Đằng sau vương miệng - Chương 26: Chapter 26: Người nói thay
Elijah không nói nhiều. Gã không phải kiểu người thích dẫn dắt hay thử thách ai lâu. Khi gã thấy Marcus biết “gây sự” bằng lời đồn không nguồn, gã biết thằng bé này cần một thứ khác: một gương mặt để thay mình gánh hậu quả.
Ba ngày sau sự cố ở phiên chợ, Elijah đưa Marcus tới một ngõ sau khu Brick Lane – nơi có dãy lán nhỏ lợp bằng tôn, chuyên chứa rượu lậu, đồ vải chợ đêm và thuốc lá Đông Âu nhập lậu. Căn thứ ba từ phải sang có treo một miếng da bò, khắc một biểu tượng méo mó giống chữ "S" bị cắt dọc.
“Elijah gửi,” Marcus nói.
Không cần thêm lời.
Cánh cửa mở ra. Một người đàn bà đứng tuổi, tóc cắt ngắn, da đen, mặc váy thô vải đay. Cổ đeo một sợi dây chuyền bằng đồng, mặt dây không có hình, chỉ là miếng kim loại tròn.
Tên bà là Iska.
Gọi là "bà", nhưng kỳ thực cũng chưa ai rõ bà bao nhiêu tuổi. Kẻ thì bảo từng là đầu mối tin tức cho lính đào ngũ hồi chiến tranh Boer. Kẻ khác lại bảo bà từng mang thư cho một băng buôn người khét tiếng ở Liverpool. Chuyện nào thật thì chỉ bà biết.
Iska không hỏi Marcus là ai.
Bà chỉ đưa cho hắn một mảnh giấy trắng, và nói:
“Đưa tao ba dạng tin: một tin thật không ai tin, một tin giả dễ tin, và một tin không rõ là thật hay giả nhưng khiến người nghe phải hành động.”
Marcus nhìn bà chừng ba giây, rồi ngồi xuống.
Hắn dùng một que gỗ viết bằng than lên giấy:
Tin thật không ai tin: “Người trúng độc rượu hôm trước là do đá lạnh bị tẩm muối đồng.”
Tin giả dễ tin: “Một người Ireland sắp bị trục xuất khỏi phiên chợ vì đánh phụ nữ.”
Tin không rõ thật giả: “Gã buôn da ngồi dưới lều đỏ từng làm tay súng thuê cho trại gypsy.”
Iska đọc xong. Không khen.
Chỉ nói:
“Tốt.
Bây giờ chọn một cái, và nói tao phải đưa nó cho ai.”
Marcus chọn dòng thứ ba.
“Vì sao?” – bà hỏi.
“Vì nếu ai nghe nó mà sợ, tức là người đó từng làm điều tương tự.”
Iska nhìn hắn thêm một lúc.
Rồi gật.
“Được. Tao sẽ nói lại như thể tao vừa nghe từ miệng ai khác.”
Ba ngày sau, tin lan: gã buôn da từng là tay súng thuê, từng giết người.
Không ai biết ai nói.
Nhưng hắn bị nhóm trại Lee “mời ra ngoài” trong lần họp chợ kế tiếp. Không có đánh nhau. Không có máu.
Chỉ có một chỗ trống không ai dám ngồi.
Marcus đứng từ xa, tay nhét trong túi, nơi có viên đá nhỏ hắn lấy từ lều da đỏ hôm trước.
Elijah ghé sát tai cậu, nói khẽ:
“Thằng nhóc, mày vừa giết một người… bằng lý do mà không ai có thể kiểm chứng.”
Marcus đáp, không quay lại:
“Đôi khi không cần giết xác. Chỉ cần giết quyền xuất hiện.”
Elijah vỗ nhẹ lên lưng hắn.
Tối hôm đó, Marcus đưa cho Dane một bọc nhỏ. Bên trong là dây đeo cổ bằng vải – có khắc biểu tượng xoắn ốc bị chẻ đôi.
“Đeo cái này đi,” hắn nói.
“Vì sao?” – Dane hỏi, giọng gần như lần đầu.
“Vì khi người ta nhìn mày, tao muốn họ nghĩ mày đang giữ một lời nói chưa nói ra.”
“Và nếu họ hỏi?”
“Thì mày im.”
Dane gật.
Brin thấy Dane đeo dây mới, không nói gì.
Nhưng tối đó, hắn khâu một biểu tượng riêng lên mặt trong áo mình: ba dấu gạch xiên – mô phỏng hình gọng kìm, như để nói: tao biết đang bị ép.
Marcus không hỏi. Hắn không cần ép ai tin mình là trung tâm.
Hắn chỉ cần tạo cảm giác rằng... tất cả đang xoay quanh một thứ mà không ai kiểm soát được.