[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 660: Phệ Linh Kiếm
Hàn Lập thấy hai người nhận ra mình, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, chỉ đứng lặng yên một chỗ, mãi sau mới cất lời:
“Năm xưa ta rời quê hương một lòng cầu đạo, thật không ngờ Hàn gia lại có thể trở thành một đại gia tộc như ngày nay. Quả thật thế sự vô thường, khó bề lường trước! Hai người các ngươi đứng dậy đi. Tuy ta là thúc tổ nhưng đã nhiều năm không về, nên đối với Hàn gia mà nói, ta cũng chẳng khác gì người ngoài. Không cần phải câu nệ lễ nghi như vậy.”
“Thúc tổ sao có thể nói vậy được. Con cháu mới là bất hiếu, không biết thúc tổ vẫn còn tại thế. Bằng không, đã sớm phái người đi đón về để tận hiếu.” Nho sinh trung niên đứng dậy, cung kính nói.
“Tận hiếu! Việc này không cần. Lần này ta đến chỉ là để thăm viếng một chút rồi sẽ rời đi ngay, không ở lại lâu. Ta đã là người cầu tiên tu đạo, nên những việc trần tục này tốt nhất không nên dính líu đến nữa.” Hàn Lập khoát tay, lạnh nhạt nói.
“Thúc tổ, người định đi sao? E rằng hơi vội vàng. Hay là để Thiên Khiếu gọi tất cả mọi người trong Hàn gia đến ra mắt người rồi hẵng đi cũng chưa muộn.” Nho sinh kinh ngạc nói.
“Không cần. Vừa rồi ta đến, đã dùng thần thức dò xét khắp mọi người trong Hàn gia từ trên không trung. Thật đáng tiếc, người của Hàn gia tuy đông đảo nhưng không ai có linh căn. Đối với ta mà nói, thật sự không có cơ duyên. Bằng không, ta đã đưa một hai người trong gia tộc đi theo ta tu luyện rồi.” Hàn Lập khẽ thở dài, tỏ vẻ tiếc nuối.
“Xem ra hậu nhân chúng ta phúc bạc, không có khả năng theo thúc tổ cầu đạo tu tiên.” Trên mặt Nho sinh hiện lên vẻ thất vọng, cười khổ nói.
“Người có linh căn mới có thể tu tiên, đây là chuyện trăm vạn người mới có một. Vì vậy, mấy trăm người trong gia tộc không có linh căn cũng là lẽ thường tình. Nhưng theo ý ta, Hàn gia và Lệ gia không nên để đệ tử bước chân vào tu tiên giới thì hơn. Dù sao, hiện tại tu tiên giới cũng chẳng mấy yên bình. Chuyện phá môn lập phái, tiêu diệt lẫn nhau diễn ra rất nhiều. Chẳng may nhiều khi còn liên lụy đến cả gia tộc của mình thì thật không hay chút nào.” Hàn Lập lắc đầu nói.
“Mọi chuyện đều theo lời Tứ thúc tổ phân phó.” Nghe Hàn Lập nói vậy, nho sinh ngẩn người ra, nhưng sau đó liền thành thật trả lời.
“Ngươi là hậu duệ đời thứ mấy của Lệ Phi Vũ, tên là gì?” Hàn Lập xoay ánh mắt nhìn đại hán râu quai nón hỏi.
Đại hán nghe hỏi, vội vàng cúi đầu đáp: “Vãn bối Lệ Phong là hậu nhân đời thứ mười một của Phi Vũ tổ tiên. Kính chào Hàn thúc tổ.”
“Năm x��a ta và Lệ Phi Vũ xưng huynh gọi đệ, tình nghĩa vô cùng thân thiết. Ngươi gọi ta là thúc tổ, xem ra cũng đúng phép. Vừa rồi thấy ngươi tận tâm che chở cho Thiên Khiếu, xem ra mấy năm gần đây Lệ gia các ngươi đã chiếu cố Hàn gia chúng ta rất nhiều. Ta thân là thúc tổ của Hàn gia cũng sẽ không bạc đãi nhà ngươi. Đây là một ít đan dược rất hữu ích cho người luyện võ các ngươi, có thể giúp các đệ tử Lệ gia không cần khổ công tu luyện mà vẫn có thể đề cao thực lực.”
