Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1751: Đuổi Đi

Bên ngoài đại sảnh, trong một tòa thạch tháp cao ngất, một vệt độn quang màu xanh đỏ lóe lên vài cái rồi vụt biến mất không còn dấu vết.

“Dị Linh Bàn có phản ứng gì không?” Lão già gầy gò vừa thấy độn quang của Hàn Lập đã bay xa, sắc mặt lập tức trầm xuống, vội vàng hỏi.

“Bẩm đại nhân, vẫn kh��ng có phản ứng gì. Vị Hàn tiền bối này đúng là người của Nhân tộc!” Một tên Thanh Minh Vệ cất tiếng đáp lời.

“Không có lệnh bài thông hành, miếng lệnh bài Thanh Minh Vệ vô dụng này cũng không bị thu hồi, đã qua nhiều năm như vậy lẽ nào người này vẫn trú lại nơi hoang dã đó sao? Xem ra hẳn là hắn đã có được cơ duyên không nhỏ, nếu không làm sao có thể trong vòng ba trăm năm liền tiến giai từ Hóa Thần lên đến cảnh giới Luyện Hư hậu kỳ được. Dù sao nếu đã đúng là người Nhân tộc, ta nghĩ cũng không có vấn đề gì nữa, cần gì phải quan tâm nhiều chuyện như vậy chứ.” Ánh mắt tên Thiên Vệ gầy gò lóe lên một lát, nhưng vẫn không ngừng lắc đầu.

Chuyện như vậy, chỉ trong vòng mấy trăm năm ngắn ngủi đã liên tiếp tiến giai như thế này tuy rằng cực kỳ hiếm thấy, thế nhưng trong khu hoang dã có thể bắt gặp vô số cơ duyên, cũng không hẳn là chưa từng xảy ra việc tương tự. Nếu đối phương trước kia vẫn chưa từng gia nhập Thiên Uyên Vệ thì có lẽ hắn nên thử mời vào Thiên Vệ, thế nhưng hiện tại đối phương đã từng rời khỏi Thiên Uyên Thành rồi, đương nhiên hắn sẽ không tự hạ mình đi tìm làm gì nữa.

Cho nên tên Thiên Vệ gầy gò này rất nhanh không còn quan tâm đến sự việc này nữa, tiếp tục nhìn sang bốn người nho sinh đang từ điện phủ bước ra.

Trong độn quang, Hàn Lập không ngừng đánh giá xung quanh.

Mới đây mà đã trải qua hơn ba trăm năm, hầu như các kiến trúc bên trong Thiên Uyên Thành không thay đổi chút nào.

Trong thành vẫn đang có khá đông hắc bạch giáp sĩ tuần tra xung quanh, rất khác với những vùng đất bên ngoài của các tu sĩ vốn đã có vài chỗ đổi thay.

Cả tòa thành trì như một bức họa toát ra khí thế phồn thịnh vô cùng, không còn lưu lại chút dấu vết nào của cuộc tấn công dị tộc năm xưa.

Hiện tại nơi cần đến rất gần, Hàn Lập cũng không cần phải lo lắng gì nữa, độn quang liền bay thẳng tới Phường thị Thiên Uyên Thành.

Lúc này đây hắn căn bản không dự định ở lại lâu tại Thiên Uyên Thành làm gì.

Trải qua hơn trăm năm củng cố pháp lực, cộng với nhiều lần vào sinh ra tử, tôi luyện tâm tính, hắn đã đủ điều kiện để chuẩn bị đột phá bình cảnh tiến lên Hợp Thể. Chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng sức thêm một thời gian nữa, hắn sẽ bắt đầu thử đột phá.

Hắn vốn có nhiều loại đại thần thông, chỉ cần tiến giai lên cảnh giới Hợp Thể sơ kỳ liền có thể chống lại Hợp Thể hậu kỳ, lúc đó cơ hồ có thể tung hoành giữa hai tộc Nhân Yêu.

Việc trước mắt hắn phải làm chính là tìm một nơi bí ẩn gần Thiên Uyên Thành, rồi chuẩn bị bế quan một thời gian ngắn, sau đó mới bắt đầu đột phá bình cảnh.

Trước đó phải tạm gác lại hết mọi sự tình, tạm thời không bận tâm đến nữa.

Cũng do hắn đã tiêu hao hết hơn trăm năm để trở về thành, nên hiện tại phải bổ sung thêm một số lượng lớn tài liệu phụ trợ ngay tại Thiên Uyên Thành này.

