(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 127
- Có lẽ là vậy! Nghe Huyện quân nói Từ đại nho muốn đến Tuyên Châu nhậm chức giáo thụ trong châu học, ông ấy không cần tiệm này nữa.
Lục Hữu Căn khẽ nói nhỏ: - Mấu chốt là Lý Tuyền đã đưa ra một cuốn sổ sách, bên trên ghi lại tất cả các giao dịch của Kỳ Thạch Quán trong mười lăm năm qua. Tính ra, nhà họ Từ đã trốn thuế ít nhất gần vạn lượng bạc.
Phạm Ninh gật đầu. Hẳn là Lý Vân và Từ Trọng đã đạt được thỏa thuận nào đó. Lý Vân không truy cứu việc trốn thuế, đổi lại sẽ mang những khối đá Thái Hồ này đến kinh thành. Xem chừng Lý Vân sẽ sớm được thăng chức thôi.
Nếu nhà họ Từ từ bỏ tiệm này, đây chẳng phải là cơ hội của mình sao? Tim Phạm Ninh đập thình thịch, hắn cần phải suy nghĩ kỹ việc này.
Đám quan sai khuân toàn bộ đá Thái Hồ lên thuyền, dán niêm phong cửa chính, rồi nghênh ngang ngồi thuyền rời đi.
Đám người bán rong ở ngõ Kỳ Thạch vẫn chưa chịu giải tán, vẫn xúm xít bàn tán. Kỳ Thạch Quán bị niêm phong chắc chắn sẽ ảnh hưởng lớn đến thị trường đá ở Mộc Đổ trấn.
***
Ngày hôm sau, Phạm Ninh vận bộ đồ học trò bằng gấm xanh. Đây là bộ quần áo may để đón Tết nhưng hồi Tết hắn chưa mặc, mãi đến hôm nay mới diện.
Hôm nay là ngày mừng thọ sáu mươi tuổi của Chu Nguyên Phủ. Phạm Ninh đã nhận được thiệp mời từ hôm kia, nên hôm nay phải đến Chu phủ mừng thọ.
- Con mẹ thật nở mày nở mặt nha! Nhà họ Chu chỉ phát có mười tấm thiệp mời ở Mộc Đổ trấn này, không ngờ con lại có một tấm.
Trương Tam Nương vừa chải đầu cho con, miệng không ngừng rỉ rả.
- Hôm qua, bà Cố hàng xóm khoe với mẹ, bảo cậu của ả ta nhận được thiệp mời từ Chu phủ. Mẹ liền đem thiệp mời của con ra cho ả ta xem, con đoán xem, ả ta ngớ người ra một lúc, hừ! Mẹ vốn chẳng muốn khoe khoang với ả ta đâu, ai dè ả ta lại giở trò khoe mẽ trước.
- Mẹ, con với cháu gái của Chu đại nhân là bạn học, lại đối xử với nó rất tốt, ông ấy mời con đến dự tiệc mừng thọ chẳng phải là chuyện bình thường sao?
- Nói bậy!
Trương Tam Nương cốc mạnh vào đầu hắn: - Con tưởng mẹ là đồ ngốc sao? Nếu con không đạt giải nhất kỳ thi Huyện Sĩ, ông ta sẽ cho con thiệp mời sao?
Phạm Ninh chợt nhận ra, nếu không muốn bị đánh nữa thì tốt nhất nên ngậm miệng lại.
***
Dựa theo phong tục ở huyện Ngô, tiệc mừng thọ và đám cưới đều tương tự, thường sẽ kéo dài vài ngày.
Trước cửa nhà họ Chu tấp nập hơn ngày thường, hàng trăm vị khách đã đổ về Chu phủ. Khoảng đất trống trước cửa phủ đã chật kín xe cộ, b��n thuyền riêng của Chu phủ cũng tấp nập những thuyền sang trọng cập bến.
Chu phủ phát đi tổng cộng ba trăm tấm thiệp mời. Khách đến từ khắp nơi, thậm chí không ít người từ kinh thành cũng có mặt. Tất nhiên, chủ yếu vẫn là khách từ Giang Nam.
Người đến mừng thọ hoặc là người giàu sang, hoặc là người quyền quý, khiến cả Mộc Đổ trấn trở nên nhộn nhịp, tươi sáng hẳn lên, thu hút sự chú ý của toàn bộ dân chúng Phủ Bình Giang.
Phủ Bình Giang còn đặc biệt điều động hàng trăm binh lính đến trấn duy trì trật tự trong suốt ba ngày mừng thọ, khiến cuộc sống của người dân trong trấn có chút xáo trộn.
Cũng có người ở Mộc Đổ trấn nhận được thiệp mời, chủ yếu là đồng hương thân cận và bằng hữu.
Vào buổi sáng, Phạm Ninh một mình đi tới Chu phủ, ôm một chiếc hộp gỗ sơn đỏ mạ vàng trước ngực.
Trong hộp gỗ chính là một bình rượu tự tay hắn ủ, loại rượu khoảng bốn mươi độ, có thể coi là loại rượu trắng mạnh nhất thiên hạ bấy giờ.
Đây chính là thọ lễ hắn dành tặng Chu Nguyên Phủ.
Ở phía sau hắn còn có một gã khuân vác đi theo, vác khối đá Thái Hồ của Phạm Ninh.
