[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 943: Xảo Trá
“Không có hứng thú! Tại hạ không muốn giao dịch với một người thần bí, miễn đi.”
Thật ngoài dự đoán của lão già, Hàn Lập thậm chí không thèm nghe, lập tức từ chối thẳng thừng. Trên mặt lão không khỏi lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi lão chợt nghĩ ra điều gì, nếp nhăn trên mặt giãn ra, khẽ nở nụ cười.
“Đạo hữu nói lời này quá sớm rồi, tốt nhất là nên nghe qua một chút. Sau khi nghe xong, Lệ huynh quyết định lại cũng không muộn. Nếu không, người bất lợi chính là Lệ huynh.” Trong lời nói của lão già phảng phất một chút ý uy hiếp.
“Bất lợi với ta! Điều này làm Lệ mỗ cảm thấy có chút hứng thú. Được rồi, ta tạm nghe vậy.” Hàn Lập chắp tay sau lưng, ánh mắt lóe lên tia trầm ngâm rồi nói.
“Đạo hữu làm như thế mới là cử chỉ sáng suốt. Lão phu trước hết cho đạo hữu xem vật này, sau đó mới nói chuyện giao dịch.” Lão già cười hắc hắc, vỗ vào túi linh thú bên hông. Bỗng nhiên, một đoàn lục quang từ trong túi bay ra, xoay quanh một cái rồi rơi trên đỉnh đầu lão, một con linh thú lớn cỡ bằng nắm tay hiện rõ.
Linh thú này trông giống con sên được phóng to ra mấy lần, nhưng toàn thân một màu xanh biếc dị thường, chậm rãi lắc lư cặp xúc giác dài nhỏ, hoạt động cực kỳ chậm chạp.
“Nhuyễn trùng thú… Đạo hữu đem con linh thú này ra là có ý gì? Chẳng lẽ muốn con thú này phun độc dịch vào ta ư?” Vừa nhìn thấy hình dáng con thú, sắc mặt Hàn Lập trầm xuống nói.
“Ta dùng con linh thú cấp thấp này đ��� đối phó đạo hữu, không dối gạt Lệ huynh, con linh thú này của lão phu có chút biến dị nhỏ. Mà năng lực biến dị này vừa hay có thể khám phá những thuật ảo hóa, che mắt. Mới vừa rồi lúc Lệ huynh cùng mấy vị đạo hữu Âm La Tông giằng co, lão phu trùng hợp đã gửi một tia phân thần vào con thú này. Đạo hữu hẳn là biết ý của lão phu rồi. Cảnh đạo hữu biến ống sáo trúc thành trường đao, có thể qua mắt người khác nhưng không thể qua mặt con linh thú này.” Lão già giơ tay bắt lấy con linh thú trên đỉnh đầu, nhẹ nhàng nâng lên đắc ý nói.
“Thì ra là vậy, thế thì phải làm sao đây, đạo hữu còn có ý khác phải không?” Vừa nghe thấy Nhuyễn trùng thú này là linh thú biến dị, lại còn có khả năng khám phá ảo thuật, trong lòng Hàn Lập thầm rùng mình nhưng thần sắc trên mặt vẫn không đổi.
“Ha ha, đạo hữu cần gì phải tỏ vẻ xa cách thế chứ. Lão phu không có ý gì, chỉ mong đạo hữu đồng ý biếu tặng ba món bảo vật hoặc một số lượng linh thạch kha khá. Ta lập tức sẽ quên sạch chuyện vừa mới thấy, tuyệt đối không làm phiền Lệ huynh nữa.” Trên mặt lão già cuối cùng cũng xuất hiện một tia tham lam, lão mở miệng sư tử ngoạm nói.
“Ngươi đang uy hiếp ta?” Hàn Lập không giận mà hỏi lại.
