(Đã dịch) Đào Hoa Bảo Điển - Chương 199: Sờ soạng liền chạy
Tục ngữ có câu, nhìn núi chạy ngựa chết. Dù ngọn núi cao kia trông như ở ngay trước mặt Lâm Phong, nhưng thực tế khoảng cách lại vô cùng xa xôi.
Dọc đường đi, Lâm Phong suy nghĩ, nếu như Lâm gia và Nguyễn gia ở Vân Lĩnh này đều là cổ võ thế gia, thì dù cho trong hai gia tộc không có ai vượt qua cảnh giới Vấn Cảnh đỉnh phong, cũng không có nghĩa là không tồn tại những nhân vật mạnh hơn họ. Chẳng hạn như Bạch gia nơi Bạch Di Thần đang ở, Lâm Phong tin rằng tầng lớp cao của Bạch gia chắc chắn rất cường đại.
Vấn Cảnh đỉnh phong, trong thành thị phàm tục có thể tự do đi lại, nhưng ở những môn phái lánh đời, e rằng còn xa mới được coi là tồn tại mạnh nhất! Lâm Phong có chút khao khát học được một môn khinh công bảo mệnh như vậy.
Giữ được núi xanh không lo không củi đốt. Khi gặp địch, đánh không lại cũng chẳng sao, chỉ cần có thể chạy thoát thân. Nếu như đánh không lại mà cũng không chạy nổi, hậu quả ắt khó lường.
Thực lòng mà nói, Lâm Phong có rất nhiều điều muốn học, nếu như điểm hoa đào đủ, hắn ước gì có thể học thông suốt mọi thứ trong 《 Đào Hoa Bảo Điển 》.
Hơn hai giờ sau, Lâm Phong rốt cuộc đi tới dưới chân núi.
Ngọn núi lớn này kéo dài hàng trăm cây số, tổng cộng có bốn ngọn núi liên kết. Lâm Phong chỉ mới đến dưới chân một trong số đó. Nhìn thấy trên núi có đường mòn quanh co, Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, h���n mơ hồ cảm giác mình đã tìm đúng chỗ rồi.
Tuy rằng xưa nay chưa từng tiếp xúc qua người tu võ, nhưng trực giác mách bảo Lâm Phong, thế giới của người tu võ hẳn là tàn khốc hơn nhiều, nơi đây không có luật pháp ràng buộc, chỉ có yếu thịt mạnh ăn, kẻ mạnh làm vua, không cẩn thận liền sẽ mất mạng. Bởi vậy, hắn một đường duy trì độ cao cảnh giác, chú ý quan sát kỹ cảnh vật chung quanh.
Đi tới sườn núi, Lâm Phong chợt nghe có người nói chuyện.
"Tinh Mai, luyện kiếm rồi. Chớ có biếng nhác rồi."
"Ai. Tiểu thư, ta không luyện đâu, một mình người luyện đi. Người đã là cao thủ Vấn Cảnh hậu kỳ rồi, ta mới là Vấn Cảnh trung kỳ, không có cách nào cùng người so tài."
"Chúng ta tới tỷ thí kiếm pháp, ta lại không nói muốn cùng ngươi so nội kình."
"Không thể so sánh, không thể so sánh. Tiểu thư, nói thật, ta cũng không biết chúng ta mỗi ngày tu luyện là vì cái gì. Ta đến Vân Lĩnh đã nhiều năm như vậy, xưa nay chưa từng nghe nói có ai đạt được chân chính đột phá."
"Nỗ lực mới có cơ hội. Gia gia đã chạm tới ngưỡng cửa của cảnh giới kia rồi."
"Lời này ta đã nghe n lần rồi..."
Từ cuộc đối thoại của hai người, Lâm Phong thu được không ít tin tức. Xem tình hình thì hai người đang luyện kiếm. Thì ra ở đây thật sự có cổ võ thế gia. Trong hai người, một người là Vấn Cảnh hậu kỳ, một người là Vấn Cảnh trung kỳ. Trong đó, ông nội của cô gái Vấn Cảnh hậu kỳ kia, tuyệt đối là một siêu cường cao thủ Vấn Cảnh đỉnh phong.
