Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dịch giả cũng có fan hâm mộ sao? - Chương 2: Chapter 2: Song Diện

Trưởng nhóm Song Diện hay còn được gọi với biệt danh Bà Hoàng Xu Hướng. Đúng như cái tên, tất cả truyện mà bà ta đăng chưa từng có bộ nào là không góp mặt tại vị trí tiêu điểm.

Nhờ vào việc biết chọn lọc những bộ truyện chất lượng cao, đã giúp thỏa mãn nhu cầu của đại đa số độc giả mỗi khi vào web, sẽ luôn có ít nhất một bộ truyện cực phẩm. Không nói quá khi chính bả là người có đóng góp rất lớn giúp web NeyurtVN tăng lượng truy cập.

Minh Vũ không hề muốn thấy cái tên này xuất hiện chút nào bởi chỉ có sự khiếp sợ. Nguyên nhân lớn là vì cậu có ký ức xấu về bà ta qua các cuộc đối đầu bị áp đảo trước đây. Năm nay lại để một đối thủ đáng gờm như vậy dẫn trước từ hôm đầu thì quả là gây áp lực rất lớn với những dịch giả cạnh tranh khác.

"Phòng này cách âm tốt không vậy?" Cậu hỏi.

"Nếu là phạm vi trên lầu thì vẫn nghe được."

Đột nhiên Minh Vũ nở nụ cười quái đản một cách khó hiểu, lúc này cậu trông phấn khích như sắp làm việc xấu thú vị nào đó vậy. Cậu mặt đối mặt với Thái mà hỏi thêm câu ngớ ngẩn khác.

"Cậu có thương em gái mình không?"

Đối diện với câu hỏi kỳ quặc của Minh Vũ, cậu ta không trả lời ngay, mắt thoáng đảo về phía bức tường hướng phòng của em gái rồi do dự khá lâu.

Nghĩ một hồi như có vẻ đã hiểu ra ý của cậu, cậu ta liền đứng bật dậy khỏi ghế, tiến gần hơn về phía bức tường rồi hít một hơi thật sâu.

Và... Và rồi một tiếng hét lớn vang lên.

"CÓOOOOOOOO!!!" Âm thanh lớn vang dội khắp căn phòng, Thái cố gào hét to nhất có thể như muốn dùng tiếng hét để đục thủng tường trước mặt.

Bị bất ngờ từ tiếng hét của cậu ta, Minh Vũ lúc này cảm thấy choáng váng chưa kịp hiểu gì. Thậm chí vì xảy ra quá nhanh mà cậu còn sinh ra ảo giác bức tường đó đã xuất hiện thêm một vệt nứt.

Dù hành động vừa rồi cứ như một tên cuồng em gái, không thể trả lời câu hỏi một cách bình thường mà chỉ có thể hét lên để chứng minh bản thân thương em gái đến nhường nào. Nhưng Minh Vũ thì có suy nghĩ khác, đây rõ ràng là muốn ám sát em gái.

Phải biết giờ này đã là rất khuya, đang ngủ sâu đột nhiên nghe thấy tiếng la hét từ phòng bên thì đúng là...

Thấy Minh Vũ ngơ ngẩn ngồi đó, Thái liền nói. "Sợ cái gì? Nay nó ngủ lại nhà bạn rồi."

"Vậy à... Ra là ẻm không có nhà."

Tuy bị bất ngờ nhưng đây cũng là ý mà Minh Vũ muốn nói, bởi lúc này đây cậu rất muốn la lên để giải toả sự ức chế.

Nhìn lại một năm qua, cậu đã chờ đợi cuộc thi này rất lâu rồi, thậm chí trước một tháng đã vẽ ra xong các chiến lược. Thế nhưng đến phút chót lại lòi ra con sâu làm sầu nồi canh. Việc này tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa khi Minh Vũ thấy Bà Hoàng Xu Hướng dành được con át chủ bài.

Lúc này cậu tiếc thắt ruột, đau đớn trong lòng, chỉ thiếu một chút nữa là rơi nước mắt.

"KHỐN NẠNN!!!" Minh Vũ đứng dậy khỏi ghế, ngửa mặt lên trần nhà mà hét to.

"NHỎ QUÁ, LA TO HƠN NỮA ĐI!" Thấy hét chưa đủ lực, Thái tốt bụng nhắc nhở.

Có lẽ việc la hét thực sự giúp cậu giải toả được một phần ức chế, Minh Vũ và Thái cứ vậy mà thay phiên nhau hét suốt mấy phút liền.

