(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 90
Nhờ có chút hơi men, Lục Hữu Vi trở nên bạo gan hơn, lẳng lặng theo sau hai người họ vào tửu lầu.
Chỉ thấy Phạm Ninh đang đứng dưới ánh trăng, đợi sẵn ba người họ.
Từ Tích khinh bỉ nhìn Phạm Ninh, lớn tiếng: – Lấy ra mau! Canh giải rượu của ngươi đâu?
Phạm Ninh tủm tỉm cười: – Ngươi vội vàng gì thế? Sợ ai lấy mất à? Yên tâm đi, canh giải rượu có đủ cho cả ba ngươi uống.
Từ Tích vẫn chưa hiểu vì sao Phạm Ninh lại tìm mình, nhưng chợt như bừng tỉnh điều gì. Hẳn là Chu Bội đã báo với Lưu viện chủ chuyện ngày mai mình không thể dự thi. Nghĩ đến đó, Từ Tích lập tức ngửa mặt lên trời cười lớn: – Điều này quả thực khiến ta vô cùng sung sướng! Tên dân đen nhà ngươi cũng có ngày hôm nay sao? Để ta cho ngươi biết, đắc tội với Từ Tích ta thì sẽ thế nào, mở to mắt ra mà xem đi! Tiền đồ cùng kỳ thi này, đối với ngươi, tất cả chỉ là nằm mơ giữa ban ngày mà thôi!
– Chỉ sợ là ngươi mới đang nằm mơ đó! – Phạm Ninh lạnh nhạt đáp.
Hắn chậm rãi nhặt một khúc gỗ trên đất lên, liếc mắt nhìn Ngô Kiện. Ngô Kiện sớm đã nhìn chằm chằm hắn, thấy Phạm Ninh cầm cây gậy, gã liền hét lớn, xông lên định tung một cước vào hắn. Ngô Kiện thân hình cường tráng, cũng từng luyện qua võ công, định một cước đá thẳng vào đầu Phạm Ninh, ra tay vô cùng tàn độc.
Nhưng chân gã chưa kịp chạm đến Phạm Ninh thì bắp chân đột nhiên đau nhói, tựa như bị vật gì đó đâm vào. Gã liền ngã nhào xuống, ôm chân đau đớn kêu gào thảm thiết.
Trong lòng Phạm Ninh có chút kỳ quái, thầm nghĩ chẳng lẽ gã bị trúng gió? Hắn vứt cây gậy, lao vút về phía Từ Tích, lên gối vào bụng y. Từ Tích kêu thảm một tiếng, lùi bắn về sau hơn chục bước, đụng phải thùng nước rửa chén. Nửa thùng nước rửa chén cao ngang thân người đổ ập từ đầu đến chân Từ Tích.
Ngô Kiện hoảng sợ định đứng dậy bỏ chạy, nhưng liền bị Phạm Ninh túm được áo. – Này! Chưa uống mà đã vội chạy rồi sao? Nào! Nào! Nào! Trước tiên phải phạt ba chén đã!
Phạm Ninh dùng sức kéo gã lại gần thùng nước rửa chén, tung một cước, đá thùng nước đổ ụp vào người gã. – Thế nào, canh giải rượu của ta có vị không tệ chứ!
Hắn quay đầu nhìn Lục Hữu Vi, thấy gã sớm đã sợ đến mức bò lăn ra xa tít tắp.
Phạm Ninh phủi tay, quay đầu nhìn về phía bóng đen, hắn ôm quyền hành lễ rồi hiên ngang rời đi.
Từ Tích và Ngô Kiện ướt đẫm nằm bò dưới đất, mùi hôi nồng nặc khiến chúng vừa xấu hổ vừa tức giận tột độ, đành quỳ rạp trên đất mà khóc nức nở.
Trở lại khách điếm, Phạm Ninh đang rửa mặt thì nghe tiếng gõ cửa bên ngoài. – Ai đó? – Là ta Bùi Quang đây, viện chủ gọi cậu qua. – Ta biết rồi, ta qua ngay.
Rửa mặt xong, Phạm Ninh ngay lập tức đến phòng Lưu viện chủ. – Phạm Ninh, ngồi xuống đây nói chuyện.
Lưu viện chủ vẻ mặt nghiêm trọng, ông biết Phạm Ninh đang lắng nghe, bèn nhẹ giọng nói: – Trưa nay vận khí không tốt, ta đã bốc thăm không được may mắn.
Phạm Ninh thản nhiên gật đầu: – Con nghe nói ngày mai chúng ta sẽ đấu với đội hai của Dư Khánh học đường.
– Nếu ở Ất khu mà gặp họ thì cũng còn đỡ, đằng này cứ thế ở khu Giáp cũng gặp họ! – Lưu viện chủ cười khổ. – Khu Giáp và khu Ất chúng ta đều phải gặp Dư Khánh học đường!
– Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, viện chủ không cần phải quá lo lắng. – Phạm Ninh an ủi.
Bùi Quang bên cạnh nói: – Tiểu quan nhân có lẽ chưa rõ, Diên Anh học đường và Dư Khánh học đường đúng là oan gia gặp nhau. Trước đây chúng ta đều bị Dư Khánh học đường loại từ vòng hai, nhưng không ngờ đội hai cũng gặp phải chúng ở ngay vòng đầu tiên.
– Thôi bỏ đi, giờ nói chuyện này cũng vô ích. – Lưu viện chủ phủi tay. – Hiện giờ đành phải đối mặt với sự thật, ngày mai cứ cố gắng hết sức để đánh bại chúng.
