[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 659: Tứ thúc tổ
Một tiếng "Rầm" vang lên, nắm đấm cực mạnh của đại hán giáng thẳng xuống lưng Hàn Lập.
Ban đầu, đại hán vô cùng hưng phấn và tự tin, nhưng ngay sau đó sắc mặt hắn chợt biến đổi.
Thanh quang chợt lóe sáng, đại hán như bị một cây chùy lớn đánh trúng, lập tức bay ngược ra phía sau.
Thấy cảnh này, s��c mặt nho sinh trung niên chợt biến sắc, lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì thân hình đồ sộ của đại hán bị đánh bay đến trước mặt hắn, chậm rãi dừng lại, hai chân chạm đất, đứng im bất động, không hề có dấu hiệu bất thường nào xảy ra.
"Lệ huynh không sao chứ! Ngươi có bị thương không!"
Nho sinh thoạt nhìn tưởng chừng là một văn nhân trói gà không chặt, nhưng do thường xuyên tiếp xúc với đại hán, hắn cũng hiểu đôi chút về các loại công phu trên giang hồ, bởi có những loại võ công gây tổn thương vô hình, nên hắn lo lắng hỏi.
"Không sao, ta không bị thương. Thân thủ đối phương cao thâm khó lường, nhưng xem ra không có ác ý."
Lệ đại hán sau khi tự kiểm tra cơ thể một hồi, thấy không có gì tổn hại, không khỏi kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ, thấp giọng nói.
Nho sinh vừa nghe, tỏ vẻ đã hiểu, gật đầu rồi quay sang phía Hàn Lập.
"Vị tráng sĩ này, tại hạ là Hàn Thiên Khiếu, chủ nhân Hàn gia. Không biết tráng sĩ đến đây có việc gì cần Hàn mỗ giúp đỡ không?" Nho sinh bình tĩnh nói, thần sắc không chút rối loạn.
"Chủ nhân của Hàn gia."
Hàn Lập cuối cùng cũng chậm rãi quay đầu lại.
"Ngươi..."
"Không thể nào."
"Hừ, các hạ nói vậy là có ý gì?"
Không đợi Hàn Lập nói thêm, cả nho sinh và đại hán sau khi nhìn rõ tướng mạo của Hàn Lập liền đồng thời thất thanh kêu lên. Nhưng sau đó, nho sinh dường như nhớ ra điều gì, liền trấn tĩnh lại như thường.
Một lúc sau, đại hán cũng lộ vẻ không mấy thân thiện.
"Các ngươi nhận ra ta?"
Hàn Lập nhướng mày, ánh mắt lướt qua hai người, dường như muốn tìm ra một chút hình dáng quen thuộc nào đó từ họ, nhưng cuối cùng chỉ cười khổ, không thấy được chút gì cả.
"Các hạ còn hỏi sao? Ngươi đã xem qua bức họa của Tứ thúc tổ để dịch dung giả dạng, vì sao không dám thừa nhận chứ?" Nho sinh trừng mắt nhìn thẳng Hàn Lập, từng chữ nói ra.
"Tứ Thúc tổ?"
Hàn Lập nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch cười. Năm đó khi còn ở nhà, hắn đứng hàng thứ tư, vậy nói đến Tứ thúc tổ thì chính là hắn chứ còn ai nữa.
Hắn chỉ không rõ một chuyện là từ lúc hắn trưởng thành, đâu còn ai nhìn thấy được hắn. Vì vậy, sao mấy kẻ hậu nhân của Hàn gia lại biết đến hắn?
"Ồ! Ta có khi nào nói ta là Tứ thúc tổ của các ngươi đâu. Chẳng lẽ tướng mạo ta trời sinh như thế lại không được sao?" Hàn Lập vừa cười vừa nói.
"Thế gian người có thể giống nhau là chuyện bình thường. Nhưng dung mạo lại quá giống với tổ tiên, hơn nữa lại xuất hiện trong từ đường của Hàn gia, thì có lẽ chỉ có các hạ mà thôi." Nho sinh liền tức giận, lạnh lùng nói.
"Ứng đối không tệ! Không hổ là người từng làm quan triều đình. Hàn gia hôm nay hưng vượng chính là nhờ công của các ngươi!" Hàn Lập thần sắc trấn định, buột miệng khen một câu.
"Thế nào. Các hạ thật sự là giả mạo tổ tiên sao?" Nho sinh nghe vậy, hàn mang trong mắt chợt lóe lên, có chút tức giận nói.
"Giả mạo? Ta chính là ta, cớ gì phải giả mạo? Giờ các ngươi phải nói cho ta biết vì sao các ngươi biết được dung mạo của ta. Nên nhớ rõ ta đã rời nhà đi lúc còn rất nhỏ, người trong nhà làm sao biết được tướng mạo của ta? Chẳng lẽ người của Thất Huyền Môn cho các ngươi biết sao? Ồ, ngươi họ Lệ. Vậy L�� Phi Vũ năm xưa là gì của ngươi?"
