầm ầm!

Trong cơ thể Phượng Vũ hiện ra một ngọn lửa, rồi tràn ra bên ngoài phủ kín toàn thân nàng, tựa như một con phượng hoàng đang sống lại trong ngọn lửa.

Đây là tác dụng của hoàng huyết. Chỗ thần kỳ của loại chim thần này chính là có thể niết bàn, trong cơn nguy kịch có thể tái sinh sống lại!

Thi thoảng có tiếng phượng hót trong trẻo truyền ra, tựa như có một bóng mờ đang chồng ghép với Phượng Vũ, giúp chữa trị thương thế cho nàng. Sắc mặt vàng như nghệ lúc trước cũng từ từ lui đi.

Rất nhanh, làn da nàng lần nữa tỏa ra hào quang, trong vẻ trắng vàng đã ánh lên chút hồng hào, gần như đã giống trước, xinh đẹp xuất chúng.

Thạch Hạo nhíu mày, hắn liên tục múa may bàn tay chứ chẳng hề thả lỏng chút nào. Bởi vì vấn đề nghiêm trọng của Phượng Vũ không phải nằm ở ám thương, mà là "Đạo thương" thật sự. Thiếu nữ ngân bào kia vô cùng ác độc, ra đòn rất mạnh tay, tổn thương tới bản nguyên của Phượng Vũ. Đây mới chính là mấu chốt khiến nàng nứt toác, tan rã.

Lần này, thiếu nữ ngân bào kia chợt thay đổi sắc mặt. Nàng không cách nào bình tĩnh được nữa, thiếu niên kia không ngờ lại lợi hại như thế. Hắn đang trợ giúp chữa trị Đạo thương của người khác, thủ đoạn này vô cùng kinh người.

"Kỳ Hoành, ngươi là Lam Sư tộc, vậy thì thử xem hắn ra sao đi, xem thử Mãng Ngưu Hống của hắn và Sư Tử Hống của ngươi món nào lợi hại hơn." Thiếu nữ Kim Vân mặc ngân bào truyền âm nói.

Bên cạnh nàng có một chàng trai với thân thể sư tử cao to khỏe mạnh, chiếc bờm sư tử màu xanh lam đầy oai phong, chiếc đầu sư tử trông thật đáng sợ, đôi mắt to như chuông đồng khiến ai thấy cũng phải khiếp sợ.

Kỳ Hoành chẳng chút do dự tiến về phía trước, sau đó ngửa cổ hống m��t tiếng. Tiếng vang to lớn tới khiếp người, cả vùng thế giới nơi đây rung động không ngừng, mà ngôi nhà tranh nơi Phượng Vũ gặp phải xung kích thì nổ tung ngay tức khắc.

Xung quanh có không ít người giật mình thon thót.

Tuy rằng có vài người sợ hãi thiếu nữ mặc ngân bào đó, thế nhưng cũng không cách nào chấp nhận được hành động này. Quá đáng thật, thiếu niên kia đang giúp Phượng Vũ chữa thương mà nàng lại sai người tới quấy phá, thật đáng giết.

Xung quanh Thạch Hạo hiện lên một màn ánh sáng, chặn đứng sóng âm của Sư Tử Hống kia, bảo vệ ba người ở bên trong. Cũng chính vì thế nên họ chưa hề chịu phải lực ảnh hưởng nào, chỉ có mỗi ngôi nhà tranh là nát tan.

"Ngươi muốn chết ư?" Thạch Hạo chỉ nói vài chữ như thế, nhưng khi lên tiếng, bàn tay hắn vẫn không ngừng vung vẩy giúp Phượng Vũ trị liệu Đạo thương.

"Hống!" Sư tử màu lam hét lớn lần nữa. Lần này, nó đã hiện ra bản thể, hóa thành một con sư tử màu xanh lam tựa như một ngọn núi nhỏ, oai phong dữ tợn, chiếc miệng rộng lớn đầy răng nanh, bộ lông xanh lam tỏa sáng, chiếc bờm dựng thẳng đầy đáng sợ.

