[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1750: Nhập Thành
Vừa thu ánh mắt, Hàn Lập nhẹ nhàng đạp chân xuống, phi xa liền từ từ hạ thấp.
Do chiếc phi xa màu xanh này khá to lớn, nên đám Thanh Minh Vệ canh giữ pháp trận đã sớm phát hiện ra bóng dáng bọn họ, lúc này từng luồng thần niệm quét tới.
Hàn Lập phất tay áo một cái, thanh quang chợt lóe rồi phi xa đột nhiên biến mất.
Thân hình năm người thoáng động, lập tức đều hạ xuống cạnh Truyền Tống pháp trận.
“Ồ, đội trưởng!” Đột nhiên tiếng kinh hô vang lên từ miệng một tên Thanh Minh Vệ.
Hàn Lập nghe thấy liền ngẩn ra, ánh mắt quét qua, phát hiện một tên đại hán mắt xanh trong đám Thanh Minh Vệ, dung mạo hết sức quen thuộc.
Tên đại hán đó rõ ràng là Trác Hướng, chính là một trong số mười Hắc Vệ năm xưa khi hắn còn làm thủ lĩnh ở Thiên Uyên Thành.
Bây giờ hắn cũng đã tiến giai từ Nguyên Anh hậu kỳ lên Hóa Thần sơ kỳ, vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn nghi hoặc nhìn chằm chằm Hàn Lập.
“Thì ra là Trác đạo hữu! Chúc mừng đạo hữu cũng đã trở thành Thanh Minh Vệ.” Trên mặt Hàn Lập hiện lên nụ cười, chậm rãi nói.
“Quả thật là đội trưởng! Ồ, đội trưởng đã tiến cấp lên Luyện Hư cảnh rồi!” Trác Hướng vừa xác nhận đúng là Hàn Lập, đầu tiên vô cùng vui mừng, sau đó lại kinh ngạc hỏi.
Thần niệm hắn vừa quét qua, nhưng không cách nào nhìn thấu tu vi sâu cạn của Hàn Lập, tự nhiên phải nhận định như thế.
“Mấy năm nay lưu lạc bên ngoài một thời gian, đích xác đã tiến nhập vào Luyện Hư cảnh. Nhưng thật không nghĩ tới, còn chưa kịp vào thành đã gặp ngay Trác đạo hữu rồi, các vị đạo hữu khác trong đội ngày trước hiện tại đều khỏe cả chứ?” Hàn Lập mỉm cười hỏi.
“À, không biết phải nói sao, năm đó đội trưởng rời đi không bao lâu thì dị tộc tấn công Thiên Uyên Thành. Trong số bọn họ, gần một nửa đã ngã xuống trong trận chiến, đa số những người còn sống thì lựa chọn rời khỏi Thiên Uyên Thành, hiện nay trong thành chỉ còn mỗi ta và Hứa tiên tử.” Trác Hướng nói như thế.
“Hứa tiên tử vẫn còn trong thành à?” Hàn Lập vừa nghe lời này, trong mắt chợt hiện lên vẻ khác lạ.
Nàng này chính là hậu nhân của Băng Phách tiên tử, đúng là một tin tốt để hắn hoàn thành ước nguyện của thiếu niên họ Ông ở Thiên Vân tộc, vì vậy hắn tỏ ra vô cùng quan tâm.
“Hứa tiên tử cũng đã tiến cấp lên Hóa Thần cảnh, hơn nữa lại là Hóa Thần trung kỳ đó, hiện tại vị đó đang dẫn dắt một tiểu đội Hắc Vệ. À phải rồi, Hứa tiên tử cũng đã từng nhiều lần nhắc tới đội trưởng, đại khái cứ nhắc mãi nhờ có đội trưởng ân cần chỉ điểm nên n��ng mới đạt được tu vi như ngày nay.” Trác Hướng cười hì hì.
Dường như hắn nghĩ rằng giữa Hàn Lập cùng nàng này có mối quan hệ gì đó không tầm thường thì phải.
“Ha hả, năm đó ta cũng chỉ tiện tay mà thôi, chưa có gì gọi là chỉ điểm đâu. Hứa tiên tử có thể đạt được thành tựu như hiện nay, tự nhiên là nhờ tư chất hơn người của bản thân nàng thôi.” Hàn Lập lắc đầu thản nhiên nói.
