Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dịch giả cũng có fan hâm mộ sao? - Chương 1: Chapter 1:

Hơn một tuần nữa mới hết năm nhưng đây đã là đơn hàng cuối cùng của cậu trong năm nay rồi.

Bởi vì mốt là ngày bắt đầu diễn ra cuộc thi duy nhất một lần trong năm để lựa chọn ra dịch giả xuất sắc nhất và cậu bắt buộc phải dành hầu hết thời gian tập trung vào nó.

Minh Vũ nộp đơn hàng cho khách, họ kiểm tra và hài lòng với chất lượng sản phẩm, giao dịch mua bán cứ thế hoàn tất.

Trong căn phòng vốn tối tăm, ánh đèn từ màn hình laptop chiếu sáng mờ khắp căn phòng, chỉ có một tiếng lách cách liên tục phát ra từ bàn phím.

Làm cả ngày, cuối cùng cũng hết việc.

Nói chuyện xong với khách, cậu cố dùng chút sức lực cuối cùng để lết tấm thân nặng nề lên chiếc giường êm ái.

Cảm giác cực kỳ thoải mái là cảm nhận lúc này của Minh Vũ. Chìm trong những suy nghĩ mơ hồ, cậu ngủ một mạch đến ngày hôm sau.

Không bị đánh thức bởi tiếng chuông, cũng không có ai gọi dậy. Tới mười một giờ trưa Minh Vũ mới chịu ra khỏi giường.

Lúc này trên bàn đã dọn sẵn đồ ăn. Sau khi đánh răng rửa mặt xong thì cậu ăn trưa với mẹ.

Trong bữa cơm, cậu nói. “Tối nay con ngủ lại nhà bạn.”

“Để làm gì?” Mẹ hỏi.

“Bọn con cần giải quyết chút rắc rối, có thể là ở lại dài ngày.”

Minh Vũ không lựa chọn nói thật, cậu chỉ nói mập mờ.

Trong mắt bà ấy, Minh Vũ và bạn của cậu đều khá ngoan cho nên những việc cả hai làm quá đáng lắm cũng chỉ là thức khuya chơi game đến sáng, vì thế bà ấy không suy nghĩ nhiều mà đồng ý.

Thư giãn đến gần năm giờ chiều, cậu bỏ laptop và vài bộ đồ vào trong balo rồi ngồi lên chiếc xe đạp của mình mà phóng thẳng đi.

Khoảng nửa tiếng sau thì đến nơi. Trước mắt cậu lúc này là một căn nhà hai tầng được thiết kế sang trọng trông giống như biệt thự nhỏ. Sân nhà rất rộng và sạch đẹp, hai bên có trồng những cây xanh được tỉa gọn gàng.

Vừa lái xe vào trong thì nghe thấy tiếng gọi, Minh Vũ theo tự nhiên ngước đầu lên và thấy có một người đang đứng trên ban công vẫy tay chào.

Đó là bạn thân nhất của cậu, Thái.

Minh Vũ cười mỉm chào lại rồi dừng xe đặt một bên góc trong sân.

Bước vào trong nhà, giống như trong trí tưởng tượng của hầu hết mọi người, nơi đây nhìn đâu cũng là nội thất sang trọng đắt tiền.

Dù cậu không hiểu gì về vật dụng nhưng cũng ngầm đoán được giá trị của những đồ vật này ít nhất cũng cao gấp mười lần so với đồ nhà cậu.

Lên lầu và mở cửa vào phòng ngủ của cậu ta. Thậm chí trong đây còn ấn tượng hơn những thứ bên ngoài, để mà nói thì nó giống như bảo tàng anime vậy.

Trên tường dán đầy những tấm poster anime cỡ lớn và dàn đèn LED RGB được treo khắp trần nhà, tủ kính. Bên cạnh giường có một tủ sách lấp đầy truyện manga, light novel.

Dĩ nhiên căn phòng của một wibu giàu có không thể thiếu các mô hình nhân vật anime chất lượng cao, tất cả đều được đặt vào trong tủ kính chống bụi có đèn chiếu sáng.

