Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đế Vương Quy Vị - Chương 8: Thần bí cao tăng

"Đây... Đây là... Thức tỉnh giả..."

Giọng nói của Gin không thể tin nổi vào mắt mình, ánh mắt ông lộ vẻ bàng hoàng, nhưng sâu thẳm lại ánh lên niềm vui khó tả.

Tia sét kia, huyết sắc lôi đình, người ngoài có thể không rõ lắm, nhưng những người có mặt ở đây đều không thể nào quên. Đại Kazuhiko, chiến thần vang danh một thời, cũng sở hữu thứ lôi đình đã trở thành nỗi ám ���nh của biết bao kẻ.

Gin nhìn Takeru với ánh mắt vẫn còn mơ hồ, ẩn chứa cả bi thương lẫn vui mừng. Đôi mắt ông thoáng đỏ hoe, chất chứa đầy hoài niệm, ông nhìn thẳng vào Takeru như muốn nhìn xuyên về quá khứ bao nhiêu năm về trước.

Thật sự giống, quá giống, giống đến mức khiến mọi người ngỡ như đang thấy Đại của thuở thiếu thời.

"Đại... Đại..."

"Hả? Ông nói gì vậy? Sao lại Đại... bác Đại sao ạ?"

Nghe những lời khó hiểu của Gin cùng với nhìn thấy biểu cảm của mọi người xung quanh, Takeru thoáng trầm mặc, dường như cảm nhận được điều gì đó. Hắn chọn loại năng lực này hoàn toàn là vô tình, nhưng không ngờ lại kéo theo những sự kiện như thế. Hoặc có lẽ đây vốn là vận mệnh an bài chăng?

Riêng Takeru, hắn chỉ coi đây là một sự trùng hợp. Vận mệnh không thể an bài cho hắn, nhân quả không được phép vương vấn đến hắn. Nơi nào có hắn hiện diện, tương lai đều là một mảnh bóng tối không thể đoán định. Còn thao túng vận mệnh hắn ư? Nực cười, trên đời này chưa từng có kẻ nào có thể làm được điều đó.

Vốn còn tưởng Gin sẽ tiếp tục như thế thêm một lúc, nhưng chiến trường và thương trường đã rèn giũa ông thành một người sắt đá. Vẻ xúc động ban nãy rất nhanh bị che giấu, giọng nói cũng bình thường trở lại.

"À không sao đâu Takeru, chắc con nghe nhầm thôi. Việc con thức tỉnh có lẽ là nhờ vị đại nhân nọ, có lẽ dược tính quá mạnh đã kích phát tiềm năng của con."

"Nếu con đã thức tỉnh, ta sẽ nói cho con biết một vài điều."

Sau câu nói đó, Gin đã kể ra một tràng dài những sự tích và bí mật của hành tinh này. Hai người ngồi đó, kẻ hỏi người đáp không ngừng, dần dần Takeru cũng đúc kết được những ý chính về thời đại này.

Việc Takeru thức tỉnh không ngờ lại là niềm vui lớn đối với những người ở đây. Vốn dĩ hắn sinh ra đã không bằng người bình thường, dù trải qua những đợt tập huấn khắc nghiệt hay những lần khổ luyện trên chiến trường, nhưng vẫn không thể thức tỉnh năng lực. Gia tộc Kazuhiko vốn biết điều này nhưng không ai nói gì với hắn, mọi người đều nhất trí một phương án là để Takeru thoải mái làm m��t công tử, không cho hắn tiếp xúc với mặt tối của thế giới.

Nhưng thế sự khó lường, không ai ngờ rằng hắn lại nhân họa đắc phúc, trở thành một dị năng giả, hay một thức tỉnh giả.

Sau một hồi hàn huyên, mọi người dần dần rời đi hết. Việc hắn thức tỉnh đã khiến Gin và Hideko phải trở về cấp cao để thương lượng một số chuyện. Mỗi người lại trở về cuộc sống thường nhật của mình, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Takeru thức tỉnh đồng nghĩa với việc cơ thể đã vượt xa người phàm, nên hắn có thể làm thủ tục xuất viện ngay chiều nay hoặc sáng mai.

Ngày hôm đó, Takeru đã tiếp đón đủ mọi người đến thăm. Thậm chí có những kẻ vì lấy lòng gia tộc Kazuhiko mà còn khóc lóc đủ kiểu, như thể hắn là con ruột của bọn chúng vậy.

Đối với những kẻ này, hắn cũng chỉ biết cười nhạt cho qua. Ai nói thân phận này là sướng đâu chứ? Takeru biết tất cả chỉ là bộ mặt giả tạo.

