[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 944: Hàn Tuỷ
"Không thể nào! Mặc dù tu vi của sư phụ ta kém hơn tên tặc tử kia một chút, nhưng sao có thể? Đến cả một cơ hội cầu sinh cũng không có ư?" Gương mặt thanh niên tái mét, hắn thốt lên đầy vẻ không tin tưởng.
"Hừ, ngươi biết gì chứ? Đừng nói là một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, kẻ kia từng ra tay hạ độc thủ giết chết cả những tu sĩ cùng cấp. Sư phụ ngươi không kịp đề phòng mà bị giết chết cũng chẳng có gì kỳ lạ. Nào, Song Tiếu lão già rốt cuộc đã nói những gì với ngươi, hãy thành thật kể lại một cách tỉ mỉ cho chúng ta nghe." Cát Thiên Hào hừ lạnh một tiếng, bất mãn đáp lời.
Cùng lúc này, Lâm Ngân Bình phóng thần thức nhanh chóng lục soát xung quanh. Đột nhiên, thân hình nàng loáng một cái, chợt đã xuất hiện cách đó bảy tám trượng, vươn tay cầm một vật lên xem, sắc mặt bỗng trở nên khó coi.
"Sư phụ ta không nói gì thêm, chỉ là đưa pháp bàn bổn mạng cho vãn bối, dặn dò rằng một khi pháp bàn xuất hiện dị trạng, hoặc sau một khoảng thời gian mà không thấy người trở về thì lập tức kể chuyện đó cho các vị tiền bối biết, để đến cứu người thoát khỏi hiểm cảnh." Thanh niên khẽ đáp.
"Không cần nói nữa, sư phụ ngươi chắc chắn đã gặp chuyện chẳng lành rồi. Vật này, có phải là ở trên Cổ Bảo của sư phụ ngươi không?" Lâm Ngân Bình giơ tay lên, một vật bay thẳng tới chỗ thanh niên.
Thanh niên đưa tay đón lấy, nhìn xuống, lòng bỗng chợt chùng xuống.
Đó là một mảnh gỗ nhỏ màu vàng, trên mặt ấp ánh linh quang yếu ớt quen thuộc. Quả đúng là một phần nhỏ của Mộc Thuẫn mà lão già kia dùng.
"Đây là Mộc Thuẫn của sư phụ ta. Thuẫn này vốn đã phi thường, sức phòng ngự lại càng kinh người, sao lại có thể bị hủy diệt đến mức này?" Sắc mặt thanh niên càng lúc càng tái mét.
"Lâm đạo hữu, xem ra lão già này đã không còn trên nhân thế nữa rồi. Thoạt đầu, khi nghe ngươi nói vậy, ta vẫn không tin kẻ kia có thần thông tiêu diệt được tu sĩ cùng cấp. Nhưng hiện tại xem ra, người đó dường như còn lợi hại hơn hai ba phần so với dự đoán trước kia. Mặc dù tiểu lão già kia chỉ là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ nhưng bản thân lại tinh thông nhiều loại độn thuật phi phàm, vậy mà ngay cả tiếng kêu cứu còn chưa kịp phát ra đã bị tiêu diệt. Có thể thấy được thần thông của người này không hề thua kém tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ. Chỉ với mấy người chúng ta, e rằng khó mà bắt được kẻ này." Cát Thiên Hào chẳng thèm để ý đến thanh niên, chỉ quay sang Thiên Lan Thánh Nữ trầm giọng nói.
"Sao vậy, Cát huynh định mặc kệ, ngay cả chí bảo của quý tông cũng không định đòi lại sao? Nếu Quỷ La Phiên rơi vào tay người này, vậy trưởng lão Thập Hữu của quý tông hẳn cũng đã chết trong tay hắn." Lâm Ngân Bình khẽ nhíu mày, chậm rãi nói.