Chỉ hai người trước mắt thì không thể nào là đối thủ của Lâm Phong. Lâm Phong sửa sang lại quần áo, chuẩn bị tiến lên hỏi đường. Nhưng cũng chính vào lúc này, hắn cảm giác được bảo điển có động tĩnh.
Lấy bảo điển ra vừa nhìn, quả nhiên, bảo điển đã phát động một nhiệm vụ mới.
Nhiệm vụ: Sờ một cái Tạ Loan Ương cái mông. Đẳng cấp nhiệm vụ: A cấp. Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: 2 điểm hoa đào. Trạng thái nhiệm vụ: Đang tiến hành.
Lại là nhiệm vụ A cấp.
Lâm Phong trong lòng vừa vui mừng lại vừa thất vọng. Vui mừng là bảo điển phát động nhiệm vụ mới, thất vọng chính là đẳng cấp nhiệm vụ quá thấp. Sau khi ho��n thành chỉ có 2 điểm hoa đào làm phần thưởng.
Nhưng bất kể như thế nào, có chút ít còn hơn không. Hơn nữa, nhiệm vụ mà bảo điển ban bố có tính duy nhất, chỉ cần nhiệm vụ đã ban bố chưa hoàn thành, thì sẽ không công bố nhiệm vụ mới.
Tạ Loan Ương, nhất định là một trong hai cô gái kia.
Nơi này thoáng như thế ngoại đào nguyên, cô gái chắc chắn phi thường bảo thủ, muốn có được sự đồng ý của người khác để sờ mông là không thể nào. Nếu để cho hai cô gái rời đi, Lâm Phong sợ về sau không tìm được cơ hội. Dù sao, hai người là người của cổ võ thế gia, tìm tới cửa sờ mông e rằng sẽ một đi không trở lại.
Chỉ có thể dùng thủ đoạn đặc biệt rồi.
May mắn là chỉ sờ mông, trong mắt Lâm Phong, sờ một chút cái mông kỳ thực không có gì đặc biệt. Nếu như là sờ bộ ngực hoặc là phía dưới, Lâm Phong sẽ không có da mặt dày đến thế.
Chủ yếu là, Lâm Phong trong lòng vẫn luôn nhớ kỹ bệnh tình của Cố Thiến Bối, hắn không biết 20 viên Uẩn Linh Thạch có thể giúp Cố Thiến Bối kiên trì được bao lâu. Hắn thật sự không cách n��o bình tĩnh lại, đợi được một cơ hội khá tốt để hoàn thành nhiệm vụ A cấp này. Hắn nhất định phải bằng tốc độ nhanh nhất đạt được 5 điểm hoa đào trở lên.
Hắn nắm một nắm bùn đất trên mặt đất, bôi lên mặt, rồi bước ra ngoài.
"Ai?" Một cô gái la to nói.
Bước ra sau, Lâm Phong cũng nhìn rõ ràng dáng vẻ hai cô gái, cả hai đều khoảng mười sáu mười bảy tuổi, đều mặc quần áo luyện công màu trắng. Một trong số đó đặc biệt xinh đẹp, mày ngài mắt phượng, da dẻ mịn màng trắng nõn, vóc dáng cũng rất thon dài, giữa mi tâm có một nốt ruồi son nhỏ. Cô gái kia thì chỉ có dung mạo tầm thường.
"Quấy rầy hai vị rồi." Lâm Phong áy náy cười cười.
"Ngươi là người nào? Tới nơi này làm gì?" Mỹ nữ có nốt ruồi giữa mi tâm hỏi.
Lâm Phong không hề trả lời, hắn cũng không có ý định tìm hai cô gái hỏi đường nữa. Hắn quét mắt nhìn hai cô gái, hỏi: "Xin hỏi Tạ Loan Ương là vị nào?"
"Ta chính là." Mỹ nữ có nốt ruồi giữa mi tâm nghi ngờ nhìn Lâm Phong một cái, thấy Lâm Phong dường như tìm nàng có việc, nàng giảm mấy phần địch ý, "Ngươi tìm ta?"