Vừa tiễn xong một nhóm khách, đang nằm nghỉ trên giường được một lúc thì lại có tiếng đạp cửa vang lên.

Uỳnh!

Tiếng đạp cửa trực ti��p và thô bạo khiến hắn khẽ nhíu mày vì khó chịu. Kèm theo đó là những âm thanh ồn ào, náo nhiệt. Nhận ra người đến là ai, Takeru mới cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.

"Takeru, bọn tao đến ăn mừng đây!"

"Mày còn chưa chết à thằng này, đúng là sống dai."

"Takeru, tớ cùng các bạn đến thăm cậu đây, tớ nghe chị Lunar nói cậu đã khỏe hơn rồi."

Nhìn những người đến hiển nhiên là những thanh thiếu niên cùng lớp với mình. Nhận ra những người này, Takeru khẽ buông lỏng tâm tình. Suy cho cùng, tuổi trẻ mà, cứ thoải mái vô tư thế này tốt biết bao nhiêu, không có những minh tranh ám đấu hay tính kế lẫn nhau.

Nhìn đám bạn này, Takeru không khỏi có chút hâm mộ. Những người đến có lớp trưởng Haruko, thằng bạn nối khố Higo cùng một vài người bạn thân khác ở trường.

"Tao còn nghĩ đám bọn mày không đến cơ..."

"Haha... Sao có thể, bọn tao mất công chọn quà cho mày lắm đấy."

"Đúng đó, nó tốn gần một ngày đó."

"Ồ! Quà sao... Đúng là có chút hứng thú đấy. À mà đến rồi thì ngồi xuống đi, đứng mãi thế làm gì chứ."

Tiếp bạn bè đến mãi tối muộn, bọn họ mới chịu rời đi. Takeru cũng dành chút thời gian ít ỏi để nằm nghỉ, mặc cho gia nhân đang thu dọn đồ đạc. Do tác dụng của việc thức tỉnh nên giờ cơ thể hắn cực kỳ khỏe mạnh, các vết thương đã hồi phục hoàn toàn.

Sáng hôm sau, sau khi hoàn thành những thủ tục cuối cùng và đợt kiểm tra toàn diện của các bác sĩ, hắn cũng được xuất viện.

Khi trở lại căn phòng của mình, việc Takeru thức tỉnh gần như đã lan truyền khắp các tầng lớp cao của gia tộc Kazuhiko. Việc này đã thay đổi cách nhìn của rất nhiều người về hắn, cũng như trong bóng tối, đã bắt đầu có người hành động.

"Dù thế nào, cơ thể này vẫn là phàm nhân, vô phương chứa nổi lực lượng của ta. Nếu cứ tiếp tục tình trạng này, e rằng sẽ không tốt chút nào."

Việc hắn thức tỉnh dù đem đến cho Takeru sức mạnh cường đại, nhưng nếu cơ thể không theo kịp cường độ sức mạnh, thì tất cả đều là vô nghĩa. Nếu không nâng cao tố chất cơ thể, thì rất dễ có một ngày hắn sẽ bị buộc phải trở lại dạng linh hồn, hoặc trùng tu Đế Thân.

Bây giờ có lẽ việc tăng cường thân thể là khả thi hơn cả, vì việc tạo Đế Thân gần như là không thể. Dù hắn không thể chết, nhưng nếu cứ phải chịu cảm giác sức mạnh cứ cuồn cuộn như muốn bùng phát không hề dễ chịu chút nào.

"Hành tinh này có lẽ đủ tài liệu luyện vài viên đan dược nhỉ..."

Nói rồi, hắn đứng dậy, lấy xe rồi rời đi.

Đến thị trường dược liệu, nơi đây bày bán đủ thứ, từ những loại nhân sâm quý hiếm cho đến cỏ cây hoa lá bình thường. Nhưng điều đó không làm hắn hứng thú bằng căn nhà gỗ ngay phía trước. Từ đó, hắn có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi dược liệu cao cấp.

Lần theo mùi hương, hắn đi đến trước cửa căn nhà. Takeru có chút bất ngờ vì nơi đây, ngoài tấm biển cũ kỹ ra, toàn bộ ngôi nhà như mang theo một sức sống lạ kỳ.

Hắn lờ mờ nhận ra những trận pháp đang vận hành, dường như để che giấu khí tức hay năng lượng mà những tiên thảo kia tỏa ra.

"Từ bao giờ Hagaza lại có một người như thế này?"