Lúc này, Thái đang ngồi trước màn hình máy tính cỡ lớn, trên màn hình là giao diện voice chat của Discord. Cứ mỗi avatar của một thành viên nhấp nháy là một giọng được phát ra từ chiếc loa.

Minh Vũ đặt balo vào trong góc phòng rồi tiến đến bên cạnh Thái.

Lúc cậu ta quay đầu sang thấy khuôn mặt cậu thì giật mình.

"Trời đất, thằng nào đây?"

Dù không hiểu tại sao Thái lại hỏi câu kỳ lạ như vậy nhưng cậu vẫn trả lời.

"Còn ai nữa, Minh Vũ."

Khi biết được cậu chính là Minh Vũ, Thái tỏ vẻ bất ngờ đến mức há miệng, mắt trợn to.

"Cái gì? Có lầm không vậy? Minh Vũ mà tớ biết không thể trông như này được. Quầng thâm mắt đỏ đâu rồi? Khuôn mặt nhợt nhạt đâu?"

"Thôi không giỡn, chuẩn bị thế nào rồi?"

"Còn hỏi gì nữa, xong hết rồi."

Thái vừa cười vừa trả lời rồi bật mic trong voice chat lên và nói. "Trùm đến rồi, ông trùm đến!"

Nghe vậy, mọi người trong nhóm ngừng thảo luận. Có tổng cộng tất cả bảy người tính cả cậu và Thái trong voice chat.

Minh Vũ ngồi lên chiếc ghế kế bên rồi cầm mic gần miệng nói. "Mọi người đã đọc thể lệ cuộc thi hết chưa?"

Thể lệ cuộc thi được tóm gọn như sau: Người tham gia lựa chọn ra bốn bộ truyện oneshot đã dịch được đăng trong thời gian cuộc thi diễn ra, ai có tổng lượt thích cao nhất sẽ là người chiến thắng.

Dù nói cuộc thi này được tổ chức hằng năm với mục đích chọn ra dịch giả xuất sắc nhất, nhưng thực tế đây là cuộc thi mang nặng tốc độ trá hình.

Vì lý do này nên chỉ với sức lực của một người để thắng giải là rất khó, ngược lại mọi người xem đây là nơi so tài sức mạnh của các đại diện nhóm hoặc trưởng nhóm.

Minh Vũ xác nhận tất cả đều đã đọc rồi thì nói tiếp. "Như mọi người đã biết, cuộc thi sẽ bắt đầu vào mười hai giờ đêm nay và chỉ diễn ra trong một tuần. Đối thủ cạnh tranh của chúng ta gồm có bốn nhóm, Thiên Đường, Bác Lệ Thần Xã, Mèo Bự và SP."

Anh Liêm trong voice chat lên tiếng chen ngang. "Còn có nhóm Thỏ Trắng nữa, nhóm này cũng rất mạnh."

"Thỏ Trắng là nhóm nào? Mà vấn đề ở đây là chúng ta không thể đo lại tốc độ ra truyện của Mèo Bự, cũng không hiểu độc giả bằng Bác Lệ Thần Xã, cho nên muốn thắng cuộc thi lần này chỉ bằng cách thông thường là rất khó." Cậu thẳng thắn nói thật.

Mọi người không có ý kiến, im lặng nghe cậu nói tiếp.

"Và sau nhiều lần đắn đo suy nghĩ, tôi đã nghĩ ra một cách, cách đó là..."

Minh Vũ cười mỉm trước màn hình rồi chỉnh giọng nói to.

"Từ bỏ thôi! Tôi quyết định rút lui khỏi cuộc thi."

Hoang mang, khó hiểu và bất ngờ, đó là phản ứng của mọi người lúc này. Kể cả bạn thân nhất của cậu cũng cho rằng cậu đang giỡn.

Phải biết đây là cuộc thi quan trọng nhất và theo tính cách của Minh Vũ thì cậu chưa bao giờ bỏ qua bất kỳ cuộc thi lớn nào.