"Hắc! Giết trưởng lão Âm La Tông chúng ta, lại đoạt đi chí bảo của bổn tông. Đừng nói hắn không phải tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, dù có là thật đi chăng nữa, bổn tông cũng tuyệt không bỏ qua cho người này. Nhưng người này dường như cũng có cừu oán không hề nhẹ với Thiên Lan Thảo Nguyên các ngươi. Nếu không, Lâm đạo hữu thân là Thánh Nữ trong tộc, sao lại vì người này mà lưu lại Đại Tấn chúng ta nhiều năm như vậy?" Cát Thiên Hào cười khẩy vài tiếng, ẩn ý nói.
"Nếu có thể tiêu diệt được người này. Kể cả điều kiện trước kia Thánh Điện đã đáp ứng quý tông, bản thân ta có thể tăng thêm hai thành. Nhưng bảo vật trên thân người này, Thánh Điện chúng ta phải được chọn lấy một kiện trước." Đôi môi đỏ mọng của Lâm Ngân Bình khẽ mím lại, bỗng mỉm cười nói.
"Ba thành. Bắt giết một tu sĩ lợi hại như vậy, bổn tông còn không biết sẽ phải tổn thất bao nhiêu nhân lực nữa. Về phần bảo vật, điều kiện bổn tông đã đáp ứng Thánh Điện ban đầu, về sau sẽ thảo luận lại." Cát Thiên Hào không hề đắn đo thêm, đáp.
"Bổn điện có thể đáp ứng điều kiện này." Lâm Ngân Bình hơi chần chừ một chút, rồi liền đáp ứng.
"Tốt lắm. Chắc hẳn đạo hữu thân là Thiên Lan Thánh Nữ sẽ không thất hứa đâu. Hồ sư đệ hãy phát truyền âm phù, triệu tập tất cả trưởng lão, đệ tử bổn môn đang ở Tấn Kinh, toàn lực truy tìm người này. Kẻ này nếu đã tới phường thị, chắc chắn sẽ tham gia đại hội đấu giá. Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta bắt được hắn. Bất quá, tất cả phải hành động âm thầm, không được để tu sĩ các tông môn khác chú ý. Đệ tử cấp thấp không nên cùng người này động thủ, mấy vị trưởng lão nếu chưa tụ tập đủ cũng không nên tùy tiện ra tay bắt hắn. Tốt nhất là dẫn dụ hắn vào trong pháp trận rồi cùng lúc ra tay." Cát Thiên Hào xoay người quay sang một nam tu sĩ Âm La Tông khác dặn dò.
"Có nên bẩm báo cho Phòng tông chủ một tiếng hay không? Dù sao Tứ trưởng lão lúc đầu cũng là do hắn phái đi nên mới mất mạng." Nam tu sĩ này mở lời hỏi.
"Từ lần trước thực hiện kế hoạch tu bổ Quỷ La Phiên mới chỉ hoàn thành một nửa, lại thêm chuyện của Tứ trưởng lão, Phòng tông chủ đã khiến đại trưởng lão cực kỳ không hài lòng. Nghe nói hắn đang bế quan luyện chế một kiện bảo vật lợi hại, cho dù hiện giờ có chạy tới ngay lập tức, cũng không thể nào kịp đại hội đấu giá. Bất quá, trước hết cũng nên phát truyền âm phù cho hắn. Nếu chúng ta không thể bắt giữ người này, cũng có thể mượn thêm nhân lực từ phe bọn họ cùng đối phó với hắn." Sau khi hơi do dự một chút, Cát Thiên Hào gật đầu.
Sau khi cẩn thận thương nghị một hồi, mấy người lập tức thi triển độn quang rời khỏi nơi này. Dĩ nhiên, vì sợ người thường náo loạn, sau khi lên tới không trung, bọn họ đồng thời ẩn mình.
Mặc dù trong Tấn Kinh có quy củ cấm tu sĩ phi hành, nhưng Âm La Tông vốn là một đại môn phái, căn bản không thèm để quy củ này vào mắt.
Tuyệt phẩm này được truyen.free độc quyền cung cấp.
Cùng lúc này, Hàn Lập đang đi trên một con đường ít người, cách đó hơn hai mươi dặm. Hắn dùng thần thức dò xét túi trữ vật của lão già kia trong tay áo. Bên trong đựng không ít đồ vật tạp nham, thật đúng là phải bỏ chút tâm tư ra phân biệt.
