Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 65

– Nếu không con lấy chút nước nóng cho mẹ.

– Bậy nào! Giờ củi đắt lắm, đừng bắt mẹ hoang phí.

Phạm Ninh gãi đầu: – Không phải con vừa mới kiếm cho mẹ hai mươi lượng bạc sao?

– Con đấy! Con chưa lo việc nhà nên chưa biết giá củi gạo đắt thế nào. Hai mươi lượng bạc đó của con làm sao mà đủ dùng?

Trương Tam Nương thở dài một tiếng. Mua một bó củi đã mất hai mươi đồng tiền, sống trong cái trấn này cái gì cũng phải tiêu tiền. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy ở nông thôn tốt hơn.

Mấy ngày nay, Trương Tam Nương bắt đầu hoài niệm cuộc sống ở nông thôn. Ngoại trừ tốn ít tiền mua dầu muối và vật dụng hằng ngày, những thứ khác đều không cần tốn tiền. Tiết kiệm một chút, mỗi tháng một quan tiền cũng đủ dùng.

Hiện giờ bọn họ ở trong trấn, củi, gạo, dầu, muối, tương, dấm, trà, rồi gạo ăn, rau củ, thịt trứng, mọi thứ đều phải tốn tiền. Quần áo, giày dép cũng không thể quá cẩu thả, phải tươm tất một chút. Lại còn các loại vật dụng hằng ngày, gần như tất cả những đồ vật này đều phải tốn tiền mua, ngay cả một ngụm nước ấm cũng trở nên xa xỉ. Một tháng ba bốn quan tiền cũng không đủ dùng.

Phạm Ninh cười nói: – Cha cũng kiếm được không ít mà!

Cha hắn, Phạm Thiết Chu, dạo này đi sớm về khuya để khám bệnh cho người ta, vô cùng vất vả. Một tháng có thể kiếm được khoảng hai mươi quan tiền. Sau khi trừ tiền thuê nhà năm quan mỗi tháng cho hiệu thuốc bắc, hai quan tiền phí thuê dược đồng và một số chi phí thiết yếu khác của y quán, mỗi tháng còn lại khoảng chừng mười quan tiền.

Mười quan tiền ở nông thôn chắc chắn là thu nhập cao, nhưng ở trong trấn chỉ có thể coi là gia đình bậc trung, cũng chẳng khá hơn nhà Lưu Khang là bao.

– Mẹ, hay là nhà mình thuê một người hầu gái đi! Tìm một người nhỏ tuổi có thể làm việc được, tốt nhất không có gia đình liên lụy, giúp mẹ nấu cơm giặt giũ, đỡ đần mẹ.

Trương Tam Nương lườm hắn một cái, nói thẳng: – Con nói thẳng đi, muốn cưới tiểu thiếp cho cha con phải không?

Phạm Ninh giật mình, vội vàng chữa lời: – Vậy… mời một tiểu nha hoàn cũng được. Chừng mười tuổi thôi, nhà Lưu Khang cũng có một nha hoàn đó.

Trương Tam Nương cười nói: – Mẹ thằng Lưu Khang từng kể với mẹ, con bé Tiểu Ngọc đó là cô nhi, định sau này làm thiếp cho con trai nó. Con có phải đang ghen tị với thằng Lưu Khang không, cho nên mới bảo mẹ kiếm cho con một tiểu nha hoàn, sau này làm tì nữ cho con?

Phạm Ninh thực sự không hiểu mẹ mình nghĩ gì, mở miệng ra là nghĩ lệch đi đâu đó, quả thực khiến hắn không nói được lời nào.

Phạm Ninh chẳng muốn nói thêm nữa, vội vã bước nhanh ra cửa.

– Con lại muốn đi chết dí ở chỗ nào?

Phạm Ninh chạy như một làn khói ra ngoài, từ xa nghe hắn hô to: – Con đi ngõ Kỳ Thạch.

Trương Tam Nương đành chịu, chỉ biết đứng dậy, cho hai bộ quần áo bẩn của con trai vào trong chậu.

– Thằng bé đã lớn như vậy rồi, còn cứ như một đứa trẻ con, hở chút là chạy đi xem đá, mấy miếng đá đó có gì hay mà xem.

Trương Tam Nương lải nhải trách mắng con trai. Bà quên mất rằng, cuộc sống gia đình bọn họ thay đổi, cũng bắt nguồn từ hai tảng đá.

Lúc này, ngoài cửa truyền tới giọng nói trong trẻo của một tiểu cô nương: – Xin hỏi, đây có phải nhà Phạm Ninh không?

Trương Tam Nương vội vàng đứng lên, lau vội nước còn dính trên tay, trên người, bước nhanh tới cửa.

Chỉ thấy trước cửa một đứa bé bảy, tám tuổi đang đứng. Mặc dù là trang phục của bé trai, nhưng Trương Tam Nương liếc mắt một cái liền nhận ra đó là một bé gái.

Con bé ăn mặc lộng lẫy, đầu đội một cái mũ lông to, dung mạo ��ẹp như tranh vẽ, ánh mắt linh hoạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn, tinh khôi! Quả thực là một tiểu mỹ nhân mà Trương Tam Nương chưa từng thấy bao giờ.