“Thế nào, đạo hữu động sát tâm ư? Đạo hữu tốt nhất nên đứng yên đó. Ta cũng là tán tu, cũng không sợ đạo hữu uy hiếp đâu. Một mình lão phu xuất hiện trước mặt đạo hữu, tất nhiên là đã nắm chắc mười phần có thể tự bảo toàn bản thân. Ta đã sớm bảo một gã đệ tử bám theo sau đám người Âm La Tông và vị Thiên Lan Thánh Nữ kia, chỉ cần bên này có biến, đệ tử của ta sẽ thành thật thuật lại chuyện ngươi ngấm ngầm biến ảo vật. Đến lúc đó, phiền phức của đạo hữu sẽ rất lớn. Hơn nữa nơi này ở trong Tấn Kinh, tu sĩ cấp cao tới tham gia đấu giá đại hội nhiều vô kể, đạo hữu cảm thấy có thể giết chết lão phu ở chốn này sao? Chỉ cần lão phu huýt sáo một tiếng dài, đạo hữu cũng đành bó tay. Đến lúc đó tiểu đồ dẫn người Âm La Tông tới nơi, ở đây có ta cầm chân, đạo hữu căn bản không có đường thoát, chỉ còn nước chờ chết mà thôi. Có lẽ bốn năm vị cao thủ Nguyên Anh không thể giết chết được đạo hữu, nhưng bảy tám vị thì sao? Theo như ta được biết, trưởng lão cấp Nguyên Anh của Âm La Tông tại Tấn Kinh cũng không chỉ có mấy người này. Nhiều người như vậy đạo hữu còn có tự tin chạy thoát sao? Thôi của thoát nạn mới là thượng sách.”
Lão già lùi về phía sau hai bước, vẻ mặt hi���n lên nụ cười gian xảo, đồng thời nâng tay. Một khối mộc thuẫn từ trong tay áo bay ra, hóa thành một tầng ánh sáng màu vàng bao bọc toàn thân lão bên trong, bộ dạng cẩn thận dị thường.
Hàn Lập chau mày, ánh mắt lướt qua bức tường ánh sáng của đối phương, sắc mặt âm tình bất định, trầm ngâm.
“Xem ra không cho đạo hữu chút chỗ tốt thật đúng là có chút phiền phức. Không biết đạo hữu muốn bảo vật như thế nào?” Sau một hồi lâu, thần sắc Hàn Lập trở lại bình thường, giọng nói trấn định lạ thường.
“Vậy thì được rồi. Ta cũng chỉ cầu tài mà thôi, không có ý định cá chết lưới rách với đạo hữu. Ta cũng chẳng đòi hỏi gì, đạo hữu cứ tùy tiện cho vài món cổ bảo, lão phu đã mãn nguyện rồi.” Lão già nghe được lời ấy trong lòng liền cảm thấy vui mừng, vội vàng nói.
Đối phương tham lam như thế làm lông mày Hàn Lập khẽ giật. Hắn âm thầm đưa tay chạm vào túi trữ vật, bàn tay vừa lật, trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện nhiều quầng sáng vàng trắng, bên trong mơ hồ hiện ra những viên cầu lớn cỡ trứng gà.
“Vài kiện cổ bảo, khẩu vị của đạo hữu cũng lớn quá. Cổ bảo khác không có, Vân Tiêu châu này năm đó ta ngẫu nhiên tìm được, nhưng vì công pháp không hợp nên không thể dùng được, vậy ngươi cứ cầm nó đi. Đừng nên quá tham lam. Cẩn thận giữ mạng mình.” Hàn Lập không khách khí nói, đồng thời cổ tay run lên, viên cầu bay về phía lão già.
Trên mặt lão giả hiện vẻ vui mừng, nhưng sau khi ánh mắt chợt lóe lên, lão không đưa tay trực tiếp đón lấy cổ bảo này, mà ném Nhuyễn trùng thú sang một bên. Tay áo bào chợt động, một mảng ánh sáng màu đen bỗng bay ra từ trong tay áo, thoáng chốc bao bọc viên cầu vàng trắng vào bên trong.
