(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 58
- Không được! Không được! – Người đàn ông trung niên xua tay từ chối. – Tôi không thể đi được, cứ đi là đau nhức không chịu nổi.
- Đại thúc, thử bước hai bước xem sao. Cứ vịn vào cháu, đảm bảo sẽ không đau nữa.
Người đàn ông trung niên nửa tin nửa ngờ. Lúc này ông cũng cảm nhận cổ chân mình đã hết đau nhức, cảm giác rất thoải mái, điều này khiến ông động lòng, li��n chầm chậm vịn vào vai Phạm Ninh mà đứng dậy.
- Một bước! Hai bước! Ba bước!
Cuối cùng, Phạm Ninh buông tay để ông tự đi. Người trung niên bước đi một vòng, vô cùng kinh ngạc:
- A! Thật sự đã hết đau rồi!
Ông lại liên tục đi thêm hai vòng nữa, vui mừng đến nỗi nhếch miệng cười toe toét:
- Tốt quá rồi, một chút cũng không sao cả.
- Tiểu quan nhân, cái này hết bao nhiêu tiền?
- Bình thường cháu sẽ thu 300 văn tiền, nhưng hôm nay cháu miễn phí cho thúc!
Đây là theo giá thị trường mà người môi giới đã nói với Phạm Ninh: chữa khỏi trật khớp ngay trong ngày thì 300 văn, mỗi ngày sau đó giảm 50 văn.
Phạm Ninh nói xong, cũng không nhìn La đại chưởng quỹ, mà quay sang nói với phụ thân:
- Phụ thân, chúng ta đi Tể Từ Đường thôi!
Cậu kéo phụ thân đi, trong lòng thầm đếm: Một, hai, ba, mở miệng!
Quả nhiên, La đại chưởng quỹ vội vàng hô lên:
- Phạm y sư, xin! Xin dừng bước!
Phạm Ninh dừng lại, đắc ý nói với phụ thân:
- Phụ thân, lát nữa cứ thoải mái nói điều kiện nhé.
Phạm Thiết Chu thế nào cũng không ngờ được, việc mở y quán lại thuận lợi đến thế. Ông ấy chỉ cần trả cho hiệu thuốc 5 quan tiền thuê nhà mỗi tháng, những chi phí khác đều không cần.
Hiệu thuốc dành cho ông một gian y quán rộng khoảng hai trượng, tương đương bốn mươi mét vuông.
Biển hiệu “Phạm Thị Ngoại Khoa” treo bên ngoài, kèm dòng chữ quảng cáo: “Phương thuốc gia truyền, Thánh thủ nối xương, chuyên trị bị thương bong gân.”
Đây cũng là quảng cáo do Phạm Ninh viết.
- Ninh nhi, chiếc thuyền này giờ phải làm sao đây? – Trên đường về nhà, Phạm Thiết Chu vừa chèo thuyền vừa hỏi.
Phạm Ninh cười hì hì đáp:
- Người bị thương, người bệnh đi lại bất tiện, Phạm y sư cũng cần thường xuyên xuống nông thôn chứ, vậy nên chiếc thuyền này cứ để lại dưới thôn mà dùng!
Phạm Thiết Chu cười cười:
- Bình thường còn cần một dược đồng phụ giúp. Hay là con nghỉ học đến giúp cha?
- Phụ thân nói với mẹ đi, nếu mẹ đồng ý, con không có ý kiến. Nhưng con đề nghị trước tiên phải chuẩn bị một cân thuốc trị thương tốt nhất đấy.
Hai cha con nhìn nhau, cùng bật cười ha hả.
Lúc ăn cơm tối, Trương Tam Nương gắp một miếng thịt hầm vào bát của trượng phu, hăm hở hỏi:
- Ý chàng là, mở y quán không tốn đến 200 lượng bạc sao?
Phạm Thiết Chu lắc đầu:
- Hoàn toàn không cần đến. Hiệu thuốc miễn tiền thuê cho ta ba tháng, sau đó mua một vài vật dụng cần thiết, đại khái khoảng 10 quan tiền. Lại để dành 30 quan làm tiền dự phòng, vậy khoảng 40 quan tiền là đủ rồi.
- Vậy chúng ta còn lại 160 lượng bạc, có thể đi trấn trên mua một căn nhà.
Trương Tam Nương có nằm mơ cũng mong ước có thể ở trong một căn nhà rộng rãi sáng sủa, tường xanh ngói đỏ.
Từ xưa đến nay, nhà lớn đều là giấc mơ của mỗi người phụ nữ.
- Nương, nhà ở trên trấn có diện tích khoảng hai mẫu ruộng. Nhà lớn tường xanh ngói đỏ đại khái 80% là 120 quan tiền, chúng ta đã hỏi qua rồi.
Trương Tam Nương lập tức vừa mừng vừa sợ:
- Dễ dàng thế sao?
Phạm Thiết Chu cười nói:
- Nhà trong trấn nhỏ thì có thể đắt đến đâu? Vả lại, dù không phải mặt tiền đường cái để buôn bán thì đã sao?
- Vậy có mua hay không?
Phạm Ninh cư��i hì hì nói:
- Đương nhiên còn cần lão nhân gia người tự mình xem qua mới quyết định được chứ.
- Tiểu tử thối, ngứa đòn có phải không? Cái gì mà lão nhân gia, ta già lắm sao?