Hàn Lập đưa tay vào túi trữ vật vỗ nhẹ một cái, bạch quang chợt lóe lên, lấy ra bảy tám cái bình nhỏ rồi đưa cho đại hán.
Đại hán nghe vậy mừng rỡ, vội vàng lên tiếng cảm ơn, rồi nhận lấy mấy cái bình nhỏ.
Phải biết rằng, trong giang hồ, tu luyện nội công khác xa tu tiên giả. Dù mỗi lần không tốn hơn mười năm, nhưng muốn đạt được chút thành tựu cũng phải mất rất nhiều thời gian. Nếu có những loại đan dược này, tự nhiên từ nay về sau Lệ gia sẽ xuất hiện thêm nhiều cao thủ nữa.
Nho sinh trung niên thấy bạn mình nhận được ban thưởng như vậy, liền vui mừng khôn xiết, đưa mắt nhìn về phía Hàn Lập đầy vẻ chờ đợi.
Hàn Lập thấy vậy mỉm cười, không vội vã, đưa tay đến Túi linh thú khẽ vỗ một cái.
Trong nháy mắt, hơn một ngàn con Phệ Kim Trùng ba màu từ trong túi hung mãnh bay ra, tạo thành một đám mây côn trùng ba màu khổng lồ, lập lòe chói mắt trên không trung, tựa như vạn ngàn điểm tinh quang xuất hiện giữa ban ngày.
Nho sinh và Đại hán liền trợn mắt há mồm, kinh hãi không thôi.
Hàn Lập không nói lời nào, chỉ tay lên phía trên đám mây ba màu.
Hơn một ngàn con Phệ Kim Trùng đột nhiên hướng lên không trung tụ lại, trong nháy mắt hóa thành một cây bảo kiếm ba màu lơ lửng giữa không. Hàn Lập phất tay một cái, bảo kiếm kêu lên tiếng rổn rảng rồi bay tới tay chàng.
Thấy cảnh tượng quỷ dị này, Nho sinh và Đại hán càng thêm kinh ngạc.
Hàn Lập một tay cầm kiếm, tay kia khẽ vuốt lên thân kiếm từ cán đến mũi, thần sắc âm trầm bất định.
Một lúc lâu sau, chàng thở dài một hơi, mở miệng phun ra một đoàn linh khí màu xanh lên bề mặt bảo kiếm, khiến thanh quang lóe lên rồi một đám quang mang xanh lục bao phủ bên ngoài, tạo thành vỏ kiếm.
Hàn Lập cầm kiếm trước người và nói:
“Kiếm này do ta luyện hóa linh trùng mà thành. Nó có khả năng tự động giết địch, ta sẽ đặt nó tại tông đường. Nếu một ngày nào đó Hàn gia thực sự gặp tai họa diệt môn, hãy đưa tất cả tộc nhân ẩn náu vào tông đường này, chỉ bằng thanh kiếm này có thể tạm thời thoát nạn qua được một kiếp. Nhưng các ngươi cần nhớ kỹ, kiếm này không phải do ta sử dụng nên khi linh kiếm này được rút ra khỏi vỏ, ngoại trừ bên trong tông đường, mọi sinh vật trong vòng mười dặm bên ngoài sẽ bị nó tiêu diệt không còn sót lại. Vì vậy, các ngươi phải ngàn vạn lần cẩn trọng khi sử dụng nó. Còn đây là một miếng ngọc bội có chứa tinh khí của ta, chỉ những ai đeo ngọc bội này mới có thể rút kiếm ra khỏi vỏ. Bằng không, không một phàm nhân nào có thể rút kiếm này ra khỏi vỏ được. Sau này, khối ngọc bội này sẽ được giao cho các đời chưởng quản của Hàn gia truyền lại.”