"Có người bảo ta mang cái này cho ngươi." Lâm Phong cầm trong tay một thứ đi về phía Tạ Loan Ương.
"Đây là..." Tạ Loan Ương giật mình, trong tay đối phương cầm thứ giống như một đồng tiền cũ.
"Ai đó?" Khi đi tới trước mặt Tạ Loan Ương, Lâm Phong đột nhiên nhìn ra phía sau hai cô gái nói.
Tạ Loan Ương không nghi ngờ có trò lừa, bản năng quay đầu lại nhìn xung quanh.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Lâm Phong một bước dài vọt tới bên cạnh Tạ Loan Ương, đưa tay sờ mạnh một cái vào cặp mông của Tạ Loan Ương.
Khi Tạ Loan Ương quay đầu lại nhìn, không thấy gì cả, nàng thầm nghĩ không ổn, đang định xoay người lại thì chợt cảm giác được một bàn tay đặt trên mông mình, còn dùng lực sờ một cái, động tác vô cùng hèn hạ.
Tạ Loan Ương vừa thẹn vừa giận, xoay người một kiếm đâm tới.
"Xin lỗi. Ta cũng không muốn như vậy." Lâm Phong vội vã giải thích, chân đạp Cửu Cung Bát Quái Bộ, tránh đi công kích của Tạ Loan Ương, xoay người bỏ chạy.
"Đồ vô liêm sỉ!" Tạ Loan Ương tức giận quát một tiếng, ti��n tay đánh ra một ám khí.
Lâm Phong nghe thấy kình phong từ phía sau truyền đến, biết không tốt, vừa định né tránh, lại nghe thấy một tiếng "Đùng" nhỏ, phía sau như có vật gì đó nổ vỡ ra, trong không khí rất nhanh tràn ngập một luồng hương hoa nhàn nhạt. Mà cỗ kình phong cảm giác được trước đó cũng biến mất theo.
Chẳng lẽ là độc? Lâm Phong từng bị thiệt thòi dưới tay Lão Lục của Đường Gia Huy, bị trúng độc khi đối chưởng với Lão Lục. Có bài học từ vết xe đổ, hắn lập tức ngừng thở, dưới chân chạy nhanh hơn.
"Tiểu thư." Tạ Hưng Mai chạy đến bên cạnh Tạ Loan Ương, từ trên xuống dưới đánh giá Tạ Loan Ương, lo lắng nói, "Người không sao chứ?"
Tạ Loan Ương tức giận đến đỏ mặt, nàng không ngờ trên đời này còn có kẻ biến thái như vậy. Nàng nghiến chặt răng, nói: "Kẻ này nhất định là người Vân Lĩnh. Chỉ là không biết thuộc gia tộc nào. Nhưng ta đã thả Ám Hương lên người hắn rồi, Ám Hương có tác dụng trong thời gian hạn định chỉ 3 ngày. Chúng ta sẽ đến từng nhà hỏi thăm, nhất định phải bắt được kẻ này trong v��ng 3 ngày."
Lâm Phong không sợ đối phương đuổi tới, Tạ Loan Ương chỉ là Vấn Cảnh hậu kỳ, nơi đây lại là trong rừng rậm, hắn tin rằng Tạ Loan Ương tuyệt đối không đuổi kịp hắn.
Chạy được mấy dặm đường sau, Lâm Phong lấy ra bảo điển nhìn một chút, thở phào nhẹ nhõm.
Bảo điển nhắc nhở nhiệm vụ đã hoàn thành, Lâm Phong đã nhận được 2 điểm hoa đào làm phần thưởng. May mà là nhiệm vụ A cấp, tùy tiện sờ một chút liền hoàn thành. Giả như là nhiệm vụ B cấp hoặc C cấp, e rằng sẽ cần những hành động táo bạo hơn nhiều.
Hành vi vừa rồi, tuy có phần thấp kém, nhưng nếu Lâm Phong được cho thêm một cơ hội lựa chọn, hắn vẫn sẽ làm như vậy. Rất nhiều lúc hắn thật sự không có cách nào làm được tận thiện tận mỹ.