Mấy năm qua tuy rằng cũng thu thập được vài thứ ở mấy chỗ dị tộc, nhưng do phải dừng lại ở những khu lân cận với thành trì trung tâm của dị tộc, nên dĩ nhiên không chính thức bổ sung được bao nhiêu.

Nếu không phải do trước lúc ly khai Lôi Minh Đại Lục hắn đã sớm chuẩn bị không ít các loại đồ vật, thì có lẽ đi nửa đường ��ã buộc phải dừng lại để tìm kiếm bổ sung thêm rồi.

Với quy mô của Thiên Uyên Thành này, hắn hy vọng có thể thu mua đầy đủ.

Chỉ cần có đủ tài liệu, hắn liền có thể luyện chế một số pháp khí và đan dược, dùng để phụ trợ phần nào cho quá trình đột phá bình cảnh.

Tại Phường thị Thiên Uyên Thành này, năm đó Hàn Lập đã đi vào không biết bao lần rồi.

Cho nên nửa canh giờ sau, hắn hạ xuống tại một quầng sáng khổng lồ được chia làm đôi, bên cạnh một tòa kiến trúc đặt ngay ngã tư đường.

Ở bên kia quầng sáng chính là nơi giao dịch của Yêu tộc tại Thiên Uyên Thành này.

Còn ở giữa quầng sáng kia là một tòa điện phủ, chính là nơi duy nhất để hai tộc Nhân Yêu cùng trao đổi những vật phẩm quý giá.

Ánh mắt Hàn Lập lướt nhìn qua điện phủ khổng lồ ở xa xa, thần sắc khẽ động, trong đầu tự nhiên hiện lên một thân ảnh mơ hồ của nữ tử Yêu tộc.

Cũng tại đây, năm đó trong tòa điện phủ này, hắn đã nhiều lần giao dịch với một nữ tử Yêu tộc vẫn chưa biết tên, để đổi lấy các linh dược cây giống quý hiếm từ tay nàng yêu tộc này.

Nếu không phải nhờ đợt giao dịch đó, thì có lẽ hắn phải tốn rất nhiều công sức cũng chưa chắc đã tìm được nhiều đến thế.

Nhưng nàng này tựa hồ cũng có lai lịch không nhỏ, có thể năm đó đã biết trước việc dị tộc tấn công Thiên Uyên Thành với quy mô lớn, nên đã sớm tìm cách rời khỏi Thiên Uyên Thành này.

Ánh mắt Hàn Lập vừa thu lại, nhìn lướt qua hai bên một chút, liền tiến vào một cửa hàng chuyên bán tài liệu.

“Cửa tiệm chúng ta chuyên bán các loại tài liệu dùng để luyện khí, luyện đan, cần gì cũng có. Tiền bối muốn tìm gì cứ việc dặn dò là được.” Trong cửa hàng có đến năm sáu tên phục vụ, một gã thiếu niên thanh tú liền tươi cười bước ra tiếp đón.

Hàn Lập còn chưa kịp đề cập chuyện gì, thì tên chưởng quầy vốn đang ngồi ngay ngắn trên ghế trúc bỗng phát hiện hào quang lóe sáng trên một vật đang cầm trong tay, liền kinh hãi nhảy dựng lên rồi lớn tiếng nói.

Tiếp đó, lão già chưởng quầy Kết Đan kỳ chạy thẳng đến trước mặt Hàn Lập, trên mặt tràn đầy vẻ kính cẩn nói:

“Vãn bối không biết tiền bối đại giá quang lâm, không kịp ra ngoài nghênh đón, mong tiền bối thứ lỗi.”

Hàn Lập nghe vậy trong lòng có chút kinh ngạc.

Tuy rằng sau khi vào thành hắn vẫn chưa dùng bí thuật cố ý che giấu cảnh giới tu vi thật sự, nhưng không thể nào một tên Kết Đan kỳ lại có thể trực tiếp nhìn ra tu vi của mình được.

Nhưng sau khi nhìn lướt qua pháp bàn trong tay lão già, Hàn Lập cũng có chút giật mình rồi gật đầu nói:

“Thì ra ngươi có món pháp khí Linh Áp Bàn này, trách nào lại biết được một phần tu vi của ta. Được rồi, không cần nói dài dòng làm gì, ta đang cần một lượng lớn tài liệu, ngươi hãy xem qua rồi cho ta biết ngay.”