Trác Hướng vẫn mỉm cười, cũng chưa nói thêm gì.
Còn đám Nho sinh bốn người kia vừa thấy Hàn Lập có quen biết với tên Thanh Minh Vệ Trác Hướng, nên tia lo lắng cuối cùng cũng tan biến. Xem ra vị này đúng thật là xuất thân từ Thiên Uyên Thành như lời đã nói lúc đầu, bọn họ cũng không cần phải lo lắng đối phương chính do dị tộc biến hóa, rồi tìm cách tiếp cận bọn họ để âm thầm tiến vào Thiên Uyên Thành nữa.
Tình huống như vậy trước giờ đã gặp qua nhiều lần rồi.
Nho sinh trước đây cũng đã quen biết Trác Hướng, liền ôm quyền chào Trác Hướng:
“Thì ra Hàn tiền bối cùng Trác huynh quen biết nhau, thật sự quá tốt rồi. Bọn ta cũng nhờ Hàn tiền bối ra tay cứu giúp, nên chuyến này mới có thể quay về được đây.”
“Sao vậy, bốn vị đạo hữu gặp nguy hiểm à?” Trác Hướng có chút bất ngờ.
“Đâu chỉ là nguy hiểm thôi, bốn người chúng ta thiếu chút nữa đã chui vào miệng một đầu cổ thú Luyện Hư cấp tên là Thạch Nguyên Quy rồi.” Nho sinh cười khổ nói.
“Ha ha, đội trưởng chúng ta năm xưa với tu vi Hóa Thần kỳ đã có thể đánh chết được dị tộc Luyện Hư cấp rồi, bây giờ mà đánh chết một đầu Thạch Nguyên Quy lại càng không thành vấn đề gì.” Trác Hướng cười hắc hắc nói.
Nghe Trác Hướng nói vậy, mấy người Nho sinh liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
“Thôi sau này nếu có cơ hội sẽ tán gẫu cùng Trác đạo hữu vậy, ta còn nhiều chuyện quan trọng cần phải làm, trước hết vào thành đã.” Hàn Lập lại mỉm cười nói.
“À, cũng là do Trác mỗ quá sơ suất. Khẳng định đội trưởng mới từ một nơi rất xa trở về thành, nên nhất định rất mỏi mệt.” Lúc này Trác Hướng mới hơi giật mình, vội vàng nhích người qua một bên, để lộ Truyền Tống pháp trận nằm phía sau.
Hàn Lập sau khi gật đầu chào Trác Hướng, liền không khách khí tiến vào trong trận.
Hào quang chợt lóe lên, cả người bỗng nhiên biến mất không thấy đâu nữa.
Mấy người Nho sinh tự nhiên cũng vậy, thân ảnh đều mất dạng trong pháp trận.
Trác Hướng vẫn nhìn vào pháp trận trống không, sắc mặt hiện lên vẻ đăm chiêu suy tư.
“Trác huynh, thật sự ngươi quen biết vị Hàn tiền bối này chứ?”
“Năm đó hắn chính là đội trưởng của huynh à? Thật có thể với tu vi Hóa Thần diệt sát được cường giả cấp Luyện Hư sao?”
“Làm thế nào chúng ta không thể nhìn thấu tu vi cảnh giới của hắn vậy! Không lẽ hắn tu luyện loại thần công đặc thù nào sao?”
Vừa rồi đứng im lặng bên cạnh chính là mấy tên Thanh Minh Vệ khác, lúc này không nhịn được đều mở miệng hỏi dồn.
“Tất nhiên là thật rồi, vị Hàn đội trưởng này năm đó danh tiếng trong Thanh Minh Vệ tuyệt đối không nhỏ. Một thân thần thông cái thế, thậm chí nhiều Thiên Vệ bình thường kết hợp lại cũng chưa chắc là đối thủ. Năm đó Trác mỗ ở dưới trướng của vị này tính ra cũng rất có lợi, nếu không ta đã khó lòng tiến giai thành công lên Hóa Thần. Sau một thời gian dài không gặp, không ngờ vị đó đã đột phá lên Luyện Hư cảnh, hiện tại chắc chắn thần thông lại càng thêm mạnh mẽ, thật ra các ngươi không thể nhìn thấu tu vi cũng là chuyện bình thường thôi.” Trác Hướng trả lời, đồng thời trong lòng lại âm thầm đoán già đoán non về hành tung bấy lâu nay của Hàn Lập.
