Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đế Vương Quy Vị - Chương 9: Ngươi xứng sao

Không ngờ hành tinh này lại xuất hiện một người đã thành đạo. Xem ra tương lai ẩn chứa nhiều biến số khôn lường.

Trên đường về nhà, Takeru mải mê suy nghĩ đủ thứ chuyện, vô số câu hỏi hiện lên trong đầu hắn. Thế giới này đang ẩn chứa những điều gì? Tại sao hắn lại thức tỉnh? Thân phận thực sự của hắn là gì? Cô gái trong giấc mơ đó là ai?...

“Thằng nhóc kia đi cẩn thận chứ!”

Đột nhiên một tiếng quát văng thẳng vào tai, kéo hắn khỏi dòng suy nghĩ về thực tại. Lúc này Takeru mới nhận ra suýt nữa thì gây ra tai nạn. Hắn đã qua đường mà không chú ý tín hiệu giao thông, khiến người tài xế kia suýt đâm phải.

“Xin lỗi, ta không cố ý.”

“Lần sau cẩn thận đó nhóc!”

Nói rồi gã tài xế phóng xe đi tiếp. Cố gắng kéo mình trở về thực tại, hắn đi chầm chậm về phía nhà.

“Thôi bỏ mặc vậy, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Hắn chưa muốn vội giải quyết những vấn đề này.”

Trở về phòng, Takeru bắt tay ngay vào việc luyện đan.

Hắn lấy những dược liệu từ trong vali ra, cùng với một phần nhỏ của Tử Lôi Trúc. Tất cả đều tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt cùng một mật độ năng lượng đáng kinh ngạc.

Tách!

Hắn nhẹ nhàng búng tay một cái. Toàn bộ dược liệu bay lên, lơ lửng giữa không trung, dường như bất chấp mọi quy tắc vật lý thông thường.

“Đúng lúc.”

Từ bàn tay hắn, một ngọn lửa màu lục bảo bỗng bùng lên, tỏa ra sinh cơ dồi dào. Thời khắc ngọn lửa này xuất hiện, toàn bộ dược liệu dường như hưởng ứng, cũng tản mát ra một vầng sinh cơ, phát triển mạnh mẽ dù đã không còn rễ. Ngọn lửa yêu dị với sắc màu khác thường nhanh chóng bao trùm lấy dược liệu. Bên trong đó, chúng nhanh chóng hòa tan, tạo thành một dung dịch nâu đỏ.

Hắn lấy Tử Lôi Trúc, phần dược liệu duy nhất còn lại trong vali, thuận tay ném thẳng vào dung dịch.

Mặc dù ngọn lửa cháy rất lớn, nhưng kỳ lạ là gần như không có chút khói hay hơi nóng nào. Tuy nhiên, bản thân hắn biết ngọn lửa này không phải thứ có thể đùa cợt. Thứ hắn dùng sao có thể là bình thường được cơ chứ? Đây vốn là một trong những loại hỏa diễm đỉnh cao nhất, cực kỳ thích hợp cho việc luyện đan.

Bỏ qua những điều đó, hắn lần nữa nâng tay lên. Cả cánh tay hắn được bao phủ bởi vô số phù văn huyền bí và hắc ám. Không chút ngần ngại, hắn đưa thẳng tay vào ngọn lửa, khuấy đều. Tốc độ tăng dần lên, các chất lỏng bắt đầu dung nhập vào nhau. Từ bên trong, những tia lôi đình nổi lên, hòa cùng mùi hương dược liệu lan tỏa khắp căn phòng. Nếu là trước kia, hắn chẳng ngại gì ngọn lửa này. Nhưng với cơ thể phàm nhân hiện tại, nếu đưa tay vào có thể s��� mất ngay cánh tay.

“Hoàn thành.”

Thu hồi ngọn lửa vào lại bản thân, Takeru nhìn khối dược liệu đã đông thành hình trước mắt. Ngón tay hắn lần nữa được hắc ám bao phủ, vươn dài ra như một lưỡi dao nhỏ.

Hắn tùy tiện vung tay lên một l��n nữa, toàn bộ khối dược liệu được cắt thành những viên đan hình tròn nhỏ, lơ lửng giữa không trung.

