(Đã dịch) Đê Điều Thuật Sĩ - Chương 72: Khoảng cách có thể sinh ra mỹ
Đèn rực rỡ bừng sáng, bóng đêm mịt mùng.
Trước Diễn Võ lâu, trên đường cái xe cộ người qua kẻ lại, đông đúc nhộn nhịp. Từng quán ăn vặt vỉa hè và tiệm cơm nhỏ phía trước huyên náo ồn ã, khách khứa ra vào không ngớt.
Xe máy và xe đạp chiếm phần lớn dòng xe cộ qua lại, Tô Thuần Phong cưỡi xe đạp, chầm chậm tiến lên, vừa thong thả ngắm nhìn cảnh đêm trên đường cái gần Diễn Võ lâu. Phía sau yên xe, Trương Lệ Phi mặc bộ đồng phục học sinh, ngồi nghiêng, hai tay nắm chặt khung sắt phía sau yên, đôi chân thon dài khép chặt, mũi chân hơi hướng vào trong, gót giày thể thao màu trắng khẽ chạm vào trục bánh xe. Nàng cúi đầu, trên gương mặt thanh tú hiện lên chút ửng đỏ ngượng ngùng.
Mới rồi khi ra khỏi cổng trường, bị bảo vệ trường chú ý, lại còn bị chủ nhiệm lớp vừa đi ngang qua trông thấy, nên ngay cả Trương Lệ Phi với tâm tính sáng sủa cũng không khỏi cảm thấy mặt đỏ tim đập nhanh. Chẳng qua, chuyện này thì trách ai được? Là chính nàng đã nằng nặc muốn Tô Thuần Phong chở bằng xe đạp.
“Đi đâu đây?” Tô Thuần Phong mỉm cười hỏi.
“Đi về phía đông đi… mấy ngày trước ta thấy có một tiệm KFC mới khai trương.”
“Ồ.” Tô Thuần Phong đáp một tiếng. Năm nay e rằng còn chưa có bao nhiêu người ở nông thôn ăn KFC, thứ mà vài năm sau sẽ trở nên tầm thường, thậm chí bị đánh giá là đồ ăn rác rưởi. Lúc ấy, chợt cảm thấy bên eo hơi căng, thì ra là Trương Lệ Phi đã đưa hai tay nhẹ nhàng ôm lấy hông hắn, tiếp theo sau lưng cũng truyền đến cảm giác khẽ đè ép.
Trương Lệ Phi áp má vào lưng Tô Thuần Phong, nhỏ giọng nói: “Ngươi không ngại chứ?”
“Có gì mà ngại?” Tô Thuần Phong cười cười. (Là ta, ta cũng không ngại, vì muốn cũng chưa được ngại bao giờ - ND)
“Ngươi sẽ không cảm thấy ta, ta không đoan trang chứ?”
“Nha đầu ngốc, lại nói lời ngốc nghếch.” Tô Thuần Phong khẽ vỗ nhẹ đôi tay mềm mại trơn láng của Trương Lệ Phi đang ôm chặt ngang eo hắn.
Vì vậy, Trương Lệ Phi vui vẻ tiến thêm một bước, ôm chặt hơn nữa.
“Chúng ta là bạn tốt mà, đúng không?” Tô Thuần Phong bất đắc dĩ cười nói.
“Vâng.” Trương Lệ Phi hạnh phúc đáp một tiếng.
Tô Thuần Phong nhất thời không nói gì – cái kiểu từ chối khéo léo này, dường như đối với những cô gái ở cái thời đại và lứa tuổi này mà nói, căn bản không có tác dụng gì. Nói khó nghe hơn chính là đàn gảy tai trâu – trong mắt Trương Lệ Phi, bạn tốt, bạn tốt nam nữ, chẳng phải là đang yêu nhau sao.
Trước ngã tư đường, quả nhiên có một nhà hàng KFC mới khai trương chưa bao lâu.
Trong huyện thành Kim Châu, trang trí bên ngoài, nội thất và cả không gian ăn uống của nhà hàng KFC này đều tỏ ra đặc biệt và sang trọng vượt trội, thu hút sự chú ý của mọi người.
Đi đến chỗ đậu xe đạp bên ngoài tiệm, Tô Thuần Phong một chân chống đất, dừng xe vững vàng.