Cho dù hắn có nghĩ nát óc cũng không đoán ra được nguyên nhân tại sao Hàn Lập biến mất đi đâu suốt nhiều năm như vậy, có ngờ đâu hắn đã lưu lạc rất xa thậm chí còn tới đại lục khác một chuyến.
Đồng thời lúc này, linh quang chớp động, thân hình Hàn Lập hiện ra tại một tòa điện phủ trông rất bình thường, hắn chậm rãi ra khỏi Truyền Tống pháp trận rồi nhìn quanh đánh giá vài lần.
Một lát sau mấy người Nho sinh cũng tương tự bước ra từ Truyền Tống Trận.
“Hiện tại đã tới Thiên Uyên Thành rồi, ta nghĩ nên chia tay các vị đạo hữu tại đây.” Hàn Lập xoay người về phía bốn người rồi nói.
“Xin đa tạ đại ân của tiền bối, bốn người bọn ta tạm thời sẽ ở lại Xuân Miên Các, nếu tiền bối có gì sai bảo xin cứ nói, tuyệt không dám chối từ.” Nho sinh thi lễ vô cùng thành khẩn.
Nếu không có mặt Hàn Lập kịp thời, lúc này đây khẳng định khó mà giữ được tính mạng, quả thật lời này xuất phát tận đáy lòng.
“Xuân Miên Các! Ta biết rồi. Sau này không chừng ta sẽ có chuyện nhờ vả các vị đạo hữu.” Hàn Lập liếc nhìn Nho sinh rồi gật đầu, tay áo sau đó vung lên, bản thân hướng cửa điện mà đi.
Tên Nho sinh cảm thấy ngẩn ra, cùng ba người còn lại chắp tay tiễn biệt.
Đi ra khỏi điện phủ, thấy rõ bên ngoài là một đại sảnh to lớn rộng cả trăm trượng, có vài người cũng đang từ mấy điện phủ xung quanh cùng tiến vào đại sảnh, chỉ có điều nhân số không đông lắm.
Bất quá hiện tại ở trong đại sảnh vẫn có hai Thanh Minh Vệ đang tuần tra, trong tay cầm sẵn một khối Dị Linh Bàn, kiểm tra kỹ càng từng tu sĩ ra vào.
Thế mà ở ngay phía sau Thanh Minh Vệ còn có một tên Thiên Vệ toàn thân áo giáp vàng chóe, lạnh lùng khoanh tay đứng đó quan sát từng người một.
“Luyện Hư trung kỳ!” Hàn Lập liếc mắt qua đã nhìn ra tu vi của tên Thiên Vệ đó, thoáng chút cân nhắc liền không chút do dự nhẹ nhàng đi tới.
Những tên canh giữ pháp trận ở ngoài thành là Thanh Minh Vệ, chủ yếu phụ trách canh giữ Truyền Tống pháp trận không cho dị tộc cùng vài loại cổ thú tới quấy phá, ở nơi đó thủ vệ phụ trách chỉ cần xác nhận thân phận của những ai ra vào thành.
Nguyên bản Thiên Uyên Thành chính là cửa ngõ ra vào để mọi người tiến vào Hoang Dã Thế Giới, khi đó những người ra ngoài sẽ tạm thời được cấp cho một lệnh bài thông hành, đã nhiều năm qua Hàn Lập chưa từng quay lại Thiên Uyên Thành, nên đương nhiên không có tín vật ấy, thực có chút phiền phức.
Trong đại sảnh lúc đó không có bao nhiêu tu sĩ, cường giả Luyện Hư cấp chỉ có mỗi Hàn Lập mà thôi.
Ánh mắt tên Thiên Vệ bỗng nhiên chợt lóe nhìn về hướng này.
Trên mặt Hàn Lập một chút biến sắc cũng không thấy, trước đây vốn dùng bí thuật để che giấu hơi thở, nhưng hiện tại hắn cũng chẳng cần thu liễm làm gì.
Tên Thiên Vệ kia có khuôn mặt gầy ốm nhất thời biến sắc, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Tại hạ là Ngọc Linh Tử, tu vi đạo hữu thật kinh người, xin hỏi tôn tính đại danh cùng nơi xuất thân?” Tên Thiên Vệ này vừa thấy Hàn Lập đến gần, lập tức thân hình nhoáng lên rồi quỷ mị xuất hiện chắn trước mặt Thanh Minh Vệ, r���i khách khí ôm quyền hướng Hàn Lập hỏi.