Thu lại toàn bộ chúng, Takeru lúc này mới chú ý đến những viên đan dược.

“Tám viên Tiên phẩm Lôi Minh Đan. Bấy nhiêu đây linh hồn chắc sẽ không sụp đổ được đâu.”

Nói rồi, hắn thẳng tay nhét luôn bốn viên đan dược vừa mới luyện vào miệng.

Tĩnh tọa trên giường hấp thụ dược lực, chẳng bao lâu trời từ chiều tà đã chuyển dần sang một màu đêm tối.

Tỉnh lại bởi tiếng gõ cửa bên ngoài, Takeru thoát khỏi nhập định tiến tới mở cửa. Bên ngoài, một vị hầu gái cung kính đứng đó, vừa thấy hắn mở cửa lập tức cúi sâu người.

“Có chuyện gì sao?”

“Thưa thiếu chủ, gia chủ tối ngày hôm nay tổ chức đại tiệc mừng người bình phục. Gia chủ có lời nhắn thiếu chủ trước tám giờ tối có mặt tại đại sảnh.”

“Ta đã biết, ngươi lui trước.”

“Vâng thưa thiếu chủ.”

Nàng cúi đầu lần nữa rồi rời đi. Takeru đóng cửa phòng, thầm nghĩ, một chuyện nhỏ như vậy cũng đáng để mở tiệc ư? Gia tộc này thật sự rảnh rỗi đến thế sao?

“Thật muốn tốn thời gian...”

Takeru đi vào phòng tắm, đắm mình trong từng làn nước lạnh chảy xuống từ vòi hoa sen, tâm trí hắn trở nên vô cùng tỉnh táo.

Lấy cho mình một bộ đồ tử tế, chớp mắt đã gần tám giờ tối. Hắn đeo cà vạt, rời khỏi phòng ngủ tiến tới đại sảnh.

Từ trên lầu nhìn xuống, đại sảnh rộng lớn ngày hôm nay được trang hoàng thật lộng lẫy. Các dãy bàn bày đủ loại mỹ thực, hương thơm lan tỏa khắp mọi ngóc ngách. Những mảng màu sắc rực rỡ pha trộn, tạo nên một khung cảnh vô cùng xa hoa. Tuy chưa tới phần tiệc chính nhưng phía dưới đã có rất nhiều khách mời. Lướt qua một lượt, hắn nhận ra những người có mặt tại đây đều là phú quý nhất nhì thành phố này. Họ tụ tập thành từng nhóm trò chuyện, cười đùa, từng âm thanh xì xào vang lên khiến Takeru chau mày, thật ồn ào, hỗn tạp. Không chỉ lần này mà những bữa tiệc khác cũng đều như vậy. Đây là thời gian để bọn họ tạo mối quan hệ với các gia tộc lớn hơn, không khó hiểu khi phía dưới lại đông đúc đến thế.

Hắn nhàm chán ngáp dài một tiếng. Nếu không phải ông nội muốn hắn có mặt, những buổi tiệc vô nghĩa như vậy sẽ chẳng bao giờ khiến hắn bận tâm.

Chờ đợi đến đúng giờ, Takeru từ trên lầu bước xuống, hòa mình vào dòng người đông đúc. Hắn không lựa chọn giao tiếp với bất cứ ai mà tìm một chỗ ngồi xuống, trên tay ưu nhã lắc nhẹ ly rượu vang đỏ thẫm, ánh mắt quan sát xung quanh.

“Ồ, không phải là thiếu chủ Takeru đó sao?”

“...”

Hắn chỉ nhìn không nói. Không rõ từ bao giờ, Celina đã ngồi xuống ngay bên cạnh hắn. Hắn chợt nhớ ra, nàng cũng thuộc hàng con em đại gia tộc. Một bữa tiệc lớn như thế này, sao nàng có thể bỏ qua? Nhưng cả sảnh tiệc rộng lớn như vậy mà cũng có thể gặp được nàng... không phải quá trùng hợp sao?

Bắt gặp ánh nhìn của hắn, nàng cảm thấy không tự nhiên, khẽ che miệng ho một tiếng.