Tuy rằng Tạ Loan Ương cũng phi thường xinh đẹp, nhưng trên thế giới có rất nhiều cô gái xinh đẹp, Lâm Phong không nghĩ tới muốn cùng đối phương phát triển quan hệ gì. Hắn hy vọng hai người không bao giờ chạm mặt nhau nữa.
Thu hồi bảo điển, Lâm Phong chọn một ngọn núi khác để đi tới.
Sáng ngày thứ hai, L��m Phong đi tới một ngọn núi khác, theo một lối nhỏ đi gần hai giờ, hắn lần nữa gặp người sống.
"Ngươi là ai?" Một người trung niên hán tử ngăn cản đường đi của Lâm Phong.
"Xin hỏi Vân Lĩnh Lâm gia ở nơi nào?" Lâm Phong hỏi.
Hán tử trung niên mặt lộ vẻ dị sắc.
Việc Lâm Phong xuất hiện tại Vân Lĩnh khiến hắn chắc chắn cho rằng Lâm Phong là người của một môn phái ẩn thế khác, nhưng người của những môn phái ẩn thế khác sao có thể không biết Vân Lĩnh Lâm gia ở đâu.
Lẽ nào đối phương là từ bên ngoài đi tới?
Bất luận đối phương là tìm tới, hay là tình cờ mà vào, chỉ cần có thể tiến vào Vân Lĩnh, liền tuyệt đối không phải người bình thường có thể so sánh. Hán tử trung niên khuôn mặt lộ ra mấy phần vẻ nghiêm túc, trên người cũng tán phát ra từng trận địch ý, hắn nhìn chằm chằm Lâm Phong, nói: "Ngươi tìm Vân Lĩnh Lâm gia làm gì?"
"Nha. Không nên hiểu lầm, là lão tiều phu gọi ta tới." Lâm Phong vừa nhìn liền biết có hy vọng, đối phương có khả năng cùng Vân Lĩnh Lâm gia có quan hệ, nếu không sẽ không căng thẳng như vậy.
Quả nhiên, hán tử nghe xong lời Lâm Phong nói sau, lần nữa mặt lộ vẻ kinh ngạc, đối Lâm Phong nói: "Ngươi tên là gì?"
"Lâm Phong."
"Đi theo ta." Hán tử trung niên nói xong, xoay người rời đi.
Hán tử trung niên đúng là người Lâm gia, tên Lâm Hướng Siêu, hắn là một cao thủ Vấn Cảnh hậu kỳ. Hắn nghe lão tiều phu đã nói về Lâm Phong, trong lời nói của lão tiều phu cực kỳ coi trọng Lâm Phong, hắn có chút không cho là đúng, dù sao, Lâm Phong không ở môn phái lánh đời, mà là ở thế tục Hồng Trần, thế tục Hồng Trần khí tinh hoa trời đất hầu như là số không, dù cho thiên phú dị bẩm cũng có thể luyện được mấy phần nội kình?
Nhìn thấy Lâm Phong từ đầu đến cuối, trên mặt đều duy trì vẻ đạm nhiên, kể cả khi hắn vừa mới hiển lộ địch ý. Điều này khiến Lâm Hướng Siêu có ý muốn ra oai phủ đầu Lâm Phong.
Xoay người sau, Lâm Hướng Siêu phẩy vạt áo, triển khai thân pháp, nhanh chóng lao lên núi.
Bởi vì vừa nãy Lâm Hướng Siêu khi xuống núi đều là bước đi. Nhưng bây giờ đang bay lượn. Lâm Phong biết, đối phương là đang khoe khoang với hắn. Hắn hơi hơi nhíu mày. Nếu đối phương là chân chính thế ngoại cao nhân thì cũng thôi đi, đối phương bất quá là Vấn Cảnh hậu kỳ, thật muốn một đường bay lượn, nhiều lắm một lát liền sẽ thở hổn hển, khi đó có lẽ không phải khoe khoang, mà là để lộ sự yếu kém.
Lâm Phong nghĩ thầm lẽ nào lão tiều phu không có từng nói với hắn rằng thà giấu dốt còn hơn khoe khoang dở tệ?
Toàn bộ nội dung bản dịch được giữ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.