[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1180: Tìm bạn cũ.
Rừng núi thăm thẳm, ngọn núi chập trùng, đường mòn đá cuội uốn lượn xuyên qua rừng trúc rậm rạp, âm thanh sơn thủy xung quanh réo rắt, ngược lại cũng tạo nên một cảm giác u tĩnh khác biệt.
Thạch Hạo và Thanh Y đi trên đường, sau khi xuất quan, bọn họ lập tức đến đây để thăm vài người bạn cũ.
Bởi lẽ, hơn phân nửa những người đến từ Ba Ngàn Châu đều đã lựa chọn Kim thế pháp và tập trung tại nơi này.
"Ngươi đã tu Động Thiên viên mãn, có thể nói là chưa từng có tiền lệ, trên con đường Kim thế pháp cực điểm này đã được trời cao ưu ái. Giờ lại không suy nghĩ tiếp tục đi theo con đường này nữa sao?" Thanh Y hỏi, gương mặt thoát tục mỹ lệ vô cùng bình tĩnh, khiến người ta cảm thấy an yên.
"Đương nhiên phải thử một lần chứ, chỉ là trước mắt, ta muốn cố gắng tìm hiểu chút về cổ pháp, dung hòa giữa hai bên, ta mới có cơ hội lớn nhất." Thạch Hạo nói.
Hắn đã tu ra ba luồng tiên khí, điều này chẳng hề dễ dàng chút nào, suýt nữa đã phải trả giá bằng chính mạng sống nên không thể từ bỏ được. Hơn nữa, hắn sinh ra ở thời đại này, làm sao có khả năng sẽ bỏ qua Đương thế pháp đây?
Thậm chí, hắn có dã tâm, có dã vọng bừng bừng, tương lai hắn muốn khai sáng ra một loại pháp môn hoàn toàn mới, một loại pháp môn chỉ thuộc về chính hắn!
Đó mới chính là con đường của hắn, khác với tất cả mọi người, chân chính hoàn toàn thoát ly.
Thạch Hạo không ngừng suy nghĩ cách đi như thế nào, làm sao để bước ra một con đường bất phàm như vậy?
"Ngươi làm sao vậy?" Thanh Y hỏi.
"Không có gì, sắp gặp lại vài người quen nên trong lòng rất vui, chắc chắn bọn họ sẽ cảm thấy bất ngờ cho xem, coi như dành tặng một niềm vui bất ngờ cho bọn họ." Thạch Hạo cười nói, thu hồi tâm tư.
Đã rất lâu rồi không gặp, mấy người đó chắc cho rằng hắn đã chết rồi. Thời gian dài không chút tin tức nên có rất nhiều lời đồn truyền ra, ai cũng nói vì Nguyên Thanh trục xuất vào trong nên đã chôn thân nơi ấy.
Hiện tại, chỉ có một số ít người tu cổ pháp mới biết hắn còn sống và đã trở về.
"Chuyện bất ngờ thì đúng là có, nhưng hẳn là vẫn có vài người chắc chắn đoán được ngươi vẫn còn sống, vẫn luôn tin tưởng ngươi." Thanh Y cười cười, nói: "Lâu rồi không gặp Thái Âm Thỏ Ngọc và Phượng Vũ, đúng là hơi nhớ nhung."
Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc, bất kể là Nguyệt Thiền hay là Thanh Y đều là người linh động xuất thế, ngày thường đều thiếu đi phong thái thiếu nữ như vậy, phần lớn đều đoan trang, thánh khiết.
"Năm đó, ở thư viện Thiên Tiên của Hỏa Châu, nhờ có Phượng Vũ giúp đỡ nên ta mới có thể tĩnh tâm ẩn cư ở nơi đó." Thanh Y than thở, đó là một đoạn năm tháng không thể nào quên.
Thạch Hạo nghe vậy thì nghĩ đến rất nhiều chuyện nên có chút buồn cười. Hắn lẽ ra đã tiến vào thư viện Thiên Tiên rồi, kết quả lại bị Tề Đạo Lâm bắt đi và trở thành đệ tử của đạo tràng Chí Tôn.
"Nói đến, ta và Phượng Vũ cũng có mối giao tình không hề tầm thường." Thạch Hạo gật đầu cười nói.
Năm đó, trước khi hắn chưa chính thức tới Ba Ngàn Châu, nguyên thần đã đi trước một bước, thông qua Hư Thần Giới, ở trên đàn Đồng Tước đại chiến với Phượng Vũ và giành được thắng lợi.