Đột nhiên, bước chân hắn dừng lại.
Trên gương mặt hắn hiện lên một tia kinh ngạc.
"Thế nào, phát hiện ra cái gì?" Đại Diễn Thần Quân lười biếng hỏi.
"Đây là cái gì, hình như chưa bao giờ thấy qua." Hàn Lập vừa lật bàn tay, trên tay liền xuất hiện một cái bình ngọc cao sáu bảy tấc, toàn thân xanh biếc, tinh xảo vô cùng.
Đưa một ngón tay khẽ vuốt ve cổ bình, hai luồng băng hàn tựa như kim đâm truyền đến từ đầu ngón tay, trên gương mặt Hàn Lập không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Sau đó, hắn nâng bình nhỏ lên, nhẹ nhàng lắc nhẹ, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng chất lỏng sóng sánh.
Lông mày Hàn Lập khẽ nhíu lại.
"Chẳng lẽ bên trong là linh dịch? Bất quá chất lỏng bên trong bình này có chút kỳ lạ, không ngờ ngay cả thần thức cũng không thẩm thấu vào trong đó được." Hàn Lập nhìn bình nhỏ, thì thào nói.
"Muốn biết là cái gì, sau khi trở về xem xét lại chẳng phải sẽ rõ sao? Nơi này là đường phố của người bình thường, trước tiên đừng vội vàng mở ra, tránh gặp phải nhiễu loạn nào đó." Đại Diễn Thần Quân mở lời cảnh báo.
"Điều này đương nhiên rồi." Hàn Lập vẻ mặt không đổi, cổ tay chợt rung lên, bình nhỏ bỗng nhiên biến mất không còn tăm hơi trong tay hắn.
"Hàn tiểu tử, ngươi vừa bại lộ thân phận, sau này tại Tấn Kinh cần phải cẩn thận hơn nữa. Âm La Tông và Thiên Lan Thánh Nữ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi. Chắc hẳn bọn họ cũng sẽ đoán ngươi đến tham gia đại hội đấu giá."
"Không sao cả. Ta không tin tại Tấn Kinh còn có người thứ hai có linh thú có thể nhìn xuyên ảo thuật. Chỉ cần tận lực né tránh tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ trong Tấn Kinh thì sẽ không có vấn đề gì lớn xảy ra. Đại hội đấu giá lần này là cách duy nhất để tìm được tài liệu cần thiết, cho dù có chút nguy hiểm, chúng ta cũng phải mạo hiểm một phen." Hàn Lập sớm đã tính toán chuyện này.
"Vậy cũng đúng. Bất quá, nếu vì thu thập tài liệu cho khôi lỗi mà thực sự xuất hiện nguy hiểm như thế, thì lão phu sẽ phá lệ như lúc chiến đấu vừa rồi, sử dụng thần thông 'Kinh Thần Thứ' của Đại Diễn Quyết giúp ngươi một tay." Đại Diễn Thần Quân bình thản nói.
"Cảm ơn tiền bối. Có lời ấy của tiền bối, vãn bối đã có thể yên tâm hơn rất nhiều." Hàn Lập trong lòng vui mừng trả lời.
Một lúc lâu sau, Hàn Lập như một phàm nhân, chậm rãi quay trở về đạo quán, sau khi cùng quán chủ trò chuyện phiếm một lát, mới điềm tĩnh trở về phòng mình.
Sau khi tiện tay bố trí vài cái trận pháp tạm thời ở bốn phía căn phòng, lúc này Hàn Lập mới đem bình nhỏ màu xanh biếc ra một lần nữa, đặt trước mặt rồi tinh tế nhìn kỹ.
Sau một lúc lâu, hắn nâng một tay cầm lấy nút bình, linh quang chớp động, nhẹ nhàng rút nắp bình lên.