Hàn Lập xoay ánh mắt nhìn về phía đại hán râu quai nón, nheo mắt lại, dường như cảm thấy ánh mắt của hắn có vài phần quen thuộc.
"Ngươi, ngươi làm thế nào mà biết được tên tuổi của gia tổ ta chứ? Thì ra ngươi ngay cả chuyện của Lệ gia cũng biết rõ ràng." Đại hán liền ngớ người ra, lộ vẻ kinh sợ.
Hàn Lập nghe lời này xong cũng không phủ nhận mà chỉ cười cười.
"Các hạ cứ luôn tự nhận mình là thúc tổ. Hơn nữa, chắc chắn còn biết Hàn thúc tổ rời nhà từ nhỏ, sau đó sống ở đâu thì không ai biết. Nhưng việc đã xảy ra nhiều năm như vậy. Nói vậy chẳng lẽ các hạ đã ngoài hai trăm tuổi sao? Hàn mỗ nhìn không ra sao ngươi lại lớn tuổi như thế chứ."
Nho sinh nghe Hàn Lập nói ra tên của Thất Huyền Môn cùng với Lệ Phi Vũ, trong lòng cả kinh, có chút kinh nghi hỏi lại.
Phải biết rằng, chuyện quan hệ giữa Hàn gia và Lệ gia đã có từ lâu, nhưng gần đây hắn mới biết được thông qua mấy bản chép tay. Nếu như đối phương biết được những việc này, chẳng lẽ là đã xem qua nó sao?
Nghĩ tới đây, ��nh mắt của nho sinh không khỏi hướng tới cái bàn đặt linh vị thờ phụng. Nơi đây có một hộp gỗ, hắn đã để bản chép tay của tổ tiên trong đó.
Hàn Lập thấy ánh mắt nho sinh có chút kỳ lạ, thần thức của hắn liền theo ánh mắt đó hướng tới cái bàn thờ. Bên trong hộp gỗ có một bản chép tay.
Hàn Lập không chút khách khí khoát tay về phía cái bàn.
Hành động này khiến hai người đại hán kinh sợ đến há mồm trợn mắt.
Linh quang trên bàn chợt lóe lên, một đoàn ánh sáng nhẹ nhàng nâng quyển sách màu vàng ra khỏi hộp gỗ, rồi từ từ bay tới chỗ của Hàn Lập.
Hàn Lập đưa tay nắm lấy quyển sách, hào quang liền tản đi mất, sau đó hắn mới từ từ mở bản chép tay ra xem.
Nho sinh mặc dù đã có kinh nghiệm nơi quan trường, từ đầu tới giờ sắc mặt không đổi, nhưng lúc này đây không kìm được miệng khô lưỡi, nuốt nước miếng một cái, kinh hoàng nhìn đại hán.
Lúc này không biết thần tình của đại hán đã đi đâu mất rồi. Sắc mặt hắn đại biến, trong lòng không biết là đang vui hay mừng nữa.
Nho sinh đang cảm thấy kỳ quái thì đại hán râu quai nón hai tay ôm quyền, khom người thi lễ với Hàn Lập, miệng ngập ngừng nói.
"Xin hỏi, các hạ có phải là người tu tiên như người ta thường nói không? Nếu như việc này là thật, thì các hạ là người tu tiên với thân phận cao quý, cũng sẽ không đụng chạm tới bọn phàm phu tục tử này. Chẳng biết tiền bối có thể chứng minh được thân phận của chính mình hay không, dù sao việc này có quan hệ trọng đại. Ta và Hàn hiền đệ cũng không thể chỉ bằng lời nói mà dễ dàng tin người như vậy được."
Nho sinh nghe đại hán nói liền ngẩn người. Sau đó liền nhớ lại trong đầu từng nghe qua một ít chuyện về tu tiên, vì vậy không khỏi hít một hơi sâu, cũng có một tia kinh sợ nhìn về phía Hàn Lập.
"Ồ! Không nghĩ tới ngươi cũng biết tới người tu tiên. Thật đúng là không dễ dàng! Từ bản chép tay này xem ra ngươi thật sự là hậu nhân của Lệ Phi Vũ, thật không thể ngờ. Hơn nữa, con gái của Lệ Phi Vũ lại kết thông gia với Hàn gia chúng ta. Lúc trước ta cũng không nghĩ tới việc này. Ngươi còn muốn tìm tín vật, chà, cái này thật khó quá. Ta lúc ấy quyết tâm một lòng cầu đạo tu tiên, cho nên vội vàng rời nhà ra đi. Vì vậy không mang theo bất kỳ tín vật nào. Hơn nữa, năm đó đối với Lệ huynh cũng không từ mà biệt. Chỉ lưu lại duy nhất một tờ giấy cùng với vài bình đan dược mà thôi."
"Đan dược? Chẳng lẽ mấy bình đan dược còn để ở bàn thờ Lệ gia chúng ta chính là do tiền bối lưu lại sao?" Lệ đại hán có chút ngạc nhiên, giật mình nói.