Hơn nữa các chiến lược cho lần này về cơ bản đã vẽ xong hết rồi, chỉ còn phụ thuộc vào chút vận may thôi, không lý nào lại rút lui mới đúng.

Sau khi biết câu vừa rồi không phải đùa giỡn, một thành viên trong nhóm có biệt danh Lòng Mèo Khó Nhai liền lên tiếng.

"Mèo Bự với Bác Lệ Thần Xã tuổi gì mà sợ vậy anh? Năm nay tụi nó hết thời rồi, nói trắng ra là không có cửa lấy top. Em không hiểu nổi lý do từ bỏ của anh là gì, làm ơn anh nói rõ ra đi."

Mọi người ồn ào, liên tục trách móc và khuyên nhủ. Trong số đó Anh Liêm thì có ý kiến khác. "Anh không chơi thì nhường vị trí đó cho người khác đi."

Lòng Mèo Khó Nhai nghe vậy tức giận nói. "Hả? Mày xứng sao? Mày muốn người ngoài nói trưởng nhóm còn thua cả lính quèn à?"

Tiếng tranh cãi càng ngày càng ồn ào hơn, để kết thúc chuyện này, cậu buộc phải nói thêm.

"Bất kỳ ai muốn tham gia thì cứ tham gia, tôi không có ý kiến gì, bởi vì ngay từ đầu đây là cuộc thi cá nhân. Xin lỗi và cảm ơn mọi người đã hết lòng giúp đỡ tôi trong sự kiện lần này. Hẹn gặp mọi người vào năm sau."

Vừa dứt, cậu ngay lập tức tắt mic và rời khỏi voice chat. Cảm thấy chưa đủ, Minh Vũ tắt luôn cả máy tính.

Thái ngồi bên nhìn mà ngơ ngác. Không kịp để cậu giải thích, cậu ta liền bóp cổ Minh Vũ.

"Đồ mất trí! Đừng có giỡn mặt, mau tham gia lại ngay!" Thái trợn mắt, hấp tấp nói.

Cậu ta không chỉ bóp cổ mà còn đẩy cậu ra phía sau. Đột nhiên bị đẩy khiến cậu mất thăng bằng mà ngã đập mạnh xuống sàn từ trên ghế. Cảm giác đau đớn ập đến từ cổ và lưng khiến Minh Vũ rơi vào trạng thái hoảng loạn.

Ai mà ngờ được cậu ta lại mất bình tĩnh đến vậy, lúc này cậu thấy hơi hối hận.

Minh Vũ nghiến răng nhăn mặt, cố gồng hết sức đẩy thằng điên này ra nhưng không được.

"Cậu biết hậu quả của việc phản bội anh em rồi chứ? Đừng có mà... Tự quyết định...! Mọi thứ như thế!!!" Thái hét cảnh cáo, nhưng những lời này đối với Minh Vũ thực sự quá lố bịch.

Thấy mặt của cậu bắt đầu đỏ lên, cuối cùng cậu ta cũng chịu buông tay ra. Được giải thoát, Minh Vũ liền hít lấy hít để oxi một cách khó khăn, có chút sợ hãi mà lắp bắp nói.

"Hiểu lầm rồi, cậu hiểu lầm tớ rồi."

"Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì?"

Thái ngồi ngay ngắn lại, không còn trong tư thế sẵn sàng bóp cổ lần hai nữa.

Thấy chưa đủ an toàn, cậu liền bật dậy khỏi sàn nhà, chủ động lùi bước ra xa cậu ta, ánh mắt còn thoáng nhìn về hướng cửa ra.

Thấy Thái hoàn toàn bình tĩnh, Minh Vũ mới yên tâm lên tiếng.

"Nhóm mình có gián điệp."

Chỉ một câu ngắn gọn, đơn giản đã giải mã lý do tại sao cậu thông báo ngừng tham gia cuộc thi.

"Cụ thể hơn đi." Cậu ta sắc mặt nghiêm túc nói.