Còn cách cửa chính của Chu phủ hơn hai mươi bước, một gã quản gia thấy Phạm Ninh thì vội vàng chạy ra nghênh đón.
Cũng khó trách, một đứa trẻ dẫn theo một gã khuân vác, trông thế nào cũng không giống khách đến mừng thọ.
- Xin tiểu quan nhân dừng bước!
Quản gia khách khí chắp tay, hướng về phía Phạm Ninh hỏi: - Xin hỏi người nhà tiểu quan nhân đâu rồi?
Lão ngỡ Phạm Ninh đi cùng cha mẹ.
Phạm Ninh đưa thiệp mời cho lão, quản gia lập tức tỏ vẻ kính nể: - Hóa ra là Phạm tiểu quan nhân, đã thất lễ, mời ngài theo ta.
Quản gia thưởng cho gã khuân vác hơn mười văn tiền, rồi gọi ngay một người làm ra thay Phạm Ninh khiêng tảng đá.
Vừa tới cửa lớn, liền thấy Chu Bội từ trong phủ chạy vội ra, phía sau là nữ hộ vệ Kiếm Mai Tử của nàng.
Hôm nay Chu Bội diện trang phục nữ, áo đỏ ngắn tay may bằng gấm Tô Châu hảo hạng, in hoa văn hình mây, cổ tay áo và vạt áo được thêu kim tuyến tinh xảo.
Bên dưới mặc váy lụa rộng màu vàng nhạt, thêu viền vàng, chân đi đôi hài thêu màu xanh lá mạ.
Nhìn xa, quần áo của nàng màu sắc rực rỡ, khiến mọi người phải ngoái nhìn. Nàng điểm tô hàng lông mày, khiến khuôn mặt xinh đẹp trong trẻo như tuyết, ngũ quan tinh xảo đáng yêu, tựa như một tiểu tiên nữ.
Tâm trạng nàng đang rất tốt. Thấy Phạm Ninh, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười tươi như hoa, nhưng giọng điệu lại vẫn như cũ, xen lẫn chút oán giận.
- A Ngốc, sao giờ ngươi mới đến?
Phạm Ninh gãi đầu cười hì hì: - Bây giờ thời gian vẫn còn sớm chán mà.
- Nhưng ta sốt ruột!
Đôi mắt xinh đẹp của Chu Bội thoáng nhìn thấy khối đá Thái Hồ, liền hớn hở ra mặt: - Thật tốt quá, ngươi quả nhiên đã mang khối đá đến rồi!
- Tất nhiên rồi, ta là người giữ chữ tín mà. Bên này có ba khối đá Thái Hồ, ngươi qua chọn một khối đi.
Phạm Ninh ra vẻ hào sảng, hắn đánh cược rằng Chu Bội chưa từng nhìn thấy bức "Khê Sơn Hành Lữ Đồ".
- Thật sao?
Chu Bội cười ranh mãnh: - Ngươi đừng hối hận nha!
Phạm Ninh chợt nhận ra điều bất ổn, hắn giữ chặt Khê Sơn Hành Lữ Thạch trong tay: - Khối này không được, ngươi có th��� chọn một trong hai khối kia.
Chu Bội bĩu môi: - Ngươi đúng là không có thành ý, toàn nói dối, để ta lôi cái đuôi nói dối của ngươi ra! Không được, ta muốn lấy khối đá trong tay ngươi.
Phạm Ninh nhận ra mình bị lừa, nha đầu ranh mãnh này thật sự khôn khéo.
Hắn cười gượng gạo hai tiếng: - Khối đá Thái Hồ này chỉ là phẩm thường, ngược lại, hai khối kia mới đích thực là thượng phẩm và tinh phẩm.
- Nói bừa! Nếu là phẩm thường, chưởng quỹ Kỳ Thạch Quán sẽ phái người đến trộm sao?
Phạm Ninh ngẩn người ra: - Ngươi cũng biết sao?
- Ta mới biết chuyện hôm qua thôi, ngươi giỏi thật đấy! Không ngờ một mình lại dám đi tìm Huyện quân, ông nội ta cũng khen ngươi nức nở.
Phạm Ninh ngẫm nghĩ một lát, liền đưa khối đá Thái Hồ đang cầm trên tay cho nàng: - Được rồi! Cho ngươi khối này.
Chu Bội nhìn hắn một hồi: - Ngươi thật lòng cho ta?
Phạm Ninh gật đầu lia lịa: - Tam thúc của ta hiện giờ cũng khấm khá hơn nhiều, đều nhờ ngươi giúp đỡ ít nhiều. Khối đá này chính là Khê Sơn Hành Lữ Thạch, một loại đá Thái Hồ cực phẩm, về hình dáng, nó còn đáng giá hơn cả nghìn lần khối Thiên Động Thạch kia đấy.
Chu Bội trong lòng chợt thấy xúc động đôi chút, nàng cười nói: - Nhưng ta chỉ đùa ngươi thôi, ta chọn một trong hai khối kia cơ!
Phạm Ninh mừng rỡ, hiếm khi thấy cô nhóc này biết áy náy. Hắn vội vàng giới thiệu cho Chu Bội hai tảng đá kia.
- Hai khối đá Thái Hồ này, một khối là thượng phẩm, tên "Tam Đàm Ánh Nguyệt"; khối còn lại là tinh phẩm, tên "Tấn Nương Vũ Y", đều là do ta đặt tên đấy.
Truyen.free là nguồn gốc của nội dung này, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.