"Năm đó, tổ tiên của ngươi tuy võ công đại thành, nhưng lại không tiếc sử dụng Trừu Tủy Hoàn. Cho dù ta có lưu lại mấy bình đan dược, nhưng cũng không thể kéo dài mạng sống của hắn được." Hàn Lập cảm thán một hơi rồi nói.
"Tiền bối nói việc này, đích thực Lệ mỗ không biết. Nếu như gia phụ còn sống lúc này, thì có thể biết được chút sự tình của tổ tiên. Dù sao đây cũng là việc bí mật của gia tộc, chỉ có lịch đại gia chủ mới biết được. Nếu tiền bối cho phép, thì để tại hạ báo tin về nhà hỏi lại việc này xem thật hư thế nào." Đại hán râu quai nón trù trừ một chút rồi cẩn thận nói.
Giờ phút này, hắn cũng đã tin hơn một nửa. Lúc trước, Lệ gia có thể lưu lại cơ nghiệp đồ sộ như vậy, chắc chắn đã phải trải qua nhiều năm tháng mới có được.
"Không cần, lần này ta trở về vốn không muốn làm kinh động tới mọi người. Ta chỉ là muốn xem qua những việc cần quan tâm lần cuối, sau đó coi như kết thúc mọi việc ở trần gian. Hiện tại gặp được hậu nhân của Hàn gia và thấy bọn họ cũng có cuộc sống bình yên vô sự, ta cũng yên tâm." Hàn Lập khoát tay chặn lại, chậm rãi nói.
Nghe lời này, đại hán râu quai nón ngược lại ngước nhìn nho sinh với ánh mắt dò xét.
Dù sao tổ tiên mình có được một người tu tiên thì ý nghĩa như thế nào đối với Hàn Lệ hai nhà, hắn đều biết rõ ràng.
Đại hán có thể nghĩ được việc này thì nho sinh cũng tự nhiên hiểu được. Hắn trầm ngâm một chút rồi cung kính nói:
"Nếu các hạ thật sự là Tứ thúc tổ của tại hạ, thì tại hạ có một biện pháp có thể kiểm tra ngay lập tức để biết được chân giả. Bên trong Hàn gia còn giữ một vài món đồ mà các vị tổ tiên đã sử dụng. Nếu tiền bối có thể nhận ra một trong những vật này, thì vãn bối liền tin tưởng lời tiền bối nói là đúng. Mấy vật này là của những người đứng đầu Hàn gia nên mới có tư cách được đặt trên bàn thờ để thờ cúng, những người khác quyết không có được việc này."
"Vật xưa sao, vậy mang đến đây cho ta xem. Năm đó ta rời nhà rất sớm, thật cũng không biết được vài món." Hàn Lập lạnh nhạt nói.
Nếu không quá phiền toái, hắn cũng sẽ không cự tuyệt việc nhận mặt với hậu nhân của Hàn gia.
"Xin tiền bối cứ yên tâm, những đồ vật này đều là của tổ tiên sử dụng khi còn nghèo khó, đã được giữ gìn từ lâu để tưởng nhớ tới tổ tiên. Ta sẽ đi lấy mấy thứ đó cho tiền bối xem."
Nho sinh sau khi thi lễ với Hàn Lập xong liền đi xuống lầu.
Dưới lầu truyền đến vài tiếng động nhỏ.
Một lúc sau, nho sinh hai tay bưng một cái mâm phủ vải đỏ, cung kính đưa tới cho Hàn Lập xem.
Hàn Lập vén tấm vải đỏ xuống, đưa mắt nhìn qua những đồ vật trên mâm.
"Ồ! Thì ra là những thứ này. Thật không thể nghĩ tới cuộc đời này còn có thể thấy được chúng." Mắt Hàn Lập lộ vẻ ngoài ý muốn nhưng có chút vui mừng, nói.
"Mấy thứ này, tiền bối biết chúng sao?" Nho sinh cẩn thận hỏi, vẻ mặt có chút khẩn trương.
"Ta có thể nhận biết hơn một nửa số đồ vật cũ này. Chỉ khác là có thêm hai ba cái lúc ta rời đi mới có, cho nên không biết nó là đồ vật của ai thôi. Cái cung tên nhỏ và mũi tên này là của nhị ca Hàn Chú, hắn thích nhất là chơi đùa với nó. Còn lại cái trâm cài tóc bằng gỗ này là của gia mẫu, người thích nó nhất. Còn cái túi nhỏ này là..."
Chỉ nghe Hàn Lập nói đến một nửa, nho sinh đã tin tưởng, không còn nghi ngờ gì nữa.
Vì thế, không chờ Hàn Lập nói xong, hắn vội kéo đại hán cung kính quỳ xuống, dùng đại lễ tham bái.
"Bất hiếu tử tôn Hàn Thiên Khiếu bái kiến Tứ thúc tổ. Lúc trước có chút hiểu lầm, mong thúc tổ ngàn vạn lần tha thứ tội."
Nói xong lời này, nho sinh không dám ngước mặt nhìn Hàn Lập, vẻ mặt vô cùng hổ thẹn.
Còn đại hán thấy vậy cũng hết sức cung kính.
*** Từng con chữ trong đoạn dịch này đều thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.