(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 145
Do nhu cầu lớn, giá nhà gần trường cũng vì thế mà tăng cao. Phía bắc huyện học là phường Gia Thiện, nơi có tòa biệt phủ Chu thị rộng chừng hai mươi mẫu đất.
Năm đó, khi phụ thân Chu Bội còn học tại huyện, Chu Nguyên Phủ đã đặc biệt mua lại tòa biệt phủ này. Trước khi Chu Bội tham gia kỳ thi tuyển huyện sĩ, nàng vẫn thường ở đây. Trong biệt phủ, hành lang uốn lượn, tháp bay, đình đài, lầu các được bày trí khéo léo, tinh tế.
Đặc biệt, hậu viện có một tiểu viện riêng, với vài ngôi nhà nhỏ và hàng trăm ngàn cây trúc già rợp bóng. Lúc này, hai ngọn nến soi sáng căn phòng, Chu Bội lười biếng tựa mình trên giường êm, tay cầm quyển sách. Nàng vận bộ trang phục thêu hoa xanh nhạt, quần lụa trắng viền vàng, chân đi đôi giày vải thêu Bách Điểu Triều Phượng. Mái tóc được búi thành hai búi tròn, cài một cây trâm bảo thạch, vài lọn tóc đen tùy ý rủ xuống, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt trắng như tuyết của nàng. Đôi mắt to linh động của nàng không đặt vào trang sách, mà đang chăm chú lắng nghe lời bẩm báo của hộ vệ. Hộ vệ không phải Kiếm Mai Tử; Kiếm Mai Tử đứng một bên, cao lớn như cột đình, chiếm một khoảng không gian đáng kể. Trước cửa ra vào là một hộ vệ mặc trang phục sĩ tử, dáng người tầm trung, tuổi chừng đôi mươi, mày kiếm mắt sáng, dung mạo vô cùng anh tuấn. Y tên Từ Khánh, là một trong ba cận vệ của Chu Nguyên Phủ, nay bị Chu Bội điều đến tạm thời phục vụ. – Bẩm tiểu chủ nhân, Phạm Ninh đã vào Lộc Minh viện, theo học Triệu học chính.
Tuy nhiên có điều kỳ lạ, trong danh sách đệ tử do Triệu học chính công bố lại không có tên Phạm Ninh. Ti chức dò hỏi được biết, thân phận của hắn chỉ là môn sinh. Trong lòng Chu Bội lấy làm lạ, tiểu tử thối kia là huyện sĩ hạng nhất, lẽ nào lại không phải là đệ tử chính thức? Nàng lại hỏi: – Trong danh sách còn có huyện sĩ nào khác không được ghi nhận? – Ti chức đã tìm hiểu kỹ, chín huyện sĩ còn lại đều đã trở thành đệ tử, chỉ duy nhất Phạm Ninh là chưa. Lộc Minh viện có lời đồn rằng, hình như chính Phạm Ninh không muốn trở thành đệ tử.
Chu Bội khẽ gật đầu, vậy thì được rồi. Chỉ khi chính Phạm Ninh không muốn, hắn mới không trở thành đệ tử. Thế nhưng, vì sao hắn lại không muốn làm đệ tử của Triệu lão đầu này chứ? Chu Bội suy nghĩ một lát rồi hiểu ra. Ngay cả nàng cũng không muốn trở thành đệ tử của Triệu lão đầu, huống chi là Phạm Ninh. Chu Bội trầm ngâm một lát rồi nói: – Từ Khánh, ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một danh ngạch học sinh dự thính, ngươi cũng đến huyện học mà đọc sách đi. Từ Khánh đỏ mặt đáp: – Ti chức chỉ mới học qua hai năm tiểu học, sợ nhất là việc đọc sách. Nhưng ti chức có thể đến huyện học làm hộ vệ được. – Huyện học có tuyển hộ vệ ư? Từ Khánh gật đầu: – Ti chức có dò la, họ đang tuyển năm hộ vệ, ăn ở cùng học sinh, đãi ngộ cũng không tệ. – Vậy được, ngươi cứ đi nhận lời đi. Từ Khánh quay người định rời đi, nhưng y chợt dừng bước, quay đầu nhìn Chu Bội nói: – Có một việc, thiếu chút nữa ti chức quên bẩm báo. – Chuyện gì? – Hôm nay Phạm Ninh đã đắc tội với một nhân vật có tiếng trong huyện học. Chu Bội lập tức ngồi bật dậy, vội vàng hỏi: – Hắn đã đắc tội với ai? – Hắn đã đắc tội với Trương Nghị, thủ tịch giáo thụ của Cốc Phong viện. Chu Bội mỉm cười, trong lòng càng thêm hiếu kỳ. – Không ngờ hắn lại đắc tội với Trương “hắc đao”, vì lẽ gì vậy? Từ Khánh gãi đầu: – Cụ thể thì ti chức không rõ lắm, nhưng nghe nói Trương Nghị đích thân đến chiêu mộ Phạm Ninh làm đệ tử, lại bị Phạm Ninh từ chối, nên... Chu Bội hừ một tiếng. Tên Trương Nghị kia nổi tiếng là người lòng dạ hẹp hòi, hay mang thù vặt. Phạm Ninh đã đắc tội với kẻ này, e rằng về sau sẽ gặp không ít rắc rối.