- Đâu có! Nương của con trẻ trung, xinh đẹp, phong nhã biết bao!
Phạm Thiết Chu thở phù một tiếng, suýt nữa thì phun cả cơm trong miệng ra ngoài.
Trương Tam Nương xấu hổ quá hóa giận, túm lấy đứa con, nhéo mạnh cánh tay của cậu:
- Tiểu tử thối, dám nói nương ngươi phong lưu? Hôm nay ta không nhéo chết ngươi thì không được!
- Nương, phong lưu này không phải là phong lưu kia, đau a!
Mua nhà là một chuyện lớn, hơn nữa bọn họ phải rời xa Tưởng Loan thôn, Phạm Thiết Chu cần phải chào hỏi phụ thân trước.
Bất ngờ thay, lúc này Phạm Đại Xuyên lại không phản đối.
Hai ngày nay ông vì chuyện của con trai út mà tức giận.
Con út Phạm Đồng Chung sớm từ vài ngày trước đã không chịu dạy học. Lí do gã đưa ra vô cùng đầy đủ: dạy học ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc gã chuẩn bị khoa cử, gã phải đi huyện học ôn tập mới có không khí.
Phạm Đại Xuyên tất nhiên không đồng ý, nhưng Phạm Đồng Chung làm ầm ĩ cả ngày, cuối cùng nói lời ngoan độc, rằng nếu nhất định phải dạy học, gã sẽ bỏ kỳ thi khoa cử.
Phạm Đại Xuyên nghĩ tới bao nhiêu tiền tích góp mấy năm nay đều đổ vào con út, cuối cùng ông đành chịu thua, chỉ có thể đồng ý cho con út nghỉ việc lên huyện ôn tập.
Mà lúc này con trai lớn muốn đi trấn trên làm y sư, cũng khiến Phạm Đại Xuyên được an ủi phần nào.
Ông liền đồng ý cho con trai cả chuyển nhà lên trấn trên.
Hôm sau là ngày nghỉ thứ ba, Phạm Ninh phải ở nhà làm bài tập, còn Phạm Thiết Chu và thê tử thì hớn hở lên trấn mua nhà.
Mãi đến khi trời tối đen, hai vợ chồng mới về nhà.
Nghe tiếng mở cửa, Phạm Ninh vội ra đón. Phạm Thiết Chu cười nói:
- Mua rồi.
Phạm Ninh mừng rỡ hỏi:
- Bao giờ chúng ta chuyển nhà?
- Còn vài ngày nữa thôi!
Trương Tam Nương mệt mỏi ngồi xuống ghế, yếu ớt nói:
- Ta và cha con đi chọn đồ gia dụng. Đồ đạc bây giờ đắt quá, mấy thứ lặt vặt thôi mà đã tốn mười quan rồi, đúng là cắt cổ.
Trương Tam Nương chợt nghĩ đến một chuyện, mặt mày tươi tỉnh cười nói:
- Ninh nhi, nương nói cho con nghe chuyện này hay lắm. Người chủ thuê nhà kia nghe cha con là y sư của Ích Sinh Đường, thế mà lại chủ động giảm cho năm quan, làm y sư thật tốt!
Bụng Phạm Ninh kêu ùng ục, mặt đau khổ nói:
- Nương, con vẫn thấy làm đầu bếp là tốt nhất!
- Biết rồi! – Trương Tam Nương tức giận nói. – Ta mệt đến rã rời cả xương cốt rồi, còn phải nấu cơm cho cái thằng ranh con nhà ngươi nữa.
Trương Tam Nương đứng lên, lười biếng vào phòng bếp nấu cơm.
Phạm Thiết Chu cười nói với Phạm Ninh:
- Chiều hôm nay, phụ thân chữa bệnh cho ba người bị thương chân, không ngờ lại kiếm được một xâu tiền, thật không ngờ đến nha!
- Cái này gọi là “nhất chiêu tiên, ăn cả thiên hạ” đấy. Hộp thuốc kia có thể nuôi sống phụ thân cả đời. Hiện tại mới chỉ là bắt đầu thôi, danh tiếng của phụ thân càng vang xa, sẽ kiếm được càng nhiều tiền.
Phạm Thiết Chu không ngờ chỉ chữa cho ba bệnh nhân mà đã kiếm được một xâu tiền, ông đúng là càng thêm tin tưởng vào nghề y sư rồi.
Đúng lúc này, bên ngoài có người gõ cửa dồn dập. Phạm Thiết Chu ngẩn ra, chỉ nghe thê tử Trương Tam Nương ở trong sân hỏi:
- Các ngươi tìm ai?
Một giọng nam gấp gáp nói:
- Có phải Phạm y sư ở nơi này không? Chúng tôi tìm ông ấy có việc gấp.
Phạm Thiết Chu đi ra:
- Tìm ta có chuyện gì?
Người nam tử thở dài thườn thượt, khẩn khoản nói:
- Cha tôi ngã từ trên núi xuống, gãy vài chỗ xương. Cầu xin Phạm y sư cứu ông ấy.
- Ta đã biết, các người chờ ta một chút.
Phạm Thiết Chu khoác vội bộ y phục, cầm theo túi thuốc cao, nói với Phạm Ninh:
- Nếu sáng mai cha không kịp về, con cứ lên thuyền của bác A Công mà đi học nhé.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc về trang truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.