(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 38
Phạm Đại Xuyên thấy người này trạc tuổi mình, nhưng gương mặt lại rất lạ lẫm, chắc chắn là chưa từng gặp bao giờ.
– Ngài là phụ thân của Phạm Đồng Chung? – Đúng vậy! Xin hỏi huynh đài là… – Tôi là học chính của trường huyện, họ Triệu.
Phạm Đại Xuyên giật mình. Hóa ra vị Học chính này chính là người con trai mình hay nhắc đến. Ông vội vàng mỉm cười, ôm quyền nói: – Ngưỡng mộ đã lâu! Ngưỡng mộ đã lâu! – Đừng khách sáo. Phạm huynh có cháu trai tên Phạm Ninh đúng không? Phạm Đại Xuyên ngây ra một lát, mãi sau mới kịp phản ứng: – À, là cháu trai thứ ba của tôi. Thằng bé đó còn ngây ngô lắm! – Phạm huynh khiêm tốn quá rồi.
Triệu học chính khẽ cười: – Phạm huynh mời vào trong ngồi, uống chén trà! Phạm Đại Xuyên tuy tính cách có phần quái gở, nhưng lão cũng hiểu rằng xây dựng quan hệ tốt với Học chính là rất cần thiết, đặc biệt là có lợi cho con trai mình. Biết đâu trưởng tôn và thứ tôn cũng được hưởng chút phúc lộc. Lão vội vàng cười đáp: – Vậy thì làm phiền Học chính rồi! Triệu học chính cũng chính là thầy giáo đứng đầu trường huyện, hay còn gọi là hiệu trưởng. Ông mời Phạm Đại Xuyên vào phòng ngồi, rồi sai một đồng tử dâng trà. Triệu học chính tự tay rót cho ông lão một chén trà, mỉm cười nói: – Gia đình Phạm huynh có truyền thống học thức, nay đã có người nối nghiệp rồi! Phạm Đại Xuyên mừng đến mức không khép được miệng: – Đâu có! Đâu có! Vẫn là Học chính có mắt tinh tường.
– Không phải tôi khen hắn, nhưng hắn để lại cho tôi ấn tượng rất tốt. Đứa trẻ này thiên phú vượt trội, tiền đồ vô hạn, ngày sau nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn! Phạm Đại Xuyên được khen có chút ngượng ngùng, lão vội nói: – Nó chủ yếu là nghiệp học còn chưa ổn định, ví dụ như lần thi này phát huy chưa tốt, nếu không đã chắc chắn đậu rồi. Triệu học chính thấy hơi kỳ lạ: – Hắn còn nhỏ thế, đã tham gia kỳ thi nào đâu mà nói phát huy chưa tốt? Phạm Đại Xuyên cũng ngây người: – Chẳng lẽ Học chính không phải đang nói về con trai tôi, Đồng Chung, sao? Triệu học chính cười ha hả nói: – Tôi đang nói về lệnh tôn, Phạm Ninh! Phạm Đại Xuyên lập tức ngây ra, mãi một lúc sau mới đáp: – Ngài nói đứa cháu A Ngốc của tôi? – Nếu nhũ danh của Phạm Ninh là A Ngốc, vậy thì chính là thằng bé đó. Nhưng mà nó có ngốc đâu! Lần này thằng bé đỗ đầu Diên Anh học đường. Lưu viện chủ coi nó như báu vật, cứ sợ tôi giành mất. Kỳ thực, tôi lại thấy nó hợp với trường huyện hơn. Phạm huynh nghĩ sao? Lời của Triệu học chính hoàn toàn làm đảo lộn mọi hiểu biết của Phạm Đại Xuyên. Lão hồi tưởng lại ngôn ngữ cử chỉ của đứa cháu từ thuở nhỏ, từ bé đã ngốc nghếch, học hai năm mới biết được vài chữ, quả thật khiến lão tuyệt vọng. Nghĩ thế nào lão cũng thấy không thể nào tin được.
Phạm Đại Xuyên dè dặt nói: – Nó lần thi này đứng thứ nhất, tôi cảm thấy hẳn là có chút liên quan tới sự đề cử của Phạm tướng công. Mặt Triệu học chính hơi có chút không vui. Ông uống ngụm trà, thản nhiên nói: – Mặc dù tôi tài sơ học thiển, cảm thấy hổ thẹn với vị trí Học chính, nhưng cũng không đến nỗi vi phạm nguyên tắc mà tuyển người bằng tình cảm. Lời này của Phạm huynh thật khiến tôi có chút thất vọng! Phạm Đại Xuyên hoảng sợ, hóa ra vị Học chính này chính là chủ khảo của Diên Anh học đường. Lão vội vàng xua tay: – Không! Không! Không! Học chính hiểu lầm rồi! Chỉ vì Phạm tướng công có vẻ khá quý mến A Ngốc, nên tôi mới cho rằng… Triệu học chính cắt ngang lời lão: – Minh châu thì ai chẳng quý? Tôi đã nói rồi, lệnh tôn thiên phú vượt trội. Phạm huynh khiêm tốn là phẩm chất tốt, nhưng nếu như quá khiêm tốn, xem minh châu thành gạch vụn, vậy thì thật đáng tiếc!