Qua một lúc sau, thấy không có gì khác thường, lão mới cẩn thận xuyên qua màn sáng mà kéo về phía mình.
“Hoa văn thứ này kỳ lạ, quả thực không giống bảo vật bình thường, không biết có thần hiệu gì.”
Kết nối thần thức với Nhuyễn trùng thú bên cạnh, lão giả cảm ứng được viên cầu không phải do ảo thuật mà thành, cũng không có khí tức chủ nhân bên trong pháp bảo. Lòng nghi ngờ lập tức tan đi hơn nửa. Phất tay một cái, lão hấp viên cầu vào lòng bàn tay, quan sát một lát rồi lẩm bẩm nói.
“Cổ bảo này có công hiệu gì, hay nhất là đạo hữu tự mình thử đi, ta đảm bảo rằng, tuyệt đối làm cho các hạ thấy kinh ngạc.” Hàn Lập khoanh tay, thản nhiên nói.
“Điều này cũng đúng. Nhưng chỉ một kiện cổ bảo đã muốn đuổi ta, đạo hữu không cảm thấy có chút trẻ con sao?” Lão già một mặt hưng phấn thử rót pháp lực vào viên cầu, một mặt vẫn tham lam muốn vòi vĩnh thêm nhiều lợi lộc.
Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, khóe miệng nhếch lên, một tia mỉa mai như có như không xuất hiện.
“Ừm, đúng là có chút đùa vui rồi. Không bằng như vậy đi, ta tiễn bằng hữu lên đường thì sao?” Hắn đột nhiên lạnh băng nói.
Lão già nghe vậy cả kinh, chưa kịp phản ứng, trong giây lát pháp lực trong cơ thể liền chảy dồn về phía viên cầu.
Theo một tiếng “phanh” nhẹ vang lên, viên cầu nổ tung, linh quang chớp động, hơn mười con giáp trùng xuất hiện, chính là đám Tam Sắc Phệ Kim Trùng mà Hàn Lập cũng không có nhiều. Ngay khi những linh trùng này hiện thân, chúng đã dũng mãnh vỗ cánh, đồng lo��t lao về phía lão già.
Khoảng cách gần như thế, lão già căn bản không kịp né tránh. Trong đầu lão vừa nảy ra suy nghĩ chẳng lành, đám Phệ Kim Trùng đã ập tới mặt lão, cắn xé chi chít. Nếu không phải lão già là tu sĩ cấp Nguyên Anh, ánh sáng hộ thể dày đặc thì chỉ trong chớp mắt, khuôn mặt lão đã hoàn toàn biến dạng.
Nhiều linh trùng như vậy cắn xé liên tục trên mặt, hai mắt đồng thời bị che khuất, lão già càng kinh sợ. Hai tay lão tự động chớp lên hắc quang, liều mạng cào cấu lên mặt, muốn gạt đám yêu trùng quái lạ này ra. Đồng thời, lão hít một hơi, muốn há miệng phát ra tiếng huýt sáo cao vút, định gọi những tu sĩ khác tới.
Nhưng đúng lúc này, phía trước hắn truyền đến một tiếng hừ lạnh đến tận xương tủy. Âm thanh không lớn, nhưng khi lọt vào tai, thần thức lão liền truyền đến từng cơn đau nhức như bị xé nát. Thân thể lão già co rút, không tự chủ phát ra tiếng kêu thảm thiết, tiếng huýt sáo vừa đến khóe miệng đã nghẹn lại.
Trong lòng lão già hoảng hốt, đang muốn liều mạng đem thân mình bay lên không thì sau một khắc, cơn ��au trong thần thức đột nhiên biến mất, đám giáp trùng trên mặt cũng vỗ cánh bay lên, hai mắt lão sáng trở lại, có thể nhìn thấy mọi vật.