Tiểu mỹ nhân xinh xắn như vậy đến tìm con trai mình, Trương Tam Nương lập tức mừng ra mặt.

– Phạm Ninh là con bác. Cháu là…

– Cháu chào bác ạ, cháu với Phạm Ninh cùng trường, cháu họ Chu. Khuôn mặt tươi cười của Chu Bội vô cùng lém lỉnh và ngọt ngào.

Trương Tam Nương liếc nhìn thấy ở trong ngõ có một người phụ nữ trẻ tuổi cao lớn một cách đáng sợ đang đứng, lại nghe cô bé họ Chu, bà nhớ tới lời của chồng, lập tức hiểu ra.

– À, ta biết rồi, cháu là Chu tiểu quan nhân. Ninh nhi nhà ta thường hay nói về cháu.

Trương Tam Nương vội vàng nói: – Mau vào đi! Mau vào đi! Bên ngoài lạnh, vào nhà ngồi đi!

Chu Bội gật đầu, đi vào trong sân, liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: – Phạm Ninh không ở nhà sao?

– Nó đi… hiệu sách rồi. Đứa nhỏ này thích xem sách, hễ rảnh là chạy ngay đến hiệu sách.

Chu Bội khẽ mỉm cười. Phạm A Ngốc không ở đây là tốt nhất.

Chu Bội đưa một phong thư cho Trương Tam Nương: – Bác ơi, đây là phong thư cháu gửi cho Phạm Ninh. Cháu phải quay về Ngô Giang một chuyến, chắc phải qua Tết Nguyên tiêu mới có thể trở lại.

Trương Tam Nương có chút kinh ngạc. Cô bé này phải về Ngô Giang, lại còn muốn để lại thư cho con trai. Thì ra quan hệ của hai đứa tốt đến vậy!

– Khách sáo quá, tiểu quan nhân mời vào uống nước.

– Cảm ơn bác ạ.

Cái miệng nhỏ của Chu Bội vô cùng ngọt, nụ cười đáng yêu, dáng vẻ lại càng xinh đẹp, khỏi phải nói bà Trương Tam Nương mong có một đứa con gái đến nhường nào.

Bà đưa cho Chu Bội cốc nước mật ong, lại đi tìm điểm tâm.

– Tên tiểu tử thối này, điểm tâm trong nhà dùng để đãi khách nó ăn hết sạch rồi!

Trương Tam Nương không tìm thấy điểm tâm, đành hậm hực quay trở ra.

– Bác ơi, cháu không đói bụng. Bác vừa nói Phạm Ninh thường xuyên nhắc tới cháu ạ?

Trương Tam Nương vội vàng nói: – Đúng vậy! Nó thường xuyên kể về cháu, nói Chu tiểu quan nhân tính tình rất tốt, dịu dàng đáng yêu, tấm lòng rộng lượng, lại còn xinh đẹp và đặc biệt thông minh.

Chu Bội má ửng hồng. Lời này đâu phải Phạm Ninh nói, rõ ràng là mẹ hắn đang khen mình, tuy nhiên cô bé nghe được cũng rất vui.

– Bác ơi, cháu muốn mượn Phạm Ninh quyển sách, được không?

– Được! Được! Bác dẫn cháu vào thư phòng của nó.

Phạm Ninh ở dãy nhà hai tầng phía sau hậu viện. Hắn ở trên lầu hai. Tầng trên có bốn gian phòng, hai gian phòng trống đóng cửa, một phòng là thư phòng, phòng còn lại là phòng ngủ.

Chu Bội sớm đã muốn khám phá vài bí mật của Phạm Ninh. Thật hay, hôm nay hắn lại không có nhà, đúng là cơ hội tốt.

Chu Bội trong lòng đắc ý: "Tiểu tử thối, A Ngốc đáng chết, không ngờ ta đây lại xông vào hang ổ của ngươi nhỉ!"

Đi vào thư phòng, phía trước treo một bức họa to lớn, mang khí chất hào hùng: "Trước lo nỗi lo của thiên hạ, sau mới vui niềm vui của thiên hạ."

Phía dưới có ghi dòng chữ: "Gửi lời tới cháu trai Phạm Ninh," và đề tặng "Ông nội Phạm Trọng Yêm."

Mắt Chu Bội tròn xoe, hận đến nghiến răng ken két: – Tiểu tử thối, A Ngốc đáng chết, không ngờ lại cất giấu thứ tốt như vậy.

– Đây l�� tam a công viết cho nó đấy, còn động viên nó chăm chỉ đọc sách, sau này trở thành người có trách nhiệm và thành tựu.

Trương Tam Nương ở bên cạnh giải thích: – Tam a công thích nhất Ninh nhi nhà ta, thường xuyên viết thư để động viên nó.

– Ồ!

Trong lòng Chu Bội có chút mất mát. Tại sao mình lại không có một người tam a công tốt như vậy. Tam a công của nàng ta là một đại thương nhân, suốt ngày chỉ biết đến tiền.

Phiên bản văn bản này là thành quả biên tập của truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free