Lúc đó, Phượng Vũ mặc một bộ đồ màu vàng mỹ lệ thanh tân thoát tục, còn hỏi hắn có phải là yêu quái hay không. Tuy rằng giữa hai người đã quyết đấu nhưng không hề có ác ý nào cả, ngược lại mỗi người đều có chút thiện cảm dành cho đối phương.
"Đi thôi, cũng sắp gặp lại rồi." Thạch Hạo mỉm cười.
"Người nào. Dừng lại!" Trong núi, có một ông lão đang canh giữ ở cổng sơn môn lên tiếng.
Gần đây, khu vực này không cho phép người tùy ý ra vào vì đang phong núi, đệ tử bên trong đang tiến hành tu hành gian khổ nhất, nơi này là nơi dành riêng cho những thiên tài bước lên con đường Kim thế pháp.
"Xin ra mắt tiền bối!" Hai người rất khách khí, không dám thất lễ, bởi vì đây là một vị trưởng lão, là cao thủ tiền bối đang bảo vệ nơi này.
Thạch Hạo và Thanh Y nói rõ ý đồ đến, muốn đi vào.
"Các ngươi là người tu cổ pháp, tạm thời không thể vào bên trong." Lão nhân cau mày.
"Ta cũng học Kim thế pháp, ở lĩnh vực Động Thiên đã đạt đến cực cảnh. Hôm nay lại đến đây cũng là muốn luận bàn một phen." Thạch Hạo nói, hắn tạo ra Động Thiên duy nhất, ánh sáng bao phủ tôn vinh hắn tựa một vị Chiến Tiên!
"Quả nhiên là ngươi!" Hiển nhiên, tuy rằng vị trưởng lão này chưa từng thấy hắn thế nhưng cũng từng nghe nói qua, ở lĩnh vực Động Thiên thì không ai có thể sánh bằng hắn.
Hai người rất dễ dàng đi vào trong mà không hề bị ngăn cản, bởi vì vị trưởng lão này rất hi vọng, thiếu niên đã vượt xa ở lĩnh vực Động Thiên này có thể mang tới dẫn dắt và kỳ ngộ cho các đệ tử nơi đây.
"Trưởng lão, có thể ban cho ta vài bản chép tay tổng kết kinh nghiệm của người xưa và các loại bí pháp không?" Thạch Hạo đã đi được một đoạn lại đột nhiên quay đầu lại hỏi như vậy.
"Chỉ có một ít pháp môn không đầy đủ, áo nghĩa vô thượng chân chính thì đều ở Thánh Viện cả, dù sao nơi đó mới là nơi tập trung của những người đại thành trên con đường này. Tương lai những người tài ba ở nơi đây cũng chắc chắn sẽ đi tới Thánh Viện để tu luyện sâu hơn." Trưởng lão nói.
Thạch Hạo gật đầu, không dừng lại nữa mà cùng Thanh Y đi sâu vào trong vùng núi.
Nơi này có đầm lầy, độc khí nồng nặc, tử khí tàn phá bừa bãi, nhưng bên trong lại vẫn có người đang bế quan, mài giũa bản thân. Nơi này có rừng hoa đào, trận pháp chuyển động, trận văn cuồn cuộn. Nơi này có ngọn núi thần bí từ thời Thái Cổ, cao vút trong mây, thác nước màu bạc treo cao.
"Ma Nữ, Trường Cung Diễn, Thỏ Nhỏ, Tào Vũ Sinh, Tần Hạo, mấy người đó ở nơi nào, cần tách ra đi tìm sao?"
Nói đến, những người từ hạ giới bay lên đều ở tại đây, nhưng hẳn là đang phân tán khắp các nơi.
"Khi ngươi và Ma Nữ gặp mặt thì có giao chiến thêm một trận nữa không?" Thạch Hạo cười như không cười nhìn Thanh Y.
"Ý ngươi thế nào?" Thanh Y không trực tiếp đáp lời.
"Ta cảm thấy, hai người các ngươi có thể trở thành chị em tốt, sau đó cùng đi chôn vùi Nguyệt Thiền." Thạch Hạo cười hì hì.
... Thanh Y không nói gì.