Bỗng nhiên một luồng khí lạnh từ trong bình bắn ra, đồng thời nhiệt độ trong phòng nhanh chóng hạ xuống. Ngay cả Hàn Lập, một tu sĩ tu luyện hàn công Tử La Cực Hỏa, bị hàn quang này bao vây cũng không khỏi rùng mình một cái.
Trong lòng Hàn Lập cả kinh, quanh thân bỗng nhiên toát ra một tầng Tử Diễm, va chạm với hàn quang, hàn quang lập tức bị Tử Diễm đẩy lùi ra ngoài.
Chỗ bị hàn quang quét qua trong căn phòng trực tiếp ngưng kết thành một lớp băng dày. Nếu không phải trong phòng đã sớm bày mấy tầng cấm chế, e rằng hàn khí đã trực tiếp thẩm thấu ra bên ngoài.
Xem ra hàn quang này tuy không lợi hại bằng Tử La Cực Hỏa, nhưng lại cực kỳ lạnh lẽo, dường như mức độ so với Lam Băng Diễm cũng không hề kém cạnh.
"Đây là đồ vật quỷ quái gì vậy?"
Hàn Lập cảm thấy vô cùng hứng thú, hắn dùng Tử Diễm bao quanh bàn tay, cầm lấy bình nhỏ nhẹ nhàng lắc một lần nữa, đột nhiên một luồng hàn quang lại phun ra từ miệng bình.
Sau khi hắn thấy luồng hàn quang này tan ra giữa không trung khiến căn phòng càng thêm lạnh hơn ba phần, rốt cuộc Hàn Lập đem bình nhỏ đặt gần sát mắt, ánh mắt đảo qua, trong đồng tử lam quang chớp động, nhìn xuyên qua luồng khí lạnh, trong bình mơ hồ có lam quang chói mắt chớp động.
"Cái này hình như là..., ngươi đổ một giọt ra đi, dùng ngọc bản cẩn thận đỡ lấy, để ta quan sát kỹ một chút." Tiếng nói của Đại Diễn Thần Quân bỗng nhiên ẩn chứa vài phần kích động.
Trong lòng Hàn Lập khẽ động, không nói thêm lời nào, hắn từ trong túi trữ vật lấy ra một cái đĩa ngọc lớn bằng bàn tay, tay còn lại thì nắm lấy bình nhỏ, cổ tay rung lên.
Một giọt chất lỏng màu bạc từ trong bình rơi ra, sau khi phát ra tiếng kêu trong trẻo, giọt chất lỏng rơi vào trong đĩa, lại trực tiếp biến thành ngân châu, không ngừng xoay tròn trong đĩa.
Thật là ngoài dự đoán của Hàn Lập, khối ngân châu này lại không phát ra chút hàn khí nào, thoạt nhìn chẳng khác gì vật bình thường.
"Quả nhiên không sai, đúng là Hàn Tủy được băng ngọc vạn năm thai nghén thành." Đại Diễn Thần Quân hít một hơi, chậm rãi nói.
"Băng ngọc vạn năm ta cũng có nghe qua, còn Hàn Tủy là vật gì vậy, hình như là một vật rất trân quý?" Hàn Lập kinh ngạc hỏi.
"Hàn Tủy trên bản chất là cùng một loại với Ngọc Tủy mà chúng ta thường dùng làm tài liệu luyện đan luyện khí. Chỉ là loại Hàn Tủy này sinh trưởng trong Huyền Ngọc vạn năm, người đời căn bản không có duyên nhìn thấy. Nếu ta nhớ không sai, đồ vật này chỉ có tại Bắc Dạ Tiểu Cực Cung ở Tây Bắc Đại Tấn, cũng chỉ có một bình nhỏ, được xem là trấn sơn chi bảo mấy đời truyền lại. Ngoài ra, cũng chưa từng nghe nơi nào khác sản xuất vật ấy. Phải rồi, ngươi luyện hóa khối Tuyết Tinh Chấu kia kỳ thật cũng là luyện chế Huyền Ngọc vạn năm mà thành." Đại Diễn Thần Quân bình tĩnh đáp lời.
Nội dung này được đăng tải duy nhất tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.