“Tại hạ là Hàn Lập! Về phần xuất thân thì, hắc hắc, hơn ba trăm năm trước ta chính là thành viên Thiên Uyên Vệ.” Khóe miệng Hàn Lập vừa động liền nói.
“Thiên Uyên Vệ! Chắc đạo hữu nói đùa rồi. Lúc Dương mỗ đảm nhiệm chức vị Thiên Vệ đã mấy trăm năm, toàn bộ Thiên Vệ không một ai mà ta không biết, đã bao giờ thấy qua các hạ đâu?” Tên Thiên Vệ này trước hết ngẩn người, sau đó sắc mặt trầm xuống.
Hàn Lập nghe nói thế liền cười hắc hắc, đột nhiên giơ tay lên, một đoàn thanh quang bay vút tới trước.
Cặp đồng tử tên Thiên Vệ gầy ốm thoáng co rụt lại, tay cách không chộp một cái, liền bắt lấy quang đoàn màu xanh vào trong tay.
Rõ ràng đây là một tấm ngọc bài màu xanh đen.
Một mặt ngọc bài hiện lên vài nét ngân văn, mặt còn lại có khắc mấy chữ vàng đậm “Bính năm mươi sáu”.
Đây đúng là Thanh Minh Vệ lệnh bài năm xưa!
“Thanh Minh Vệ?” Tên Thiên Vệ này có chút khó tin.
“Không sai. Đạo hữu cảm thấy có gì không ổn à?” Hàn Lập thản nhiên nói.
“Thật ra không có gì bất ổn cả, bất quá tại hạ cần kiểm tra lệnh bài này một chút.” Tên Thiên Vệ họ Dương cười một tiếng, cẩn thận trả lời.
“Không có gì, đạo hữu cứ tự nhiên.” Hàn Lập thong thả trả lời.
Tên Thiên Vệ gầy ốm gật đầu, hai tay xoa nhẹ một cái, lập tức ngọc bội nhè nhẹ chớp động thanh quang.
“Không sai, đích thật đây là lệnh bài Thanh Minh Vệ. Bất quá dựa theo con số ghi trên lệnh bài Thanh Minh Vệ này, đáng lẽ ra đã bị hủy bỏ từ trăm năm trước, hiện tại đạo hữu đã được tự do.” Linh quang trong tay tên Thiên Vệ gầy ốm chợt tắt đi, trên mặt hiện lên vẻ kỳ quái khó hiểu.
“Cũng do năm xưa tại hạ nhận một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, vì vậy lúc nhiệm vụ hoàn thành cũng là lúc được tự do.” Hàn Lập cũng chẳng ngạc nhiên, bình tĩnh trả lời.
“Nhiệm vụ cửu tử nhất sinh từ ba trăm năm trước?” Tên Thiên Vệ hai mắt sáng ngời, tựa hồ nhớ lại điều gì đó rồi thoáng giật mình.
“Xem ra đạo hữu cũng nhớ được chuyện năm đó!” Hàn Lập cười hắc hắc.
“Thì ra năm đó đạo hữu chính là một trong số những người chấp hành nhiệm vụ đó, thật là thất kính. Đã không có vấn đề gì nữa, đạo hữu có thể đi được rồi. Tuy nhiên khối lệnh bài Thanh Minh Vệ này ta buộc phải thu hồi.” Vẻ mặt Dương Thiên Vệ hiện lên vài phần kính trọng, hai tay liền ôm quyền nói.
“Hiển nhiên là thế, bởi vì đã lâu rồi tại hạ chưa trở về thành, nên chẳng có vật nào khác để chứng minh thân phận, hiện tại cũng chỉ có thể đưa ra khối lệnh bài đó thôi.” Hàn Lập nói nhẹ nhàng bâng quơ.
Tên Thiên Vệ gầy ốm gật đầu rồi vung tay ra hiệu, mấy tên Thanh Minh Vệ kia lập tức tránh sang một bên nhường đường.
Hàn Lập cũng không khách khí, hóa thành một đạo thanh hồng độn quang bay ra khỏi đại sảnh.
Chân thành gửi đến quý độc giả bản dịch hoàn mỹ này, độc quyền tại truyen.free.