Đằng sau vương miệng - Chương 27: Chapter 27: Ai đang nói thay ai
Tin đồn về gã buôn da từng là tay súng thuê chưa kịp lắng xuống thì trong khu buôn gia vị, một câu khác đã bắt đầu lan:
“Có người của gypsy sắp được giới buôn Do Thái thuê giữ trật tự.”
Câu đó không từ Iska.
Không từ Elijah.
Không từ Marcus.
Nhưng chính Marcus là người gài nó vào tai người nói đầu tiên – một thằng bé 9 tuổi tên Hal, con nuôi của một phụ nữ bán thì là.
Ba hôm trước, Marcus đến quầy của người phụ nữ ấy.
Cậu không mua gì.
Chỉ ngồi xuống cạnh Hal, đưa cho nó một mẩu dây gói hàng, đầu thắt nút đôi, hỏi:
“Cậu có biết người Do Thái hay thuê ai canh sạp không?”
Hal lắc đầu.
“Còn gypsy? Có ai từng giữ trật tự ở khu này chưa?”
Hal lắc đầu tiếp, nhưng chậm hơn.
Marcus nhìn nó, gật nhẹ, rồi nói:
“Người ta đang bàn xem nên thuê ai.”
Rồi cậu bỏ đi, để lại sợi dây gói.
Hal không biết mình đã bị gieo gì.
Ba ngày sau, Hal kể với thằng bạn bên sạp cá rằng:
“Có người nói gypsy sắp được thuê canh chợ.”
Thằng bạn không quan tâm. Nhưng mẹ nó thì nghe.
Bà ta kể lại với người bán trứng muối, thêm vào một câu:
“Lũ gypsy chắc sắp lấy phần bảo kê.”
Tin bắt đầu lan. Không ai biết từ đâu. Nhưng đủ thật để khiến đám buôn nhỏ lo ngại, và đám buôn lớn phải nhắc lại trong cuộc họp tối hôm đó.
Elijah nghe được. Gã đến gặp Marcus, không nói, chỉ ngồi phì phèo điếu thuốc.
“Mày bắt đầu thả tay rồi,” gã nói.
Marcus đáp:
“Không. Tao chỉ dạy người khác tự khâu miệng lại – bằng chỉ tao để sẵn.”
Elijah hỏi:
“Hal biết nó nói gì không?”
“Không. Nhưng tao biết nó nói với ai, và ai hay thêm mắm dặm muối.”
“Để làm gì?”
“Để lần sau… tao chỉ cần nói một câu với Hal, cả khu chợ sẽ nghĩ mình đang bị gypsy theo dõi.”
Elijah im một lúc. Rồi nói, giọng trầm hơn:
“Cẩn thận. Có ngày mày sẽ không biết người đang nói là vì mày, hay vì một người khác dùng mày như mày dùng nó.”
Marcus cười nhẹ.
“Vì vậy tao sẽ luôn là người viết câu đầu tiên.”
Tối hôm đó, Marcus đưa Dane một mảnh gỗ mới. Trên đó, hắn khắc ba dòng sóng ngang song song – tượng trưng cho “tín hiệu truyền qua nước”.
“Mày treo cái này ở cửa chòi của Hal.”
“Để làm gì?” – Dane hỏi, câu thứ hai hắn nghe được trong tháng.
“Để lần sau có tin gì đến Hal, tao biết có ai đang thử bắt đầu một câu chuyện khác không phải của tao.”
Dane gật. Im lặng.
Brin nhìn thấy, nhưng không hỏi.
Chỉ về lều, cầm dao, khắc một biểu tượng gọng kìm chĩa xuống.
Ai cũng đang nói gì đó.
Nhưng Marcus là người duy nhất đang theo dõi xem ai bắt đầu nói – và vì ai.