Hàn Lập vừa lật tay, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một khối ngọc giản màu trắng, rồi ném qua lão già.

Lão già hai tay tiếp nhận ngọc giản, miệng liền vâng dạ liên tục, có điều sau khi đảo thần niệm xem qua ngọc giản, trên mặt lão liền hiện lên biểu cảm vừa mừng vừa sợ.

“Tiền bối lại muốn nhiều tài liệu đến thế, bản thân cửa hiệu này e rằng chỉ có thể cung cấp hơn phân nửa tài liệu trong đó, còn những tài liệu khác, cửa tiệm tạm thời có thể đi tìm thêm ở những nơi khác, hy vọng tiền bối có thể ngồi chờ trong chốc lát.”

“Được rồi, ta có thể đợi ngươi trong một khắc.” Hàn Lập thản nhiên đáp lời.

Lão già nghe vậy mừng rỡ, vội vàng đích thân mời Hàn Lập đến một chiếc ghế ngồi xuống, sau đó sai một gã phục vụ dâng linh trà lên, rồi sai mấy người khác lập tức vào kho lấy tài liệu.

Còn bản thân hắn sau đó liền rời khỏi cửa hàng, tới những cửa hiệu quen biết ở gần đó, nhanh chóng tìm thêm tài liệu khác cho Hàn Lập.

Thấy thái độ của lão chưởng quầy như vậy, tên phục vụ hiển nhiên đoán được vị tiền bối này khẳng định có tu vi cao thâm, nên cũng không kìm lòng được mà dùng ánh mắt sợ sệt nhìn qua.

Hàn Lập tùy tiện ngồi thưởng thức linh trà, sau đó bình tĩnh nhắm mắt lại không nói lời nào.

Nhưng chỉ khoảng sau thời gian uống một tách trà, lão già mang theo vẻ mặt kích động đã quay trở về, rõ ràng trong tay lão đã có một chiếc vòng tay trữ vật.

Đồng thời những tên phục vụ khác trong cửa hàng cũng bày ra một đống rương với đủ kích cỡ khác nhau.

Những tài liệu này hiện giờ đối với Hàn Lập, có lẽ chỉ là một ít tài liệu phụ trợ bình thường mà thôi, thế nhưng với cửa hiệu mà nói, vẫn xem là đồ quý hiếm dị thường.

Thần niệm liền quét qua vòng tay trữ vật cùng mấy cái rương vài lần, Hàn Lập liền thản nhiên hỏi giá.

Lão già thần tình nở nụ cười cầu khẩn rồi nói ra một cái giá, mà đối với những tu sĩ bình thường mà nói tuyệt đối là cái giá trên trời.

Mí mắt Hàn Lập chẳng thèm chớp lấy một cái, cổ tay khẽ phất một cái, nhất thời một túi da không lớn lắm hiện ra.

Lão già vừa tiếp nhận túi da liền lấy thần niệm đảo qua, không ngờ bên trong còn nhiều hơn cả so với cái giá lão đưa ra, lúc này hết sức mừng rỡ, cảm ơn liên tục.

Hàn Lập thần sắc bất động thu lại những thứ vừa mua xong, liền hướng ra cửa nhẹ nhàng rời đi.

Độn quang của Hàn Lập trực tiếp rời khỏi Phường thị, bay đến một mặt khác của Thiên Uyên Thành.

Mấy canh giờ sau, hắn liền dứt khoát rời khỏi Thiên Uyên Thành, hóa thành một vệt thanh hồng nhắm thẳng đến dãy sơn mạch mênh mông phá không mà đi.

Hai tháng sau, vệt thanh hồng đó rốt cuộc mới hạ xuống một ngọn núi cây cối xanh tươi.

Độn quang chợt tắt, thân ảnh Hàn Lập liền hiện ra trên một tảng đá lớn, sau khi đánh giá xung quanh, hai mắt nhắm lại rồi phóng ra thần niệm cường đại.

Một lát sau, khuôn mặt liền hiện lên vẻ vừa lòng.

Nơi n��y đ��ng là có một nguồn linh mạch tuy không lớn lắm, nhưng trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh có linh khí dạt dào, vừa lúc rất thích hợp với hắn.

Khó tìm được linh mạch nào như thế, đương nhiên nơi này đâu thể là vật vô chủ. Vừa rồi sau khi thần niệm đảo qua, hắn liền phát hiện trong khu vực lân cận có hơn mười tòa động phủ có tu sĩ.