Hàn Lập lấy ra một khối ngọc trong suốt xinh đẹp, dặn dò Nho sinh rất kỹ càng.
“Chất tôn xin ghi nhớ lời thúc tổ dạy bảo!”
Nho sinh đã chứng kiến những hành động của Hàn Lập lúc trước, nên không còn chút hoài nghi nào. Lúc này nghe vậy, liền kinh hỷ vui mừng đáp tạ.
Hàn Lập thấy vậy chỉ mỉm cười, nhưng cũng không vội đưa bảo kiếm và ngọc bội ngay cho Nho sinh, mà lại lên tiếng nhắc nhở lần nữa.
“Có một việc này ngươi cần nhớ kỹ. Bởi vì kiếm này do linh khí phong ấn hóa thành, nên thanh Phệ Kim Kiếm này chỉ có thể sử dụng được ba lần. Mỗi lần sử dụng, linh khí sẽ vơi đi một chút. Sau khi sử dụng ba lần, vỏ kiếm này sẽ tan biến, linh kiếm sẽ hóa thành linh trùng bay đi mất. Ta nghĩ có ba lần giải cứu đại nạn cho Hàn gia thì ta, vị thúc tổ này, xem ra cũng không làm Hàn gia thất vọng. Dù sao trên đời này cũng không có chuyện gì giàu sang muôn đời. Nhưng để phòng ngừa hậu nhân mưu lợi, muốn dùng bảo kiếm này làm chuyện sai trái, nên thanh Phệ Linh Kiếm này một khi ra khỏi vỏ sẽ không thể nào di chuyển ra khỏi tông đường này được. Nếu mang khỏi nơi đây, nó sẽ tan biến mất, không còn tồn tại nữa. Phải biết sử dụng tốt thanh kiếm này, Hàn gia cũng có thể duy trì liên tục vài trăm năm nữa, chắc hẳn cũng đủ rồi. Từ nay về sau, có thể khiến Hàn gia có cuộc sống bình thường, yên ổn cũng là một chuyện tốt.”
Hàn Lập nói xong lời này rồi mới trao hai kiện đồ vật.
Nho sinh liên tục cảm tạ, khom người nhận kiếm rồi cẩn thận đặt ở chỗ trang trọng nhất trên bàn thờ, sau đó mới hồi tưởng lại những lời Hàn Lập dặn dò.
Hàn Lập thấy thái độ cung kính của Nho sinh thì rất hài lòng, suy nghĩ một chút rồi mới lấy ra hai cái bình nhỏ màu vàng, phân biệt ném cho Nho sinh và Đại hán, rồi nhìn hai người này mỉm cười nói.
“Những vật vừa rồi là ban cho Hàn gia và Lệ gia. Nói gì thì nói, hai người các ngươi cũng là hậu bối của ta, lần này tận mắt nhìn thấy vị thúc tổ này xem ra cũng có chút cơ duyên. Ta sao có thể không ban cho các ngươi chút chỗ tốt chứ. Đây là hai bình đan dược, đối với ta thì không có tác dụng gì, nhưng đối với phàm nhân mà nói thì có thể kéo dài tuổi thọ, cường thân kiện thể, không bị bệnh tật hay ốm đau. Hai người các ngươi hãy nhận lấy đi. Nó có thể đảm bảo cho các ngươi sống lâu hơn một trăm tuổi.”
“Đa tạ Tứ thúc tổ.”
“Đa tạ Hàn thúc tổ.”
Nho sinh và Đại hán nghe vậy, tay cầm cái bình nhỏ, đồng thanh cảm tạ, vẻ mặt vô cùng mừng rỡ với món quà này.