Dù tiếng hét đã qua một bức tường cách âm nhưng hai đứa cứ liên tục ầm ĩ vào nửa đêm thế này, nói không có vấn đề gì về thần kinh chắc chẳng ai tin. Nếu em gái Thái lúc này đang ở trong phòng bên cạnh thì có lẽ đã xông qua đánh hai người một trận nhừ tử hoặc gọi cho bệnh viện rồi.

Mãi đến khi khàn giọng, Minh Vũ mới ngừng la hét.

"Haha, năm nay đúng thật xui xẻo mà." Cậu than thở, nhưng vì đang cười nên nó bị biến nghĩa thành một niềm xui nhỏ không đáng bận tâm.

Sáng hôm sau, mặt trời đã ló dạng từ lâu, xe cộ tấp nập, đã lâu rồi Thái mới có một giấc ngủ sảng khoái đến vậy.

Lúc cậu ta tỉnh giấc thì đã thấy Minh Vũ ngồi trước màn hình máy tính rồi, cũng không biết là đang chăm chú cái gì. Thái im lặng, lặng lẽ bước chân ra khỏi giường tiến đến cạnh cậu.

Mặc dù tiếng sộp soạt từ phía sau không phải là không có, nhưng vì đang quá tập trung nên Minh Vũ không nhận thức được có người đang tiến đến.

Cậu ta dùng tay đập mạnh lên vai nói. "Buổi sáng tốt lành."

Cậu giật nảy mình, hoang mang quay đầu ra sau. "Đừng có hù người ta chứ."

Về nội dung mà Minh Vũ đang xem, đó là một trang web truyện, nhưng khác với web NeyurtVN, web này chủ yếu đăng tải những bộ truyện gốc của tác giả, hoặc cũng có thể nói là nơi chứa những bộ truyện chưa được dịch sang tiếng Việt.

"Chăm quá nhỉ." Thái nhìn vào màn hình khen đểu.

"Đang tìm ý tưởng, đừng làm phiền." Cậu vẫy tay đuổi, quay lại tập trung vào công việc tìm kiếm.

"Ăn gì không? Muốn ăn mì tôm hay ăn bánh?"

"Còn lương khô chứ?"

"Còn, để tớ lấy vài cái cho."

Lúc chuẩn bị ra khỏi phòng xuống lầu thì Thái ngẫu nhiên liếc mắt chú ý đến điểm bất thường từ web cậu đang truy cập.

Đại khái là web được chia truyện ra từng trang, trang truyện mà Minh Vũ đang xem có số trang lên đến tám trăm, cũng tức là những truyện ở đây đã đăng từ hơn sáu năm trước rồi.

Thắc mắc có phải Minh Vũ đang tốn thời gian làm chuyện chẳng ra đâu hay không, nhưng cậu ta cũng không nói thẳng ra suy nghĩ này mà cứ thế rời đi.

Ra khỏi cửa, đi ngang qua phòng em gái là tới bậc cầu thang xuống lầu.

Trong nhà bếp.

Thái để ý lúc này đang có người ở đây. Đó là một em học sinh cấp hai dễ thương với thân hình nhỏ đang ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn ăn. Tóc ngắn, đeo một chiếc nơ, tay cầm lướt điện thoại. Có thể thấy rõ khuôn mặt của cô bé đang âm u, hình như là tâm trạng sáng nay không được tốt lắm, vậy nhưng cô bé vẫn không giảm đi độ đáng yêu với biểu cảm cau có này.

Đây là bé Thư, cô em gái dễ thương, xinh đẹp, tốt bụng của Thái. Đó là nếu Minh Vũ ở đây thì sẽ nói như thế, còn cậu ta thì chẳng nhìn ra nổi một điểm có thể xem đáng yêu của cô em gái.

Không cần hồi tưởng quá khứ, về những lần ăn dơ ở bẩn của em ấy để chứng minh là Thái nói đúng làm gì, cứ nhìn thẳng vào hình ảnh trước mắt là thấy.

Cô bé lúc này đang tựa lưng vào ghế, hai chân vô tư gác lên mép bàn như chẳng thèm quan tâm đến lễ nghi gì. Chiếc ghế hơi ngã ngửa về sau, theo từng nhịp đẩy của chân mà đung đưa, trông khá khó coi.

Còn về trang phục nếu không khắc khe đánh giá thì ăn mặc như vậy là một điểm cộng nhờ vào sự thoải mái, nhưng nếu đánh giá theo tiêu chuẩn dễ thương thì quả là lôi thôi lếch thếch, áo thun thì rộng thùng thình, nhăn nheo, đã vậy còn mặc quần đùi không ăn nhập gì cả, đúng là phá hỏng hình tượng với những ai lần đầu chứng kiến.