"Ồ, ngươi là Thanh Y tiên tử, chẳng phải đã chọn tu cổ pháp rồi sao? Làm sao lại đến nơi này, còn nữa, người này là ai?" Có người xuất hiện và nhận ra được Thanh Y nhưng không biết Thạch Hạo, bởi vì lần này hắn dùng thân phận thật sự của mình để xuất hiện.
"Chúng ta tới đây thăm hỏi bạn cũ bên trong mà thôi, đạo huynh có biết Phượng Vũ ở nơi nào không?" Thanh Y hỏi.
Thần sắc người kia khẽ đổi, nhỏ giọng nói: "Tình huống của nàng không ổn lắm."
"Đã xảy ra chuyện gì?" Thanh Y hỏi.
"Nàng bị người đánh trọng thương, còn cướp mất mũi tên tiên kim bảy màu của nàng!" Người kia nói xong thì vội vàng rời đi, dường như không muốn dây dưa phiền phức.
"Phượng Vũ ở nơi nào?" Thanh Y mày ngài khẽ nhíu, truy hỏi phía sau.
Người kia không nói gì, dùng ngón tay chỉ một phương hướng rồi vội vã quay người rời đi.
Vẻ điềm tĩnh của Thanh Y tan biến, nàng khó lòng giữ được bình tĩnh. Lúc ở thư viện Thiên Tiên thì Phượng Vũ vô cùng quan tâm nàng, là bằng hữu thân thiết nhất, lúc này không khỏi lo lắng, đồng thời liếc nhìn Thạch Hạo.
"Đi, để ta xem xem, là người nào dám ra tay như thế!" Thạch Hạo nói một cách bình thản.
Không biết vì sao, khi Thanh Y nghe được hắn mở miệng như vậy thì sự nôn nóng bất an dần lắng xuống, tựa như thiếu niên này có sức mạnh như vậy, có sự quyết đoán ấy, có thể một mình đối kháng mọi đối thủ.
Rất nhanh tin tức nhanh chóng truyền đi, có người muốn đến gặp Phượng Vũ. Trên đường đi, không ít người kinh ngạc bàn tán.
"Thanh Y trở lại rồi, lại còn có thể bước vào khu vực Kim thế pháp của chúng ta nữa chứ. Nàng muốn đứng ra vì Phượng Vũ sao, e rằng sẽ chịu thiệt thòi rồi!"
Ven đường đi tới, rất nhiều người bị kinh động nên dồn dập xuất quan.
Càng có một vài thanh niên tốt bụng ra sức khuyên nhủ, nói cho Thanh Y biết kẻ địch vô cùng lợi hại, không nên trở mặt một cách thẳng thừng với đối phương.
Thanh Y khuynh thành tuyệt lệ, ở Thư viện Thiên Thần có sức hấp dẫn cực lớn. Bởi vậy không ít người đều đến cung cấp tin tức và khuyên nàng đừng hành động lỗ mãng.
Tin tức truyền ra, Kim Vân và Nguyên Đằng dưới thác nước ở phương xa cũng đã bị kinh động.
"Ha ha, con bé từ hạ giới bay lên cùng kia đã tới, là muốn can thiệp vào chuyện của Phượng Vũ sao?" Kim Vân cười gằn, nói: "Đi, đã đến lúc xuất quan rồi, ta xem ai dám đặt chân ở đó!"
Ầm!
Trên đường đi, có người đang chiến đấu. Một người trong đó bị đánh đến phun máu văng ngang ra ngoài.
"Dữ dội đến vậy sao? Dọc đường đều có người giao đấu cả." Thạch Hạo kinh ngạc.
"Đây đã là gì, trước kia mới gọi là ác liệt kìa, chiến đấu liên tục, hết trận này tới trận khác. Đúng rồi, Thanh Y, không ít người Ba Ngàn Châu các ngươi đều đã bị thương, ngươi phải cẩn thận đó." Trên đường đi lại có người nhắc nhở.
Rất nhanh, Thanh Y cùng Thạch Hạo đi tới một vùng núi bằng phẳng.
Những cây tùng xanh mướt, dòng suối trong veo róc rách chảy. Nơi này rất tĩnh mịch và yên ắng, một ngôi nhà tranh tọa lạc ở trong rừng tùng.
"Là ai?" Cánh cửa nhà tranh bị đẩy ra, một cô gái sắc mặt vàng vọt đến khó coi đi ra, khí huyết có phần suy yếu, tiêu điều.
"Phượng Vũ tỷ tỷ!" Thanh Y kêu lên sợ hãi, cẩn thận nhìn rõ, đây chính là cố nhân nhưng nguyên khí lại bị tổn thương đến mức này.