“Đừng nhìn ta như vậy, ta chỉ vô tình gặp ngươi thôi...”

“Vậy... ngươi có chuyện gì à?”

“Không có chuyện gì thì không được phép gặp ngươi sao?”

Khóe miệng nàng giật giật. Tên thiếu niên này không phải là thiếu thốn tình cảm đó chứ?

Hắn trầm lặng nhấp một ngụm rượu vang.

...

Ồn ào thật!

Celina hừ l��nh một tiếng. Bao nhiêu gã đàn ông muốn ngồi cạnh nàng vài giây còn không được, thế mà hắn lại còn ngại nàng gây phiền phức.

“Ngươi... ngày nào cũng nhạt nhẽo như vậy sao?”

“Cảm ơn đã giao dược liệu. Được chứ?”

“Đó là lời ngươi nói sao!?”

Bàn tay nàng siết chặt ly rượu, chỉ suýt bóp nát nó thành từng mảnh. Nàng thở dài một tiếng, cuối cùng cũng nén được cơn tức giận.

“Thật trùng hợp, Takeru thiếu chủ?”

Lại là nữ nhân nào?

Takeru không khỏi lần nữa ngước mắt lên. Adela diện một bộ váy dạ hội tươi cười tiến tới. Nàng không ăn mặc gợi cảm như Celina, dù sao nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ, chưa trưởng thành như Celina.

“Đây không phải là... tiểu thư Celina sao?”

“Không ngờ cô cũng quen biết Takeru thiếu chủ, hân hạnh được gặp mặt.”

Cả hai nàng mỉm cười với nhau, nhưng Takeru lại cảm thấy có gì đó không ổn. Người này nhìn kẻ kia tựa như đang cười mà chẳng phải cười, rõ ràng là có thù hằn cá nhân...

Adela lễ phép hơn Celina một chút. Trước khi ngồi xuống ghế, nàng cẩn thận nói một câu mạn phép.

“Bữa tiệc này tổ chức để mừng việc Takeru thiếu chủ tai qua nạn khỏi, nhưng vì sao trông ngươi có vẻ không hứng thú với nó?”

“Chỉ là một bữa tiệc vô nghĩa mà thôi, ta chẳng có hứng thú với nơi đông người như vậy.”

“Hóa ra là vậy. Vậy chẳng phải việc hôm nay có thể gặp được Takeru thiếu chủ chính là vinh hạnh của ta sao?”

Celina nghiến răng, ghê tởm Adela. Không ngờ nữ nhân này lại có bộ mặt đó.

Bỗng từ phía xa, từng tiếng ồn ào huyên náo vang lên. Cả đám người đứng thành một vòng tròn, xúm xít chứng kiến cảnh tượng bên trong. Takeru tỏa thần thức của mình quan sát.

Lunar, trong chiếc váy ngắn màu trắng tinh khôi, xinh đẹp, kiêu sa bước xuống từ cầu thang. Ánh sáng lung linh từ đồ trang sức đơn giản khiến nàng trở nên đặc biệt nhất trong số tất cả nữ giới có mặt tại buổi tiệc, tựa một nàng tiên tử hạ phàm, hấp dẫn ánh mắt của cả nam lẫn nữ xung quanh.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Sau khi bước xuống đại sảnh, từ trong đám đông, một nam tử khôi ngô, diện vest đen thanh lịch, chậm rãi cất bước tới gần nàng. Trong mắt mọi người, Lunar cùng hắn đứng cạnh nhau quả là một đôi trai tài gái sắc. Takeru chau mày, tên nam nhân này hắn biết...

“Kenji công tử, không biết chàng có chuyện gì sao?”

Vốn là một thiếu nữ có giáo dưỡng, Lunar dù ghét bỏ tên Kenji luôn bám víu lấy mình, vẫn phải nở một nụ cười giả tạo để hỏi hắn.

“Tiểu thư Lunar, hôm nay nàng thật đẹp!”

“Cảm tạ Kenji công tử khen ngợi.”

Nàng đáp lại qua loa, chớp mắt đã muốn vượt qua hắn, tìm kiếm Takeru. Nàng tự hỏi hắn đang ở đâu giữa đoàn người này.

“Khoan đã, tiểu thư Lunar!”