Trương Lệ Phi có chút lưu luyến không rời, từ từ buông lỏng đôi tay đang ôm eo Tô Thuần Phong, xuống xe, gò má ửng đỏ đứng nép sang một bên, không nói một lời.
Tô Thuần Phong khóa xe cẩn thận, cười nói: “Đi thôi.”
“Vâng, em mời khách.” Trương Lệ Phi nhấn mạnh.
“Ai cũng như nhau cả thôi.” Tô Thuần Phong cười cười. Định xoay người bước vào cửa, lại thấy Trương Lệ Phi đứng đó, tay phải giơ lên, khẽ cắn môi, thẹn thùng nhìn hắn. Tô Thuần Phong hơi do dự, rồi rất hào phóng đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương của Trương Lệ Phi, cất bước đi vào tiệm.
Bước vào nhà hàng, Tô Thuần Phong dẫn Trương Lệ Phi đến chỗ ngồi bên trong cùng, cạnh cửa sổ.
Vì mới khai trương, người dân huyện thành Kim Châu vẫn còn ít nhiều chưa quen với loại nhà hàng trông có vẻ cực kỳ sang trọng và chi phí không hề thấp này, nên bên trong nhà hàng rộng rãi sáng sủa không có bao nhiêu khách. Nhờ vậy mà có rất nhiều bàn trống, càng làm nổi bật không gian ăn uống tuyệt vời, trang nhã và tĩnh lặng.
Nhìn Trương Lệ Phi với vẻ ngây thơ thuần phác, hơi tò mò quan sát cảnh tượng trong tiệm, Tô Thuần Phong suy nghĩ một chút, rồi cầm lấy thực đơn đặt trên bàn đưa qua, nói: “Lệ Phi, xem muốn ăn gì nào?”
“Anh gọi đi, em mời khách.” Trương Lệ Phi cười híp mắt nói.
Tô Thuần Phong liền cười nói: “Vậy được, em chờ một lát.” Nói xong, dưới cái nhìn có chút ngạc nhiên và nghi ngờ của Trương Lệ Phi, Tô Thuần Phong đặt thực đơn xuống, đứng dậy đi đến quầy phục vụ bên kia, gọi hai suất gà rán đùi và hamburger đơn giản, thanh toán tiền, sau đó một tay bưng khay thức ăn đã chuẩn bị xong, mỉm cười quay trở lại.
Mặt Trương Lệ Phi chợt ửng đỏ.
“Ăn đi.” Tô Thuần Phong nhẹ nhàng đặt một phần thức ăn trước mặt Trương Lệ Phi.
“Cái này, cái này để nhân viên phục vụ mang tới là được rồi, cần gì phải tự mình đi bưng?” Trương Lệ Phi ửng hồng mặt, nhỏ giọng ngượng ngùng hỏi, vừa nhìn về phía hai nhân viên phục vụ mặc đồng phục đỏ trắng kẻ sọc đang đứng cách đó không xa, lại nói: “Chúng ta còn chưa ăn mà, sao lại trả tiền trước vậy? Ghét ghê!”
“Tiệm thức ăn nhanh của người phương Tây có quy tắc như vậy đấy.” Tô Thuần Phong cười, đưa tay giúp Trương Lệ Phi mở túi tương ớt, nói: “Mau ăn đi.”
Trương Lệ Phi ngượng đến muốn chui xuống đất, nhưng thấy Tô Thuần Phong tự nhiên như vậy, cứ như đã rất quen thuộc, liền ngạc nhiên nói: “Thuần Phong, anh đã tới tiệm này rồi à?”
“Năm ngoái khi lên thành phố, bên đó có tiệm KFC, anh đã đi ăn một lần rồi.”
“Ồ.”
Hai người không nhanh không chậm vừa ăn vừa nhỏ giọng trò chuyện.
“Hai ngày nữa, em sẽ phải lên thành phố đi học.” Nói đến chuyện này, trên gương mặt xinh đẹp ửng hồng chưa tan của Trương Lệ Phi liền hiện lên nỗi buồn nhàn nhạt, đôi mắt to sáng ngời cũng mơ hồ rưng rưng, nàng tủi thân nói: “Em không muốn đi, nhưng ba em cứ bắt em phải vào Thị Nhất Trung, nói ở đó tốt hơn ở huyện mình.”