Minh Vũ lôi chiếc laptop từ trong balo ra và đặt lên chiếc bàn dài nằm cạnh máy tính bàn rồi thao tác mở máy.

Lúc này trên màn hình của cậu đang chiếu một tệp văn bản và những hình ảnh.

Minh Vũ chỉ tay vào màn hình nói. "Nhìn vào đây."

Một tháng trước trong lúc dịch truyện cho khách, cậu thấy một trang truyện khá hài hước nên gửi vào nhóm riêng. Và rồi vài hôm sau cả bộ truyện đó được một tài khoản khác đăng lên, điều đó đã khiến khách không trả tiền và cậu chịu một tổn thất lớn.

Phải biết truyện này đã ra từ rất lâu rồi và nội dung khá bình thường, không đáng để đầu tư.

"À, cái này tớ nghe cậu kể rồi nhưng có liên quan gì? Là truyện cổ nhưng đâu phải không có khả năng bị đăng trùng cơ chứ."

"Đương nhiên ban đầu tớ cũng nghĩ vậy nhưng chưa hết đâu."

Minh Vũ tiếp tục lướt xuống mục thứ hai.

Mười lăm ngày trước, thành viên mới trong nhóm cậu bất ngờ bị đưa lên trang báo cáo vi phạm vì lý do chất lượng ảnh thô quá tệ. Nguyên nhân là vì cậu ta đã tải truyện từ đường liên kết của Anh Liêm.

Phải biết người này rõ là hiểu chất lượng của ảnh không đạt nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua, đây rõ ràng là hành vi cố ý phá hoại nhóm.

Thái đọc xong vẫn khó hiểu đáp.

"Cậu hoang tưởng bị hại à? Tính cách của thằng Liêm xưa giờ nó thế, đâu thể vì vậy mà kết luận nó là gián điệp."

"Vậy còn cái này thì sao?"

Cậu lại lướt xuống mục tiếp theo. Lần này Thái chẳng buồn đọc chữ nhưng chỉ trong thoáng chốc đảo mắt qua, thực sự là sốc quá mà.

Màn hình lúc này là một đoạn tin nhắn riêng của Anh Liêm và một thành viên khác. Đó là một cuộc đối thoại về việc lên kế hoạch dịch bộ truyện mục đầu vừa kể, thời gian thảo luận chỉ sau vài giờ kể từ lúc Vũ đăng ảnh lên.

Không rõ ai đã chụp đoạn tin nhắn này nhưng đây chính là lời chuông cảnh báo có gián điệp rõ ràng nhất.

"Ra vậy, tớ hiểu rồi. Nhưng nếu chỉ là một con bọ thì cậu chỉ cần đá nó ra là xong mà, sao phải rờm rà thế?"

Minh Vũ thở dài nói. "Đương nhiên là tớ biết, với cả kết luận này chỉ vừa có được từ ngày hôm qua thôi. Có điều tớ nghi ngờ có kẻ chủ mưu đằng sau nên mới giữ hắn lại. Tớ cũng không rõ trong nhóm còn gián điệp nào khác không, nếu như chúng ta chỉ đá mỗi thằng Liêm ra thì biết đâu mấy con bọ khác lại cẩn thận hơn."

"Suy nghĩ xa dữ. Nhưng còn cuộc thi lần này thì sao? Nếu không có nhóm hỗ trợ thì thắng kiểu gì?"

Thấy cậu nhếch mép cười với ánh mắt tự tin, Thái liền hiểu ngay ý của Minh Vũ.

Cậu ta nghĩ. Thằng này có mẹo, nó có cách để thắng chỉ với sức của hai người.

"Cậu có cách?"

"Hừ, không, làm gì có cách nào ngoài cầu may chứ. Với sức của hai đứa thì sao đấu lại sức của bảy - tám người gộp lại." Cậu nói một điều hiển nhiên.

Đến đường này thì dù có là cầu may Thái cũng không kén chọn, vì dù thua cũng là do thực lực không đủ, vẫn tốt hơn là bị gián điệp làm hỏng.