Khi rời khỏi huyện học, Phạm Đại Xuyên lòng đầy băn khoăn, lo lắng. Lão thuê một chiếc xe bò đến trấn Mộc Đổ. Lão dừng xe ở cổng Diên Anh học đường, muốn tận mắt nhìn xem tôn tử rốt cuộc là như thế nào, lại được đích thân Học chính huyện khen ngợi đến vậy. Phạm Đại Xuyên vẫn luôn cho rằng vì ân tình của Phạm Trọng Yêm, A Ngốc mới có thể vào Diên Anh học đường. Nhưng hôm nay, Học chính lại chính miệng phủ nhận, thậm chí còn dùng những lời lẽ khen ngợi thiên phú tuyệt vời. Việc này khiến hình tượng đứa cháu ngốc nghếch trong lòng lão bắt đầu sụp đổ. Phạm Đại Xuyên đứng bần thần trước cổng chừng một khắc, nhưng cuối cùng vẫn không dám bước vào. Phạm Đại Xuyên chỉ đành thở dài một hơi, rồi lắc đầu rời khỏi học đường, đi về phía bến thuyền. Lão vừa mới đến bến thuyền, đột nhiên nghe thấy tiếng của trưởng tử.
– Phụ thân! Phạm Đại Xuyên ngẩng đầu, chỉ thấy trưởng tử Phạm Thiết Chu đang lái một con thuyền chở khách, vẫy tay với lão từ giữa lòng sông.
– Đại lang, sao con lại ở đây? Phạm Đại Xuyên tiến lên hỏi. – Phụ thân lên thuyền trước rồi hãy nói! Phạm Đại Xuyên lên thuyền. Lão vừa liếc mắt đã thấy trên lán thuyền vẽ hình con cá chép đỏ, đó chính là ký hiệu riêng của con trai lão, Phạm Thiết Chu. Chân mày Phạm Đại Xuyên cau lại: – Đây là thuyền của con? Phạm Thiết Chu hơi ngượng ngùng nói: – Con đã đổi nghề rồi, đây là thuyền con mới mua. Lửa giận trong lòng Phạm Đại Xuyên bỗng bùng lên: – Chuyện lớn như vậy mà con dám tự tiện quyết định, không bàn bạc với cha ư? – Phụ thân, Ninh nhi học ở trên trấn, chỉ dựa vào đánh cá căn bản không đủ sức gánh nổi học phí của cháu. Con thật sự không còn cách nào khác. Mặt Phạm Đại Xuyên đỏ bừng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: – Vậy cũng phải thương lượng với ta chứ! – Phụ thân mấy ngày nay không ở nhà. Đúng lúc có chiếc thuyền thích hợp muốn bán, con không muốn bỏ lỡ cơ hội này, cho nên… – Cho nên con liền tự tiện làm chủ? Phạm Đại Xuyên tức giận nhìn con trai. Phạm Thiết Chu bất đắc dĩ, đành nhận lỗi: – Việc này là con không đúng, lần sau nhất định sẽ bẩm báo với phụ thân trước. Kỳ thực, Phạm Đại Xuyên cũng không thật sự muốn can thiệp sâu vào chuyện của con trai. Chỉ là lão sống chết giữ thể diện, việc con trai đổi nghề cũng chẳng sao, nhưng lão nhất định phải là người đồng ý trước. Con trai đã nhận lỗi, lão cũng hừ hừ hai tiếng rồi bước vào mui thuyền ngồi xuống.
– Chuyến này ta đi Vô Tích thăm bạn, đúng lúc lại lỡ mất chuyện học hành của Ninh nhi. Ta làm ông nội, xưa nay luôn công bằng, khi về sẽ thưởng cho nó năm quan tiền. – Phụ thân, không cần đâu ạ! Phạm Đại Xuyên trừng mắt: – Cái gì gọi là không cần? Chẳng lẽ con muốn nói ta bạc bẽo? Khiến người khác nói xấu sau lưng ta, nói Phạm Đại Xuyên ta bất công ư? Phạm Thiết Chu vội vàng giải thích: – Con là nghe lão Tứ nói, phụ thân cũng không dư dả gì. Nếu không thì đợi sau đi, đợi thu địa tô xong hẵng nói! Phạm Thiết Chu nói ngắn gọn, kỳ thật cũng biết, trong nhà phụ thân thực sự là một văn tiền cũng không có. Sắc mặt Phạm Đại Xuyên tốt hơn một chút: – Ta đúng là cũng túng thiếu, nhưng ít nhiều gì cũng có chút vốn liếng. Năm quan tiền vẫn có được, con không cần lo lắng. – Đa tạ phụ thân thương yêu Ninh nhi! Phạm Đại Xuyên thấy hơi ngại, vội vàng đổi sang chuyện khác. – Trong khoảng thời gian này ta không ở nhà, trong nhà không có chuyện gì chứ? – Có hai chuyện, con cần phải báo với cha. – Chuyện gì? – Một là Tam Nương mời một người làm thuê, chính là La đại tẩu trong thôn. Hàng ngày bà ấy sẽ đến giúp mẹ làm cơm, giặt giũ. Tiền công thì chúng con sẽ chi trả.
Bản quyền tài liệu này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.