“Đây là sự thật mà.” Tô Thuần Phong cười nói: “Thị Nhất Trung nổi tiếng là cái nôi của sinh viên đại học còn gì.”
“Nhưng em chính là không muốn đi…” Trương Lệ Phi bĩu môi nói: “Em đi học ở đó, sau này sẽ không thể ngày ngày gặp mặt, ngày ngày ở cùng với anh và Hải Phỉ nữa.”
Tô Thuần Phong vừa ăn vừa cười nói: “Nha đầu ngốc, ngày ngày ở cạnh nhau là tốt sao? Tình bạn sâu đậm và chân thành không nằm ở sự sớm chiều gắn bó, mà là ở sự lâu bền. Em chưa nghe người ta nói sao? Khoảng cách tạo nên vẻ đẹp, ý nghĩa là, xa cách lâu ngày mà vẫn nhớ nhung thì tình bạn lại càng thêm trân quý. Cho nên, em cứ yên tâm lên thành phố đi học, học tập thật tốt, tương lai chúng ta nói không chừng còn có thể thi đậu cùng trường đại học đấy.”
Trương Lệ Phi nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp suy nghĩ một chút, cảm thấy lời đó có lý, liền nói: “Vậy, sau này mỗi cuối tuần, anh có thể đến nhà em tìm em chơi không?”
“Mỗi tuần đều đến thì hiển nhiên là không thể rồi, thỉnh thoảng thì được.”
“Vậy em cũng có thể đến tìm anh, được không?”
“Ừ.”
“Vậy sau này nếu có thời gian có cơ hội, anh và Hải Phỉ có thể đến Thị Nhất Trung thăm em, em cũng có thể về Huyện Nhất Trung thăm hai người, có phải không?”
“Dĩ nhiên.”
Dẫu sao cũng là thiếu nữ chưa biết mùi sầu, sau một hồi dẫn dắt và khuyên lơn đơn giản của Tô Thuần Phong, những nỗi buồn bực và u uất trong lòng Trương Lệ Phi rất nhanh tiêu tan. Ngược lại, nàng bắt đầu tò mò và mơ màng hướng tới cảm giác hạnh phúc khi được mong đợi, nhớ nhung và gặp gỡ sau này.
Trên mặt nàng mang vẻ mặt có chút nôn nóng chờ đợi, chợt nghĩ tới điều gì, lại bĩu môi nói: “Vậy sau này em không còn ở Huyện Nhất Trung nữa, anh và Hải Phỉ liền có thể ngày ngày ở bên nhau, ai biết hai người sẽ làm những gì chứ, hừ!”
“Chao ôi, lời em nói thế này có chút vô lý rồi đấy.” Tô Thuần Phong dở khóc dở cười nói.
“Thì cũng đúng.” Trương Lệ Phi nhún vai, bướng bỉnh cười nói: “Hải Phỉ rộng lượng như vậy, em làm thế này ngược lại trông hẹp hòi, hì hì… Bất quá, em nói trước cho anh biết nhé, dù sao hai người có làm gì thì Hải Phỉ cũng sẽ kể cho em thôi, đến lúc đó, hừ hừ! Nhưng không được thiên vị ai đâu đấy!”
Tô Thuần Phong không nói gì, nghĩ thầm, ta đã hôn Vương Hải Phỉ hai cái rồi, chẳng lẽ còn phải hôn em nữa sao?
Cái này công bằng sao? (Công bằng quá đi chứ - ND)
...
Trương Lệ Phi rời đi vào sáng thứ Năm. Ba nàng là Trương Đạt, lái xe hơi đến trường học, mang theo cả nàng lẫn một vali hành lý.
Cứ như thể, nàng chưa từng đến vậy.
Tại ngôi trường cấp ba hàng đầu huyện Kim Châu này, nơi có gần ba ngàn học sinh, việc một học sinh với thành tích học tập chỉ ở mức trung bình rời đi, căn bản sẽ không gây ra chút xáo động nào.
Vì thế mà đau lòng, có lẽ chỉ có một mình Vương Hải Phỉ.