Hàn Lập gật gật đầu, dò xét bốn phía rồi ánh mắt lộ ra một tia tò mò hỏi:
“Hai người các ngươi làm sao mà từ đầu đã có thể nhận ra ta chứ. Xem ra đúng là có giữ lại bức họa của ta. Nếu có ở trong tông đường này, ta muốn xem qua một chút để biết được ai đã vẽ ra nó.”
“Bức họa có ở đây. Mong thúc tổ chờ một chút.” Nho sinh nghe vậy, ngẩn người ra rồi lập tức đáp.
Chàng đi đến bên bức vách của lầu các, như thường lệ, rồi nhấn một cái.
Một tiếng kẽo kẹt vang lên.
Một phần của bức tường dịch chuyển sang một bên, để lộ bên trong một khoảng trống treo năm sáu bức họa bằng lụa.
Hàn Lập bước tới vài bước rồi đứng yên bất động. Bức họa vẽ một vị thanh niên khoảng mười bảy mười tám tuổi đang mỉm cười, trên mặt còn nét ngây thơ, đúng là dung nhan ngày xưa của Hàn Lập.
“Bức họa này chính là do tổ tiên của Lệ gia chuyển giao cho Hàn gia chúng ta, còn về việc ai vẽ thì không rõ.” Nho sinh trung niên đứng sau Hàn Lập, khẽ nói.
Nhưng Hàn Lập dường như không nghe thấy, ánh mắt chớp chớp vài cái, rồi lại đưa mắt nhìn lên phía trên thì thấy bức họa của ph��� thân mình, mặc trang phục viên ngoại. Gương mặt có vẻ già hơn lúc ở trong thôn nhiều, nhưng vẻ mặt trông rất vui vẻ.
Trên mặt Hàn Lập hiện lên vẻ buồn bã ảm đạm, sau đó chàng đưa mắt nhìn những bức họa khác.
Nhưng người trên những bức họa này đều là những lão già tóc bạc. Hàn Lập nhìn một hồi thì nhận ra đó là tướng mạo lúc về già của mấy vị huynh trưởng ngày xưa, trong lòng ngập tràn cảm xúc, đứng ngẩn ngơ.
Giờ phút này, Nho sinh cùng với đại hán râu quai nón cũng không dám mở miệng quấy rầy Hàn Lập.
Nhưng đúng lúc này, Hàn Lập lại thì thào tự nói vài câu, âm thanh rất nhỏ, dường như không nghe rõ lắm.
Nho sinh đang ngưng thần lắng nghe thì quanh thân Hàn Lập ánh sáng bùng lên chói mắt. Hai người kinh hãi, theo phản xạ liền nhắm mắt lại. Đến khi mở ra thì không thấy Hàn Lập đâu cả. Nhưng lúc này, cả hai người đều nghe thấy tiếng của Hàn Lập truyền đến.
“Mặc dù ta cũng biết chút thần thông của tiên nhân, nhưng cũng có một số cừu nhân rất lợi hại. Hôm nay có duyên cùng các ngươi nói chuyện, vì vậy không nên nói chuyện này ra ngoài. Nếu không, chỉ sợ để lộ cho người ta biết được thì không hay chút nào. Còn thanh Phệ Linh Kiếm thì đừng cho người khác thấy. Các tu sĩ của tu tiên giới sẽ không chú ý tới phàm nhân các ngươi, vì vậy không cần phải lo lắng gì cả. Còn ta bây giờ chuyên tâm theo đuổi việc cầu tiên học đạo, nên chắc chắn không còn gặp các ngươi nữa. Vì vậy, các ngươi hãy tự bảo trọng, lo cho mình thật tốt!”
Nói xong những lời này, âm thanh của Hàn Lập dường như vẫn còn phảng phất từ xa.
Đại hán và Nho sinh liếc mắt nhìn nhau một cái, nhưng trong lòng không khỏi bần thần.
Mọi bản quyền dịch thuật của chương truyện này xin được bảo lưu và thuộc về truyen.free.