Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 59

– Phụ thân, con biết rồi, cha cứ đi đi!

Phạm Thiết Chu vội vàng cùng những người vừa đến bước ra ngoài:

– Các vị từ đâu đến?

– Nhà chúng tôi ở thôn Tàng Thư, trấn Ngô Đôn, chúng tôi lên trấn mới hay Phạm y sư ở đây.

Phạm Ninh đóng cửa viện, hỏi:

– Nương, những người bệnh này sao tìm được nhà chúng ta vậy?

– Cha con dán địa chỉ ở cửa y quán, ghi rõ nửa đêm cũng đến khám bệnh tận nhà. Mẹ khuyên cha con đừng dán, nhưng cha con không nghe. Con xem, chiều nay vừa dán xong, tối đã có người tìm đến tận cửa rồi, còn thời gian đâu nữa?

Giờ thì Trương Tam Nương có chút bất mãn.

Phạm Ninh cười hì hì, nói:

– Nương, mẹ chỉ cần nghĩ đến phụ thân đi chuyến này kiếm ít nhất năm trăm văn tiền, là lòng mẹ sẽ thấy dễ chịu ngay thôi.

– Cũng đúng!

Trong lòng Trương Tam Nương lập tức thấu đáo, nàng tủm tỉm cười:

– Vậy không phàn nàn về cha con nữa, chúng ta ăn cơm!

Phạm Thiết Chu canh bốn mới gấp gáp trở về. Chàng nghỉ ngơi chốc lát rồi lập tức dậy đưa nhi tử đến trường, còn chàng thì đến y quán.

Hôm nay Phạm Ninh tới hơi sớm, tiếng chuông còn chưa vang lên hắn đã vào lớp học, liếc mắt đã thấy Chu Bội tiểu thư. Tiểu nương tử này đang cúi đầu làm bài tập.

Kỳ thật không chỉ riêng Chu Bội, đại bộ phận học sinh đều đang cật lực làm cho kịp bài tập, vì nghỉ ba ngày nên ai nấy đều còn vương vấn chút tâm lý ham chơi.

– Còn bao nhiêu? Cần ta giúp một tay không?

Phạm Ninh ngồi xuống cười hỏi.

��� Đi sang một bên! Chữ viết của ngươi xấu tệ như vậy, còn đòi giúp ta.

Không lâu lắm, Chu Bội liền viết xong chữ cuối cùng, nàng đặt bút xuống nhìn thoáng qua Phạm Ninh.

– Bao giờ ngươi chuyển nhà?

Phạm Ninh ngẩn ra:

– Sao ngươi biết?

Chu Bội đắc ý cười:

– Không nói cho ngươi. Ta đây trên thông thiên văn dưới tường địa lý, ngày hôm qua bấm tay tính toán, liền biết có một tên ngốc nào đó đã mua nhà trên trấn rồi.

Hiện tại trong lòng Phạm Ninh lấy làm lạ vô cùng. Quỹ đạo cuộc sống của nàng và mình vốn dĩ không hề có điểm giao nào, tại sao nàng lại biết được chứ?

Phạm Ninh nghĩ mãi vẫn không tìm ra lời giải đáp.

Hắn dứt khoát không nghĩ nữa, lấy quạt ra đưa cho nàng:

– Cho ngươi này!

Ánh mắt Chu Bội sáng lên, thoáng cái túm lấy cây quạt, mở ra xem xét, vui rạo rực hỏi:

– Ngươi không cần nữa?

– Dù sao cũng không bán lấy tiền được, để ta thì cũng chỉ cất trong rương, còn không bằng đưa cho người thích nó.

Chu Bội ngẫm nghĩ một chút, trả cây quạt lại cho hắn, bĩu môi:

– Vẫn là trả cho ngươi, ông nội sẽ không vui đâu.

Phạm Ninh đặt cây quạt ở trên bàn nàng:

– Thứ nhất, cái quạt này chẳng liên quan gì đến ông nội ngươi, là của ta, ta muốn tặng cho ai là việc của ta; Thứ hai, Phạm Trọng Yêm là Tam A Công nhà ta, lần trước ta đi kinh thành với ông, ta nghĩ mời ông viết chữ thì rất dễ; Thứ ba, chiếc quạt này mang biệt danh của ông nội ngươi, ta giữ thì không hay chút nào. Ba lý do này đủ chưa?

– Ừ! Ba lí do này của ngươi cũng được đấy chứ.

Chu Bội cũng hiểu ra lẽ, nàng mặt tươi rói cầm lấy cây quạt, lại ngắm nghía một chút rồi bỏ vào túi sách.

– Ngươi vừa nãy nói, mời Phạm tướng công viết chữ dễ như trở bàn tay, có thật không?

Phạm Ninh gật đầu:

– Ta chỉ đang nghĩ, nếu chẳng may ta không tìm được đá Thái Hồ thì làm sao bây giờ? Đơn giản là ta sẽ viết thư xin Tam A Công viết tặng ông nội ngươi một bức trung đường, làm quà mừng thọ cho ngươi, thế nào?

Chu Bội đảo mắt, cười nói:

– Đá Thái Hồ ta cần, thư pháp của Phạm tướng công ta cũng muốn, cả hai thứ này đều không thể thiếu!

Mắt Phạm Ninh trợn tròn:

– Cái này thật quá đáng rồi!