Bâng quơ hỏi một câu, Takeru đẩy cửa bước vào căn nhà gỗ. Vừa bước vào, hắn c�� cảm giác như tiến vào một vùng không gian khác. Xung quanh, tiên thảo chất đống, đủ mọi loại dược liệu quý hiếm mà lẽ ra không nên tồn tại trên hành tinh này. Những loại thảo dược này dường như được nuôi trồng bằng một biện pháp đặc thù nào đó, và cả căn phòng như có một âm thanh vang vọng.

"Xin hỏi có ai ở đây không?"

Nhìn xung quanh một lúc mà vẫn chưa thấy người bán hàng, Takeru không khỏi tò mò. Rất nhanh, hắn khẽ nhíu mày khi trước mắt đột nhiên xuất hiện một hòa thượng.

"A di đà phật! Xin chào thí chủ."

Vừa xuất hiện là một vị hòa thượng trông chừng tuổi trung niên, nhưng lại ẩn hiện phật quang, kim thân sáng ngời.

"Đại sư không cần khách khí, ta chỉ muốn mua một chút thảo dược mà thôi."

"Nhìn thí chủ đây, không biết thí chủ muốn mua loại thảo dược nào?"

"Ta muốn mười cây nhân sâm vạn năm, năm cây huyết long thảo, ba mươi đóa tuyệt phẩm thanh liên, và ta cảm thấy hình như ở đây còn có tử lôi trúc."

"Thí chủ quả nhiên có mắt tinh tường... Có thể cho tiểu tăng biết làm sao thí chủ biết những loại dược liệu đó ở đây, dù không hề thấy chúng?"

Ban đầu, vị hòa thượng chỉ nghĩ Takeru vô tình bước vào đây, chứ không phải do bất cứ điều gì khác, nhưng không ngờ Takeru lại phát hiện ra những loại thảo dược kia.

"Trận pháp vô hiệu với ta."

"Thí chủ quả thật hơn người. Nhân sâm, huyết long thảo và thanh liên thì tiểu tăng có thể bán cho thí chủ, nhưng tử lôi trúc thì phải xem tạo hóa của thí chủ."

"Vậy phiền đại sư rồi!"

Nói rồi, vị hòa thượng chủ động đi vào căn phòng phía sau quầy thuốc. Một lúc sau, ông trở ra cùng với một chiếc hộp làm từ gỗ, mang theo cảm giác thanh tịnh lạ kỳ.

"Thanh tịnh trúc."

"Không ngờ thí chủ lại biết về trấn giáo của tiểu tự, xem ra thí chủ không phải người ở thế giới này."

"Đại sư cũng không khác ta là bao đâu?"

"Hahaha... Thế này đi, nếu thí chủ trả lời thật cho tiểu tăng biết, thì ta sẽ tặng thí chủ toàn bộ những món hàng của ngày hôm nay."

"Ồ, vậy thì đáng để suy nghĩ đấy. Được rồi, ta đều không phải những dạng mà đại sư nói, nhưng cũng có thể nói ta là chuyển th�� thì không sai."

"Quá khứ của thí chủ đã từng đạt đến cấp bậc nào?"

"Hử... Đại sư à, câu này ngài không nên hỏi, cũng không nên biết. Ngài nên biết rằng đôi khi, biết quá nhiều lại không tốt đâu."

"Vậy thứ lỗi cho bần tăng mạo muội."

"Đại sư đã hỏi ta rồi, vậy bây giờ đến lượt ta hỏi. Vạn Phật Thánh Vực còn tồn tại không?"

"Cái... Cái gì? Làm sao thí chủ biết được sự tồn tại của Thánh Vực? Mà cũng đúng thôi, xem ra thí chủ cũng có kiến thức về thế giới bên ngoài rồi."

"Trả lời ta đi đại sư, nơi đó còn tồn tại không?"

"Trước khi trả lời thì thí chủ có thể cho bần tăng biết thí chủ có phải kẻ thù của Thánh Vực không?"

"Vậy là còn tồn tại rồi. Yên tâm, ta không phải kẻ thù của nơi đó, suy cho cùng, ta cũng từng nợ nơi đó một vài ân tình."

"Thí chủ rốt cuộc là ai vậy?"

"Tốt nhất đại sư không nên biết. Cũng muộn rồi, đến lúc ta phải rời đi."

"Vậy để bần tăng tiễn thí chủ... Sau này nếu có dịp, thí chủ có thể thường xuyên ghé thăm nơi này."

Đoạn văn này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong quý độc giả không tự ý sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free