Thấy anh trai ngó lơ mình mà đi ngang qua đến cạnh tủ lục lọi tìm đồ ăn, bé Thư mất kiên nhẫn nói. "Này anh hai! Ngồi xuống đây em có chuyện này muốn nói."

"Nói đi, anh đang nghe này." Dù nghe thấy lời mời trò chuyện lạ lùng như vậy, Thái cũng chỉ đáp qua loa.

Một tiếng cót két từ ghế và sau đó là một tiếng đập bàn vang lên. Lúc cậu ta quay đầu nhìn xem thì thấy cô bé đã ngồi ngay ngắn lại rồi.

"Mau lại đây nói chuyện." Bé Thư nói bằng giọng bình tĩnh.

Rất nhanh Thái tìm được vài thanh lương khô cất trong tủ đựng mì tôm, cậu ta đặt chúng lên bàn ăn rồi ngồi xuống ghế đối diện bé Thư.

Cô bé không nói gì, cũng không cầm điện thoại lên xem nữa, mặt cau có mà nhìn chằm chằm vào Thái như chờ cậu mở lời trước.

"Được rồi, lần này em muốn tâm sự chuyện gì? Kể đi, nếu anh giúp được thì giúp." Cậu ta nói.

"Em không ngồi đây để tâm sự! Em muốn hỏi là rốt cuộc thì vào tối hôm qua anh la hét cái gì vậy hả?" Bé Thư gấp gáp nói.

Nghe vậy, Thái lúc này mới nhớ ra bộ đồ mà em gái đang mặc là đồ ngủ chứ có phải trang phục thường ngày đâu... Thì ra đêm qua em gái không ngủ lại nhà bạn, cũng tức là việc Thái la hét vào nửa đêm như vậy đã bị cô bé ghi hận trong lòng.

Thấy dáng vẻ Thái ngạc nhiên, bé Thư nói tiếp. "Nói lý do nghe xem."

"Thành thật xin lỗi! Anh không biết lúc đó em đang ở trong phòng." Thái tỏ ra vô cùng ăn năn nhưng lại đưa một lý do chẳng có tí thuyết phục nào. Để cho giống hơn là mình thực sự biết lỗi, cậu ta còn đứng dậy dập đầu vài cái xuống bàn lên tiếng xin tha.

Đúng là hôm qua trên bàn ăn gia đình, Thái có nghe về việc em gái sẽ ngủ lại nhà bạn nên cứ cho rằng đêm nay phòng bên sẽ không có ai. Nhưng việc hẹn trước và có theo đúng lời hẹn hay không là do em ấy quyết định, đâu thể căn cứ vào đây mà cho rằng cô bé đi vắng được, nên đây là sai lầm của cậu.

Dường như bé Thư không phải loại người thù dai như Thái nghĩ, chỉ sau vài câu xin lỗi kèm cúi đầu, lúc này vẻ mặt cau có của em ấy đã giảm đi nhiều.

"Anh biết lỗi thì bù đáp đi." Cô bé nói một câu mơ hồ.

"Bù đắp? Bù đắp cái gì?"

Bù đắp bằng cách dẫn em ấy đi chơi sao? Vừa nghĩ đến, cậu ta liền bác bỏ ý tưởng này. Em gái đâu phải người thiếu tiền, hơn nữa em ấy cũng không thiếu bạn.

Lúc này, trên tay bé Thư đang cầm chiếc điện thoại, cô bé nhanh chóng mở khoá màn hình rồi đưa sang cho Thái. Cậu ta thấy khó hiểu mà nhận lấy chiếc điện thoại.

Màn hình hiển thị không phải hình ảnh một món đồ mà cô bé muốn Thái mua, cũng không phải một danh sách nhiệm vụ muốn cậu hoàn thành. Thay vào đó, đây là một hình ảnh rất quen thuộc với Thái. Chỉ là khi nhìn hình ảnh này nằm trên điện thoại của cô em gái, cậu ta cảm thấy hoang mang.

"Cái này..." Thái mấp môi, không nói lên lời.

Đó là một tài khoản cá nhân trên web NeyurtVN với biệt danh Dâu Tây, là thành viên của nhóm Song Diện. Từ thông tin có trong hồ sơ có thể thấy rõ đây là tài khoản được em gái tạo cách đây ba tháng.

Cái làm cậu ta quan tâm nhất là làm thế nào mà một học sinh cấp hai có thể bước chân vô nhóm dịch lớn như vậy, Thái thực sự bất ngờ đối với loại chuyện này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free