Chu Bội hai tay chống nạnh, bĩu môi nói:

– Phạm A Ngốc, ngươi nợ ta một ân tình, tính quỵt nợ à?

Phạm Ninh cúi gục mặt xuống bàn học nói lẩm bẩm:

– Ân tình này quá khó trả đi!

– Chính thế!

Chu Bội đắc ý vênh váo nói:

– Ân tình của ta là vay nặng lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, ngươi muốn trả hết nợ đâu có dễ dàng như vậy!

Lúc nghỉ trưa, Lưu Khang cùng Phạm Ninh đi xem nhà mới của Phạm Ninh.

Nghe nói Phạm Ninh mới mua nhà trên trấn, Lưu Khang cực kì hưng phấn.

Nhà mới của Phạm Ninh cũng nằm ở gần cầu Trạng Nguyên, cách hiệu thuốc không xa, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ.

Hai bên đều là những bức tường cao lớn, đã nhuốm màu thời gian, trên đó rêu xanh phủ kín.

Cuối con hẻm nhỏ bên tay trái chính là nhà mới của Phạm Ninh, cánh cửa cũ kỹ, trên cửa treo một cái khóa đồng.

Phạm Ninh mở khóa rồi đẩy cửa đi vào. Trước cửa chính là một cái sân lớn, rộng ít nhất hơn trăm mét vuông, năm gian nhà ngói hình chữ “ao” (凹) bao quanh.

Đó mới chỉ là khu vực đầu tiên. Đi xuyên qua đó là một khoảng sân sau, ở giữa có một cây cổ thụ to lớn, bốn phía còn có ��t nhất sáu gian nhà ngói khác, và bên trái là một căn nhà hai tầng.

– Lớn gấp đôi nhà ta!

Lưu Khang kinh ngạc thốt lên.

– Đừng than vãn nữa, nhà huynh là cửa hàng sát đường, tuy diện tích hơi nhỏ, nhưng lại đắt hơn nhà ta nhiều.

– Vậy đổi đi!

Mặt Lưu Khang lộ rõ vẻ đắc ý:

– Nhà chúng ta mua mười năm trước, lúc ấy mua ba trăm quan tiền, hiện tại ít nhất phải năm trăm quan tiền. Quan trọng là ở đoạn đường ấy, giờ có tiền cũng khó mà mua được.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng của Phạm Thiết Chu:

– Chính là chỗ này, đem vào đi!

Chỉ thấy một đám người cùng đồ đạc gia dụng lớn nhỏ nối đuôi nhau chuyển vào nhà. Trong sân lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Dọn giường, sắp xếp bếp, vận chuyển đủ thứ linh tinh. Suốt mấy ngày liền, cha mẹ Phạm Ninh vô cùng bận rộn. Buổi tối ngày thứ sáu, bọn họ thuê một chiếc thuyền lớn, tất cả đồ đạc còn lại trong nhà đều được chuyển lên thuyền.

Không đốt pháo, cũng không mời khách ăn cơm, cứ thế lặng lẽ mà từ thôn Tưởng Loan chuyển lên trấn trên.

Gần tới cuối năm, Diên Anh học đường c��ng tăng cường bài vở và bài tập cho học sinh, gần như ngày nào cũng có sát hạch, khiến học sinh ai nấy cũng oán thán khắp nơi, khổ sở không sao chịu nổi.

Mà Chu Bội ở học đường chỉ bận tâm hai chuyện: Một là thúc giục Phạm Ninh đi tìm đá, hai là thúc hắn viết thư cho Phạm Trọng Yêm.

Chuyện còn lại chính là so thành tích với Phạm Ninh. Mỗi lần thi, thành tích của bọn họ luôn thay phiên nhau đứng thứ nhất.

Nếu thư pháp được chấm điểm cao, thì Chu Bội đứng thứ nhất. Nếu thư pháp không chiếm nhiều trọng số, thì người đứng nhất chỉ có thể là Phạm Ninh.

Mỗi lần Chu Bội đứng nhất, nàng liền tươi roi rói, cười cợt chữ viết của Phạm Ninh. Nếu Phạm Ninh đứng thứ nhất, nàng liền mặt xụ xuống, nói giáo thụ bất công.

Thời gian thoáng chốc đã tới trung tuần tháng mười hai, bắt đầu chuyển hẳn sang tiết đông.

Sáng sớm hôm nay, hơn một trăm học sinh tập trung ở bãi tập, lạnh đến mức ai nấy đều xoa tay, dậm chân liên tục.

Mỗi người đều oán giận không ngớt, trời lạnh như vậy, tập trung bọn họ lại để làm gì không biết? Bọn họ đều là trung xá sinh và hạ xá sinh, cũng chính là học sinh trung cấp và hạ cấp.

Thượng xá sinh là cấp cao nhất, mùa xuân sang năm sẽ tham gia cuộc thi trường huyện, lúc này đang vô cùng khẩn trương, thường thì cũng sẽ không xuất hiện ở đây.

Lúc này, Lưu viện chủ mang theo bảy tám vị giáo thụ bước ra.

Vài vị trợ giáo vội vàng hướng d���n các học sinh xếp hàng.

Trên bãi tập rất nhanh xếp thành hơn mười hàng, Lưu viện chủ vẫy tay, trên bãi tập ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác nếu chưa được sự cho phép.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free