“Còn chuyện gì nữa sao, công tử?”

Kenji sửa sửa cà vạt, quan sát mọi người xung quanh với vẻ mặt tò mò, đoán xem hắn định làm gì. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên nụ cười, rồi từ túi ngực lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đỏ son cực kỳ bắt mắt.

Chiếc hộp nhỏ vừa được lấy ra, lập tức mọi người, bao gồm cả Lunar, đều đoán được hắn định làm gì.

“Ngay tại đây, ngày hôm nay ta xin được nói lên tiếng lòng của mình...”

Hắn hạ quỳ xuống một chân trước mặt Lunar, từ từ mở ra chiếc hộp nhỏ. Chỉ mới hé mở một chút, ánh sáng màu lục lóe lên khiến mọi người kinh ngạc. Bên trong là một chiếc nhẫn được khảm một viên đá quý đắt tiền, chưa kể viên đá đó còn thoảng tản ra một luồng năng lượng trong vắt.

“Lunar, ta đã thích nàng từ lâu, không biết nàng có bằng lòng làm vợ ta?”

Lunar đứng bất động, hai mắt nhìn chằm chằm chiếc nhẫn đang tỏa ánh sáng kia... Nàng thật sự cảm thấy mệt mỏi. Đây không phải lần đầu tiên, nhưng không ngờ lần này Kenji lại dám cầu hôn nàng ngay trước mặt khách mời và các trưởng bối trong gia tộc.

“Xin lỗi công tử, món quà này quá quý giá, xin chàng hãy thu lại.”

Lunar lạnh nhạt buông lời từ chối. Cả đám người đang háo hức chờ đợi nàng đồng ý bỗng im bặt. Ngay cả sắc mặt Kenji cũng theo đó mà trầm xuống...

“Khoan đã, tiểu thư Lunar! Ta thật lòng yêu nàng, xin nàng hãy suy nghĩ lại.”

“Kenji thiếu gia, chàng đang làm khó ta rồi...”

Trong khi Lunar đang bị cái đuôi bám lấy, Takeru ở một bên đặt ly rượu xuống, đứng dậy bước về phía đám đông.

Adela lẫn Celina đều tò mò đi theo hắn.

Thấy dòng người quá đông, hắn đưa tay vỗ vai một người.

“Nhường đường.”

“Ngươi là ai? Lại muốn ta nhường...”

Câu nói còn chưa dứt, thấy Takeru mặt lạnh nhìn mình, người đó kinh hãi hít sâu một hơi, thầm cảm thấy may mắn vì chưa nói hết, vội vàng dạt sang một bên. Tựa như hiệu ứng domino, người bên cạnh cũng nhìn lại, với vẻ mặt sợ hãi mà dạt sang một bên. Cứ thế, đám đông tự động nhường ra một lối đi nhỏ để hắn bước vào.

“Nếu chị đã không đồng ý, anh cũng không cần cố chấp.”

Lunar lẫn Kenji quay đầu. Takeru nhàn nhạt bước tới, chắn trước Lunar.

“Nếu như nàng đã không đồng ý, ngươi cũng không cần phải níu kéo...”

Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn Kenji khiến đối phương bất giác run rẩy. Hắn chưa xác định rõ vị thế của Lunar đối với mình, nên không ai được phép cướp nàng khỏi tay hắn.

“Thu lại.”

“Thế nhưng...”

“Ta không nói lời thứ hai... thu lại...”

Sự xuất hiện của Takeru không ai lường trước được. Lúc này, thân là trưởng bối gia tộc, bổn phận là không để hai bên mất mặt, một bà lão chống gậy bèn đứng ra.

“Kenji công tử, nếu như con bé đã không có tình ý cùng ngươi thì có níu kéo cũng vô ích. Ngoài kia còn nhiều nữ tử tốt, mong ngươi hiểu cho.”

Kenji siết chặt tay. Cuối cùng, dưới áp lực từ cả bà lão lẫn Takeru, hắn đành cắn răng thu lại nhẫn cưới, quay lưng rời khỏi buổi tiệc.

Takeru nhìn theo hắn, đồ phế vật không biết thân biết phận...

Bản chỉnh sửa này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free