Lưu viện chủ quay sang nói với Phạm Ninh: – Luật thi rất đơn giản. Chúng ta sẽ luân phiên giải đề, mỗi học đường đều phải giải năm đề cơ bản, mỗi đề năm điểm. Đề sẽ được rút ngẫu nhiên ngay tại sàn đấu, có thể là bất cứ thứ gì. Năm trước, có học đường thậm chí còn rút phải đề thuộc phần đố đèn trong hội thi.
– Nếu sau khi giải xong năm đề, tất cả đều bằng điểm nhau thì tính thế nào? – Phạm Ninh lại hỏi.
– Câu hỏi này rất hay! – Lưu viện chủ cười. – Sau khi thi đấu mà điểm số bằng nhau, hai bên có thể chọn đề riêng để thi. Đề riêng bao gồm hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, thậm chí là thượng tuyệt phẩm. Tùy chọn một đề, ai thắng sẽ vào vòng tiếp theo.
Phạm Ninh hoàn toàn hiểu, đây chính là giống như cuộc thi đấu trí "Vang Bóng Một Thời" phổ biến ở hậu thế vậy.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, sau đó là tiếng gõ cửa gấp gáp, kèm theo một giọng nói hốt hoảng: – Viện chủ! Không xong rồi!
Là tiếng của Trương giáo thụ. Lưu viện chủ vội vàng đứng dậy mở cửa: – Có chuyện gì vậy?
– Ba người họ đã uống say, bị người ta ném xuống cống rồi!
– Cái gì! – Lưu viện chủ giận tím mặt, quát lớn: – Chúng hiện đang ở đâu?
– Đã về khách điếm rồi ạ, hiện đang ở ngoài cửa lớn.
Lưu viện chủ giận đến mức sắp điên lên. Chính ông đã dặn đi dặn lại không được uống rượu, không được gây sự, vậy mà bọn chúng, những đứa trẻ mới mười một mười hai tuổi, lại không chỉ uống say mà còn bị ném xuống cống. Thật đúng là một sự nhục nhã lớn! Lưu viện chủ nổi giận lôi đình, đùng đùng đi ra. Phạm Ninh cũng vừa đi theo vừa cười thầm.
Bùi Quang gằn giọng: – Chắc chắn là do Dư Khánh học đường làm! Viện chủ của chúng là tên tiểu nhân, không từ một thủ đoạn nào.
– Có lẽ là vậy! Chúng ta đi xem thử một chút! – Phạm Ninh cũng theo chân Lưu viện chủ đi ra ngoài khách điếm.
Bên ngoài, đám học trò ��ều vây lại xem và bàn tán xôn xao, ánh mắt đầy vẻ hả hê khi thấy người khác gặp nạn.
– Ha ha! Kia là “tam kiệt Diên Anh” sao? Ta thấy đúng là “chuột nhắt chui cống Diên Anh” thì hơn! – Tiếng xì xào vang lên. – Tên cao gầy kia là Từ Tích, chính là cháu của Từ đại nho ở phủ học đó! Giờ thì Từ đại nho bị gã làm cho mất hết thể diện rồi!
Mấy tiểu nhị đang dìu ba tên sĩ tử trông thật nhếch nhác, thảm hại. Cả ba người lạnh đến nỗi toàn thân run cầm cập, quần áo và tóc ướt đẫm, bốc lên mùi hôi khó chịu nồng nặc.
Phạm Ninh lấy làm lạ, Lục Hữu Vi chẳng phải đã bỏ chạy rồi sao? Sao y lại rơi xuống nước chứ? Chỉ cần suy nghĩ một chút, hắn lập tức hiểu ra, hẳn là Giản Mai Tử lại giở trò nghịch ngợm rồi.
Chủ quán trọ nhìn ba tên sĩ tử với ánh mắt chán ghét. Ông ta đang đợi chỉ thị của Lưu viện chủ, nếu viện chủ muốn tiễn họ đi, thì ông ta sẽ không cho phép họ bước chân vào quán trọ nữa.
Lúc này, Lưu viện chủ nổi giận đùng đùng xông tới. Thấy bộ dạng thảm hại của ba người, ông ta lửa giận ngút trời, nh��ng dưới con mắt của tất cả mọi người xung quanh, ông ta đành phải nhẫn nhịn. Ông quay sang hỏi chủ quán: – Có thể cho ta mượn một phòng để họ tắm rửa không?
– Cái này... Được thôi! – Chủ quán nể mặt Lưu viện chủ, bèn dặn dò tiểu nhị: – Đưa họ đến phòng tắm!
Tiểu nhị đỡ ba tên sĩ tử đi vào trong quán trọ.
Đúng lúc này, một giọng nói châm chọc vang lên: – Những đứa trẻ đáng thương, không biết ngày mai còn có thể dự thi được không đây?
Lưu viện chủ quay đầu nhìn hằm hằm về phía phát ra giọng nói. Đó là một người đàn ông trung niên cao gầy đứng giữa đám đông. Trên khuôn mặt hắn nổi bật là chiếc mũi diều hâu to bè, cùng nụ cười mang vẻ cợt nhả và đắc ý. Người này chính là viện chủ của Dư Khánh học đường – Trình Trứ. Lão ta nhìn Lưu viện chủ, nhướn mày nói lời châm biếm: – Ba trung xá sinh lại đến Tụ Tiên Lầu uống say bét nhè, tác phong học tập của Diên Anh học đường thật là 'không chê vào đâu được'!
Lưu viện chủ bước lên một bước, căm tức nhìn Trình Trứ, chất vấn: – Ngươi còn biết chúng u���ng rượu ở đâu, thật khó mà không nghi ngờ chuyện này có liên quan gì đến Trình viện chủ cả.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.