Còn Tô Thuần Phong, dĩ nhiên sẽ không có tâm tình mất mát hay thương cảm gì – mặc dù trong lòng hắn có chút thích Trương Lệ Phi, một cô gái hoạt bát đáng yêu như chú chim bách linh, nhưng thích không giống với yêu. Hắn cũng không muốn trong sự bất đắc dĩ và dối trá nhẹ nhàng của mình tiếp diễn hàng ngày, để Trương Lệ Phi thật sự đắm chìm vào vũng lầy gọi là tình yêu mà không thể tự thoát ra, điều đó chính là nghiệp chướng.
Bởi vì hắn rất rõ ràng, bây giờ Trương Lệ Phi và Vương Hải Phỉ có lẽ vì tâm tính thiếu nữ mà đối với tình cảm còn rất mơ hồ, nên có thể ngây thơ đơn thuần ch���p nhận việc hai người bạn thân cùng nhau chia sẻ tình yêu ngọt ngào này. Nhưng theo thời gian các nàng ngày càng trưởng thành… loại tình cảm dị thường này tất sẽ hóa thành một que diêm, không ngừng âm thầm chờ đợi thời khắc bùng cháy. Một khi bùng phát, bạn bè sẽ trở thành kẻ thù, tình bạn đẹp đẽ cũng sẽ hoàn toàn tan biến.
Tình cảm, vốn là ích kỷ!
Nếu cứ như vậy mà chia tay ngay trong thời kỳ đẹp đẽ nhất, tình cảm mối tình đầu còn mơ hồ trong lòng Trương Lệ Phi tuổi trẻ hẳn sẽ rất nhanh phai nhạt, từ đó hòa nhập vào môi trường học tập và vòng bạn bè mới. Có lẽ, nàng, cô gái xinh đẹp, hào phóng, hoạt bát và đáng yêu ấy, sẽ còn gặp được một chàng bạch mã hoàng tử tốt hơn.
Tuy nhiên, nếu nói Tô Thuần Phong trong lòng không hề có chút tiếc nuối nào về chuyện này thì đó là nói dối.
Là đàn ông, ai mà chẳng muốn được thiếu nữ xinh đẹp đang yêu đương say đắm không nỡ rời xa chứ?
Lòng hư vinh và tính trăng hoa, người đàn ông nào mà chẳng có?
Điều đáng an ủi và vui mừng là, Trương Lệ Phi rời đi lần này, trong cu���c sống sau này của hắn và Vương Hải Phỉ liền thiếu đi một vật cản mũi to lớn, cứ như thể mọc giữa hai người, thật sự là quá dễ dàng.
...
Thứ Bảy.
Trời còn chưa sáng, Tô Thuần Phong đã thức dậy từ rất sớm, mặc quần áo tề chỉnh rồi rón rén đi ra ngoài, mở cửa sân, chuẩn bị ra ruộng hoang ngoài thôn rèn luyện thân thể bằng cách chạy bộ, tiện thể đánh thêm mấy bộ quyền phụ trợ tu hành – Từ khi đưa ra quyết định tu hành, bất kể ở trường học hay nghỉ ở nhà, hắn đều bất kể mưa gió, duy trì thói quen rèn luyện thân thể và tu hành vào mỗi sáng sớm.
Vừa bước ra ngoài, quay người đóng cửa sân lại, liền nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến.
Tô Thuần Phong theo tiếng động nhìn lại, chỉ thấy một bóng người từ phía đông chạy tới. Vì trời còn tối, đợi đến gần một chút mới nhìn rõ, đó lại là Lý Chí Siêu.
“Chí Siêu, mới sáng sớm cậu đi đâu thế?” Tô Thuần Phong nghi ngờ hỏi.
“Mẹ kiếp, làm tôi giật mình!” Trời tối om mà đột nhiên có người nói chuyện, Lý Chí Siêu thật sự bị dọa không nhẹ. Hắn vỗ ngực đi tới oán giận một câu, ngay sau đó lại vội vàng quýnh quáng nói: “Thuần Phong, mau nói cho cậu biết, chú Thành của tôi ở bên tỉnh Ký Trung, sáng sớm hôm nay khi đang trên đường về thì bị người ta cướp! Vừa rồi đã gọi điện thoại về nhà mình, thế là ba mẹ tôi liền bảo tôi vội vàng chạy qua đây báo tin cho mọi người.”
“Cái gì?” Tô Thuần Phong giật mình kinh hãi.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, giữ trọn vẹn tinh hoa nguyên tác.