Phải biết, Phượng Vũ vốn vô cùng xinh đẹp, màu da trắng mịn như ngà voi, nhưng hiện giờ lại thảm hại đến mức này.
Thạch Hạo cũng nhíu mày, kẻ địch ra tay quá tàn nhẫn. Có thể thấy được Phượng Vũ đã tu dưỡng một thời gian rồi nhưng thương thế lại như vậy, điều đó cho thấy trận quyết đấu ngày đó hung hiểm đến nhường nào, suýt chút nữa là mất mạng rồi.
"Là các ngươi!" Phượng Vũ vui mừng, không nghĩ tới là hai người này lại đến, đặc biệt khi nhìn thấy Thạch Hạo thì đôi mắt sáng rực, cười nói: "Yêu quái, ngươi còn sống!"
"Bản thân bị thương đến nông nỗi này mà vẫn còn có tâm tình cười đùa à." Thạch Hạo lấy ra một giọt hoàng huyết, đây là đồ vật thần thánh của Thư viện Thiên Thần, lúc trước hắn đánh cược mà thắng được rất nhiều giọt, lâu nay vẫn còn giữ lại để dùng dần.
"Hừm, lần này tuy thua nhưng rất không cam tâm, quá đáng ghét!" Hiếm thấy người rộng rãi như Phượng Vũ lại đầy bụng phẫn nộ, lúc này nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt bàn tay thanh tú.
"Phượng Vũ tỷ tỷ, ai làm tỷ bị thương thảm hại đến mức này vậy?" Thanh Y hỏi.
"Một ả tên Kim Vân, đã giao kèo chỉ luận bàn bằng Kim thế pháp, kết quả ả lại vận dụng hai luồng tiên khí đánh ta trọng thương, rồi còn cướp mất mũi tên tiên kim bảy màu của ta!" Phượng Vũ tức giận.
Nhìn ra được, nàng đã lĩnh ngộ được bản chép tay Kim thế pháp nên có thu hoạch rất lớn, nếu không thì sao đối phương lại không tiếc vận dụng tiên khí để ra tay?
"Lại như thế sao!" Thanh Y giận dữ.
"Ta cũng muốn xem thử, là ai dám tới nơi đây thăm hỏi Phượng Vũ, kẻ đã bị ta đánh trọng thương mà còn có kẻ dám đến giúp đỡ, dám can thiệp sao?" Một âm thanh lạnh nhạt truyền đến.
Một cô gái mặc áo màu bạc đi tới và dừng lại ở đằng xa.
Bên cạnh nàng còn có Nguyên Đằng đứng song song, ngoài ra còn có mấy người nữa, nữ có nam có.
"Kim Vân!" Phượng Vũ cắn chặt hàm răng.
"Ta tưởng là ai, đây chẳng phải là Thanh Y sao?" Kim Vân dù bận rộn nhưng vẫn ung dung, cười nhạt nói.
Bên cạnh nàng có một cô gái yểu điệu đi đến, khi tới gần nhà tranh thì đi quanh Thạch Hạo, Thanh Y, Phượng Vũ một vòng, cười nói: "Tìm hai người trợ giúp, chỉ bằng bọn họ cũng muốn báo thù sao?"
"Cút khỏi đây trước đã, lát nữa sẽ tính sổ với các ngươi." Thạch Hạo lạnh lùng mở miệng, liếc nhìn cô gái áo bạc cách đó không xa, chứ cũng chẳng thèm để tâm đến cô gái đang đứng trước mắt này, sau đó đưa giọt hoàng huyết cho Phượng Vũ, bảo nàng uống.
"Ngươi là ai, là cái thá gì chứ, cũng dám vô lễ với ta như thế à!" Cô gái trước mặt lạnh lùng liếc nhìn, cực kỳ kiêu căng.
"Cút!" Thạch Hạo quát lớn một tiếng, hư không chấn động đến run rẩy, tựa như một thanh búa tử kim khổng lồ bổ xuống, khiến sắc mặt của cô gái này trắng bệch, khóe miệng chảy máu, cả người bay ngang ra ngoài, đập lên trên vách đá cách đó không xa.
Xung quanh, mọi người xung quanh đều khiếp sợ.
Từng dòng chữ trên đây, được chuyển ngữ chân thành, xin được đăng tải độc quyền tại Truyen.Free.