Những động phủ lớn thì tập trung khoảng mười mấy người, nhỏ thì mỗi người độc chiếm một ngọn núi.

Nhưng tu vi cao nhất cũng chỉ có hai tên Nguyên Anh kỳ, còn lại đa số đều là mấy tên Kết Đan cùng với Trúc Cơ mà thôi.

Nghĩ lại cũng thấy bình thường, nếu tu vi đã cao hơn thì cớ gì lại mở động phủ ở một nơi hẻo lánh như thế này.

Khi đã là Hóa Thần kỳ, chính là có thể độc chiếm một động phủ trong khu vực rộng cả vạn dặm. Cho dù ngay cả nơi này linh khí dồi dào đi nữa, cũng không có một tu sĩ cao cấp nào lại chấp nhận ở tại một nơi nhỏ bé thế này.

Chẳng qua Hàn Lập căn bản không dự định ở lại đây tu luyện lâu dài, nên tất nhiên không cần để ý kỹ lắm.

Lúc này hắn bắt quyết niệm thần chú, kim quang trên người bừng sáng, môi khẽ nhúc nhích vài cái, nhưng không phát ra âm thanh gì, tựa như đang truyền âm với ai đó.

Cách chỗ đứng của Hàn Lập ước chừng trăm dặm, trong lòng một ngọn núi có một lão già mặc đạo bào, mái tóc bạc trắng, đang đối diện với đỉnh lô cao hơn một trượng bên trong một căn mật thất xung quanh bày ra cấm chế cường đại, một tay bắt quyết niệm chú, vẻ mặt trông rất khẩn trương.

Bên dưới đỉnh lô, xuất hiện một ngọn hỏa diễm màu lam bay quanh uốn lượn, đồng thời từ giữa đỉnh toát ra một mùi hương linh dược nồng đậm tràn ngập.

Bỗng nhiên xuất hiện một luồng áp lực thần niệm mạnh bạo kinh người, không thèm để ý đến tầng cấm chế bên ngoài, mà lập tức xuyên thẳng vào trong mật thất.

Đạo bào lão giả không có cơ hội ra tay ngăn cản chút nào, bỗng “phịch” một tiếng đã bị luồng thần niệm kia mang theo sức mạnh cực lớn đè sát xuống mặt đất, cả người không thể nhúc nhích chút nào.

“A!”

Lão già thất thanh la lên, trong lòng tự nhiên vô cùng hoảng hốt.

Nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, một âm thanh nam tử lạnh lùng bỗng nhiên vang vọng khắp mật thất:

“Bổn tọa có việc cần dùng, muốn mượn nơi này sử dụng một chút, ta không muốn bất kỳ ai đến quấy rầy. Những ai nghe được truyền âm của ta phải lập tức rời khỏi nơi đây. Trong vòng một ngày, ai còn dám ở lại xung quanh đây sẽ được vĩnh viễn nằm lại.”

Mấy câu nói đơn giản vừa dứt, lập tức luồng thần niệm cường đại liền tán loạn biến mất.

Đạo bào lão giả cảm thấy trên người nhẹ tênh, liền lập tức khôi phục lại cử động như trước.

Sau khi hắn run rẩy đứng thẳng lên thì trong mắt hiện lên vẻ kinh hoàng.

Lão già cân nhắc một lát, bỗng nhiên giậm chân một cái, thân hình thoáng động liền lập tức chạy ra khỏi mật thất, ngay cả đỉnh lô mà hắn hết sức coi trọng cũng không dám liếc mắt nhìn lấy một cái.

Một lúc sau, vệt bạch quang từ phía sau ngọn núi bay lên không trung, tiếp đó xoay mình một cái liền nhắm thẳng chân trời phá không bay đi.

Cũng giống như vậy, ở các nơi khác trong phạm vi mấy trăm dặm đều đồng th���i diễn ra cảnh tượng tương tự.

Từng vệt độn quang từ các nơi bay túa ra, những người trước đây vốn chiếm giữ linh mạch đều vô cùng hoảng sợ mà rời đi.

Hơn nửa ngày sau, trên một dãy sơn mạch rộng lớn không có lấy một tên tu sĩ nhân tộc, chỉ còn lại những tòa động phủ trống không người. Bản chuyển ngữ này là duy nhất, bạn chỉ có thể tìm thấy tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free