Sư Tử Hống lao ra, những gợn sóng màu xanh có thể thấy rõ bằng mắt thường không ngừng lao tới.

"Chết!" Thạch Hạo hét lớn. Sóng âm mà hắn sử dụng cũng chẳng phải là trâu lớn trâu nhỏ gì cả, mà chỉ mô phỏng theo. Kỳ thực, đó là Thần Âm Đại Đạo thuần túy đã đạt tới cảnh giới nhất định và suy luận mà thành.

Hắn tinh thông vài môn bảo thuật đầy đáng sợ, còn nắm giữ cả Thiên Công Cổ. Chỉ cần thông hiểu được một trong số các môn này thì sẽ có lợi cả đời, cho nên hắn có thể diễn biến và suy diễn ra một vài pháp môn đặc thù.

Luồng thần âm này có pha chút thần thông Lôi Đế, dường như là sấm nổ chớp vang, lập tức đánh tan gợn sóng màu xanh lam kia, đồng thời một nguồn sức mạnh nện thẳng vào tai con sư tử ấy.

Rầm!

Thân thể nó chấn động, lông sư tử dựng đứng, miệng mũi ứa đầy máu.

Gầm!

Sư Tử Hống lại tái xuất, cùng lúc đó nó bổ nhào tới trước. Nó rung lắc toàn bộ thân thể, khiến cho lông xanh dựng thẳng, tiếp đó hàng ngàn hàng vạn sợi lông hóa thành những chiếc kim thép bắn thẳng ra ngoài.

Sư Mao Châm!

Rất nhiều người biến sắc. Sư Mao Châm chính là một môn bảo thuật vô cùng nổi danh, lông sư tử rời khỏi cơ thể lao nhanh tới, chắc chắn sẽ phải dùng toàn lực để chống trả.

Ầm ầm!

Bên ngoài cơ thể Thạch Hạo xuất hiện một chùm lửa hừng hực, ngăn cản Sư Mao Châm này lại. Toàn bộ lông xanh lam đều bị thiêu trụi.

Vẫn là sử dụng lôi điện như trước, các tia điện xẹt xẹt tựa như ánh lửa, thiêu cháy khét lẹt đám thần châm này.

"Giết!"

Cùng lúc đó, Thạch Hạo đánh ra một chưởng. Trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một thanh trường đao sáng như tuyết, hóa hình từ lôi đình. Nó nhanh chóng hóa lớn, dài tới trăm trượng, chém mạnh ra ngoài.

Phụt!

Máu tươi tung tóe, đồng thời tiếng kêu thảm kinh thiên động địa vang lên. Con sư tử xanh lam đã bị chém lìa ngang hông!

Nó gào thét đánh nát trời cao, không ngừng lăn lộn ra ngoài. Thân thể khổng lồ của nó đè nát những gò núi nhô lên.

"Ngươi đã đại thương nguyên khí nên cần dùng thịt sư tử để tẩm bổ." Thạch Hạo lên tiếng.

Nhưng khi lọt vào tai mọi người, lời này lại tựa như ma âm. Một Sư Tử Vương đầy mạnh mẽ bị chém lìa thành hai một cách dễ dàng như vậy, cuối cùng cũng chỉ là thức ăn để bồi bổ thương thế cho Phượng Vũ.

Cũng trong lúc đó, thương thế của Phượng Vũ đã khỏi hẳn nên Thạch Hạo bắt đầu nới lỏng tay. Đạo thương được chữa khỏi khiến cho thiếu nữ Kim Vân mặc ngân bào sợ hãi trong lòng.

"May là Đạo thương cũng không nghiêm trọng lắm, nếu không ta cũng chẳng hề có biện pháp nào. Ngươi nghỉ dưỡng thêm vài ngày là có thể khôi phục lại như ban đầu." Thạch Hạo nói với Phượng Vũ.

Tiếp đó, hắn xoay người cười khẩy với Kim Vân, nói: "Ngươi, lăn lại đây, tính sổ cả vốn lẫn lãi nào!"

Độc quyền bản dịch này đã được giao phó cho truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free