Chu Bội suy tư một chút rồi nói: – Ngươi hãy cố gắng thiết lập mối quan hệ với Phạm Ninh, nếu hắn gặp khó khăn gì, cứ để hắn tìm ngươi. – Ti chức đã rõ. Từ Khánh thi lễ rồi quay người rời đi. Ngón tay trắng nõn của Chu Bội khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, trên môi nàng nở một nụ cười giảo hoạt. – Tiểu tử thối, ân tình này lớn lắm đó nha. Huyện học có thời gian đào tạo từ hai đến ba năm, tùy thuộc vào mỗi người, nhưng thông thường có khoảng bảy trăm học sinh chính quy. Tuy nhiên, số lượng học sinh có thể lên tới một ngàn năm trăm. Chủ yếu là do những học sinh cũ thi không đậu kỳ thi Giải Nguyên nên đã ở lại trường tiếp tục ôn luyện. Trường học thấy họ toàn tâm toàn ý muốn theo đuổi công danh, cũng nể tình mà không đuổi, thành thử số lượng học sinh tích lũy qua mỗi năm. Tứ thúc của Phạm Ninh cũng là một trong số những người như vậy. Tuy nhiên, vào lúc này, y đã gặp may mắn khi được Chu Nguyên Phủ đề cử vào phủ học đọc sách. Khu ký túc xá phía Đông của huyện học chiếm một diện tích khá lớn, với hơn mười tòa đại viện được xây dựng. Các phòng ốc rộng rãi này đã được xây dựng hơn trăm năm, từ thời Thái Tông tuy đã được sửa chữa một lần nhưng vẫn còn hết sức cũ kỹ, ánh sáng cũng không tốt lắm. Phạm Ninh ở tại Vấn Mai uyển, đây là uyển thứ nhất. Nghe tên thì hay, nhưng kỳ thực chẳng thấy bóng dáng cây mai nào. Toàn bộ đại viện được kiến tạo tựa như một tòa lâu đài, nơi hơn năm mươi hạ xá sinh của Lộc Minh viện cùng sinh sống, mỗi phòng có bốn người. – Phạm Ninh, ta thật sự hâm mộ đệ, được ở ký túc xá rộng rãi thế này. Vừa thu dọn hành lý xong, Lục Hữu Vi đã vội chạy đến phòng Phạm Ninh. Phạm Ninh là huyện sĩ nên được hưởng ưu đãi. Hắn cùng hai huyện sĩ khác ở chung một gian phòng rộng gấp đôi so với phòng của các học sinh khác. Ba tấm bình phong được dùng để ngăn cách, tạo không gian riêng tư cho mỗi người. – Cũng tạm ổn thôi. Phạm Ninh cười nhẹ, rồi giới thiệu hai người bạn cùng phòng với Lục Hữu Vi: – Vị này là Tô Lượng, học tại Dư Khánh học đường; vị kia là Đoạn Du, thuộc Phụ Chúc học đường của huyện học. Chắc hẳn các người đều đã biết nhau rồi. Vì đều cùng tham gia kỳ thi tuyển huyện sĩ nên họ đương nhiên đã quen biết nhau từ trước, giờ lại nhanh chóng trở nên thân thiết. Hai người bạn cùng phòng của Phạm Ninh cũng không lớn hơn hắn là mấy. Tô Lượng chỉ hơn Phạm Ninh một tuổi, dáng người cao gầy, mày rậm mắt to, ngoại hình sáng sủa, tính cách cởi mở, là huyện sĩ đứng thứ ba. Còn Đoạn Du là huyện sĩ đứng thứ năm, lớn hơn Phạm Ninh hai tuổi. Y trông khá giống con gái, làn da trắng nõn, mặt mày thanh tú, tính cách thì dịu dàng, ít nói. Lúc này, tiếng chuông ngoài vọng lại. Lục Hữu Vi cười nói: – Đến giờ cơm chiều rồi, chúng ta cùng đi ăn thôi. Lục Hữu Vi không chỉ có phụ thân là giáo thụ phủ học, mà huynh trưởng cũng là thượng xá sinh của huyện học, bởi vậy hắn rất am hiểu tình hình nơi đây. Dọc đường đi, hắn vừa cười vừa giới thiệu cho ba người nghe. Huyện học có bốn nhà ăn, quy mô đều lớn hơn nhà ăn chính của Diên Anh học đường. Mỗi nhà ăn đều có thể chứa được mấy trăm người. Từng tốp người từ các ký túc xá khác nhau lũ lượt kéo ra. Đi qua rừng trúc um tùm, họ dần tụ tập lại một chỗ. – Ta đã nghe qua về Tiến sĩ và Cống cử sĩ, chứ huyện sĩ thì có đáng gì đâu? Từ phía sau, đột nhiên một giọng nói không chút kiêng dè vang lên. Phạm Ninh quay đầu, thấy phía sau bọn họ có vài tên học sinh tuổi chừng mười ba, mười bốn. Nhìn sơ qua, Phạm Ninh lập tức nhận ra kẻ cầm đầu chính là tên học sinh đã xô đẩy Lục Hữu Vi hôm trước, chỉ có điều hôm nay gã ta không mặc áo choàng. Lục Hữu Vi nhìn thấy người này, trong mắt chợt lóe lên tia sợ hãi, vội vàng đứng nép sang một bên nhường đường. Chẳng cần nhìn thẻ bài học sinh, Phạm Ninh cũng biết bọn chúng là đệ tử của ai. Những học sinh khác đều đội mũ màu đen, chỉ riêng bọn chúng đội khăn mũ màu xanh.
Nội dung này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, trân trọng cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.