Nhưng đúng lúc này, một thanh kim kiếm dài một thước bị tử diễm bao quanh thoắt cái hiện ra trước mặt lão già, nhắm đầu chém xuống.
“A!” Lão già kinh khủng gầm nhẹ một tiếng, vốn căn bản không kịp phóng ra pháp bảo hay thi triển độn thuật né tránh, chỉ có thể dồn toàn bộ linh lực rót vào màn sáng trước người, hy vọng trước hết có thể đỡ được một kích này.
Trong cơn sợ hãi lẫn lộn, lão đã minh bạch, vị tu sĩ tự xưng là tán tu hải ngoại trước mặt này, ngay từ đầu đã nổi sát tâm, nào có ý định bỏ của tiêu tai. Lão không khỏi hối hận vì đã trêu chọc người này. Cũng may là mộc thuẫn màu vàng này của lão là một kiện cổ bảo tốt không dễ gì có được, lực phòng ngự kinh người. Cho dù đối phương là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, đỡ một kích thì không có vấn đề gì.
Trong lòng lão già suy nghĩ trong nháy mắt, một tiếng “phốc xuy” nhẹ vang lên, màn ánh sáng màu vàng vừa tiếp xúc cùng kim kiếm, liền như đậu hũ đã bị chém làm hai nửa.
Thế kiếm hạ xuống không dừng, kim quang chói mắt lóe lên, thân thể lão già bị chém làm đôi. Đồng thời, một đứa trẻ con màu đen cao chừng một tấc, vẻ mặt sợ hãi, ngơ ngác dừng lại ở xa xa, bị một đoàn hàn băng màu tím nhốt ở bên trong, không thể nhúc nhích được chút nào.
Kim kiếm xoay quanh một cái, tiện tay đem Nhuyễn trùng thú đã mất chủ nhân, một kiếm chém thành mưa máu, sau đó lại một lần nữa bay tới tử băng ở trên không.
Sau một tiếng sấm đánh ra, mấy đạo hồ quang điện lớn từ trên kiếm bắn ra, hóa thành lưới điện tinh tế nhốt Nguyên Anh vào bên trong.
Tiếng “oanh long long” vang lên không ngừng, tử băng và Nguyên Anh bên trong lập tức hóa thành hư vô.
Thần sắc Hàn Lập lúc này mới chùng xuống, nhưng động tác vẫn không chút chậm trễ. Hắn giơ tay rung nhẹ về phía thi thể lão giả, túi trữ vật bên hông lão đã bay vào tay hắn. Đồng thời, hai khối hỏa cầu lớn từ tay áo còn lại bay ra, thiêu thi thể lão giả và Nhuyễn trùng thú thành hư vô.
Tiếp theo, Hàn Lập không chút chần chừ bay vút lên không, thanh quang lóe lên vài lần, cả người hắn biến mất quỷ dị trong hư không.
Chỉ một khắc sau, năm đạo hồng quang với màu sắc khác nhau bỗng hiện ra trên không trung. Sau khi bay lượn một vòng, tất cả đều hạ xuống đất, hiện ra năm người nam nữ.
Đúng là Lâm Ngân Bình, Cát Thiên Hào, và ba người khác, trong đó có một nam tu sĩ lạ mặt là tu sĩ Kết Đan kỳ.
“Chính là nơi này không sai, khí tức sư phụ đã biến mất ở đây.” Tên nam tu sĩ kia cầm một cái pháp bàn, bất an nói.
“Nơi đây quả thật còn sót lại chút linh khí dao động, đúng là khí tức của tên gia hỏa họ Lệ. Lại còn có vài vệt máu, xem ra sư phụ ngươi đã bị diệt khẩu rồi.” Ánh mắt Cát Thiên Hào quét qua xung quanh, dừng lại ở một điểm đỏ sẫm trên mặt đất, âm trầm nói.
Toàn bộ bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.