Lúc này chỉ còn vài tiếng nữa là cổng đăng truyện mở, vào thời khắc ấy sẽ có một đợt bùm nổ xảy ra.

Theo luật thi đấu là chọn ra bốn bộ truyện oneshot có lượt thích cao nhất từ ngày 25 đến 31, nhưng có một vấn đề lớn là tất cả bộ truyện hay đều đã được dịch hết rồi, chỉ chọn những bộ truyện bình thường thì chính là không nghiêm túc tham gia.

Thế nhưng một điều khiến mọi dịch giả phải quan tâm đã xảy ra vào hai ngày trước, đó là một bộ truyện mang chủ đề noel được tác giả nổi tiếng vẽ và đăng tải. Theo dự tính, nếu dùng bộ truyện này để tham gia thi đấu thì tỉ lệ cao dịch giả sẽ có được số lượt thích khổng lồ, đây có thể xem là một con át chủ bài.

Cũng theo dự tính, có đến tận ít nhất năm người đã dịch bộ truyện này. Phải, chính xác là tận năm người đã dịch một bộ truyện oneshot, thứ mà đáng ra chỉ cần một người là đủ. Và chỉ ai đăng truyện sớm nhất mới được giữ lại.

Chính vì tỉ lệ chọi cao đó nên nó chỉ được xếp vào chiến lược may mắn.

Trước cửa phòng Thái, có một cô bé học sinh cấp hai đang đứng đó. Cô đặt chiếc tai nhỏ sát vào trong phòng như muốn nghe trộm cuộc nói chuyện của cả người

Đến khi không còn nghe tiếng nói chuyện nữa, cô bé liền rời đi.

Nhiều giờ sau.

Lúc này Minh Vũ uống một ngụm cola trong ly đá, nhìn vào đồng hồ trên màn hình máy tính phụ, đã sắp bắt đầu rồi.

Một phút, chỉ một phút nữa thôi.

Biểu cảm của cậu cực kỳ nghiêm túc, hết sức tập trung vào thời gian.

Mười giây... Năm giây... Ba... Hai... Một...

Ngay khi đồng hồ chỉ vào 0 giờ sáng, Minh Vũ nhấp chuột vào nút đăng bài.

Truyện đã được đăng tải.

Vậy là xong rồi, nhưng dòng thông báo này hiện lên không đồng nghĩa với việc nó sẽ được giữ lại trên web.

Cậu và Thái hồi hộp, nhìn vào ô trở về trang chủ. Một khi vào đây sẽ thấy được kết quả của lần thi đấu này.

Thấy Minh Vũ mãi vẫn chưa chịu chuyển trang, cậu ta thúc giục. "Mau nhấn đi."

Trên trang chủ của web lúc này, có đến tận sáu bộ truyện giống ảnh bìa, giống tiêu đề được đăng tải, nhưng chỉ một trong số đó được giữ lại. Cảnh tượng này có thể nói một năm chỉ xuất hiện đúng vào sáng ngày 25.

Cậu nhìn vào vị trí truyện được đăng tải sớm nhất... Đó không phải tên cậu, đáng nuối tiếc nhất là nó chỉ ở ngay phía sau.

Minh Vũ thất vọng, nghiến răng đập nhẹ vào bàn. "Chỉ một chút nữa thôi."

Thái nhìn vào kết quả không khỏi tiếc nuối. "Bỏ lỡ mất cơ hội tốt nhất rồi."

Chiến thuật ban đầu được vẽ ra là dù có thua cuộc lần này thì nó cũng không ảnh hưởng nhiều đến toàn bộ kết quả, nhưng mọi thứ đã thay đổi từ khi có gián điệp nên cậu ta rất mong chờ vào lần này.

"Chúng ta gặp nguy rồi..." Cậu sợ hãi nói, miệng có chút hơi run.

"Người đăng truyện sớm nhất là trưởng nhóm Bác Lệ Thần Xã..."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free