(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 118
Ông ta vừa vào sân đã lớn tiếng hỏi: – Tên tiểu tặc bị bắt ở chỗ nào? Để ta xem mặt mũi nó ra sao.
Phạm Thiết Ngưu xách tên tiểu tặc bị trói nghiến lại gần. Tống Vũ Căn liếc mắt nhận ra ngay đó là ai, lập tức nổi giận mắng: – Lại là ngươi, Chu Tiểu Mao! Ngươi thật sự chán sống rồi à, ngay cả nhà thần đồng cũng dám trộm!
Miệng tiểu tặc bị giẻ rách nhét kín, chỉ phát ra tiếng ư ử. Phạm Thiết Chu gỡ miếng giẻ rách trong miệng hắn ra.
Tên tiểu tặc lập tức òa khóc, nói: – Kỳ trưởng, là chưởng quỹ Lý của Kỳ Thạch Quán sai chúng con tới trộm! – Không cần nói nữa, đồng bọn của ngươi chắc chắn là huynh trưởng Chu Đại Mao của ngươi, đúng không?
Tên tiểu tặc quỳ rạp trên mặt đất, cứ thế khóc mãi, cả người sợ hãi đến mức run bần bật.
– Phì! Tống Vũ Căn nhổ phì một tiếng, rồi quay sang nói với Phạm Thiết Chu: – Phạm y sư, người này tên Chu Tiểu Mao, và có một người ca ca là Chu Đại Mao. Hai huynh đệ chúng nó từ nhỏ đã khét tiếng côn đồ ở trấn trên, chuyên làm chuyện trộm cắp. Ngài yên tâm, tôi quá rành mặt bọn chúng rồi, chắc chắn trước hừng đông tôi sẽ tóm được Chu Đại Mao về đây, và đoạt lại những đồ vật bị trộm.
Phạm Ninh bước tới, nói: – Bọn họ chỉ là bọn tép riu, chuyên làm hại dân lành. Kẻ chủ mưu thật sự phải là chưởng quỹ Lý Tuyền của Kỳ Thạch Quán! Kỳ trưởng cũng nên bắt cả lão ta luôn chứ!
Trên mặt Tống Vũ Căn hiện rõ vẻ khó xử. Chủ Kỳ Thạch Quán là Từ gia, ông ta không thể nào đắc tội nổi.
Bên cạnh, Phạm Thiết Qua đã lăn lộn trên thương trường hơn mười năm, tinh thông đạo đối nhân xử thế, cực kỳ tinh tường.
Y nhận thấy vẻ khó xử của Kỳ trưởng, liền lập tức nói: – Trước cứ bắt tên côn đồ kia lại, đem đồ vật trở về, rồi tính tiếp xem phải làm gì.
Tống Vũ Căn lập tức thở phào một hơi nhẹ nhõm, vội vàng nói: – Được, tôi sẽ đi bắt Chu Đại Mao ngay bây giờ! Chu Tiểu Mao tạm thời giao cho các ngươi trông giữ, cứ trói hắn lại, nhưng không được dùng tư hình hành hạ là được.
Phạm Thiết Chu tiễn Tống Vũ Căn xong, vội quay trở vào. Lúc này, Phạm Ninh nói với phụ thân: – Phụ thân, con tới Kỳ Thạch Quán tìm Lý Tuyền.
Phạm Thiết Chu nhíu mày: – Tạm thời con đừng làm loạn thêm, chờ Kỳ trưởng trở về rồi hãy nói.
– Chuyện này không đơn giản chỉ là trộm đá, con nhất định phải tìm được lão ta.
Phạm Ninh tỏ thái độ vô cùng kiên quyết, hắn nhất định phải đi tìm Lý Tuyền.
Phạm Thiết Qua đứng bên cạnh nói: – Đại ca, cứ để A Ninh đi đi.
Phạm Thiết Chu thấy thái độ nhi tử kiên quyết, biết không ngăn được hắn, đành gật đầu: – Vậy để Nhị thúc đi cùng con, con cũng phải tự mình cẩn thận.
Phạm Thiết Chu và lão tam Phạm Thiết Ngưu phụ trách ở nhà trông coi tên trộm Chu Tiểu Mao, còn Phạm Thiết Qua thì vội vàng cùng Phạm Ninh đi đến Kỳ Thạch Quán.
***
Kỳ Thạch Quán cách nhà Phạm Ninh không xa, chưa đầy hai trăm bước chân. Lúc Phạm Ninh và Nhị thúc tới Kỳ Thạch Quán, vừa lúc nhìn thấy chưởng quỹ Lý Tuyền đang đóng cửa quán để đi đâu đó.
Lý Tuyền liếc mắt nhìn thấy Phạm Ninh, sắc mặt liền thay đổi, ba chân bốn cẳng bỏ chạy, lại bị Phạm Thiết Qua tóm gọn ngay lập tức.
– Buông ra! Lý Tuyền vừa kêu gào vừa cố sức ôm chặt chiếc túi sau lưng, khan cả giọng hô lớn. Sự sợ hãi tột độ khiến khuôn mặt lão biến dạng.
– Nhị thúc, tạm thời buông ông ta ra, cháu muốn nói với ông ta hai câu.
– Hừ! Phạm Thiết Qua hừ mạnh một tiếng, buông tay khỏi vạt áo Lý Tuyền.
Phạm Ninh bình tĩnh nói với Lý Tuyền: – Ông không cần phải cuống quýt, ta cũng không phải đến bắt ông!
Những lời này khiến Lý Tuyền thoáng bình tĩnh lại, lão ta lập tức trở nên bạo dạn hơn, đáp lại bằng giọng gắt gỏng: – Tại sao tôi phải lo lắng, tôi có phạm pháp đâu mà sợ!
Phạm Thiết Qua tức giận, định vung quyền đánh lão, lại bị Phạm Ninh ngăn lại. Phạm Ninh cười khẩy một tiếng nói: – Ông trở về nói với Từ Tích, hắn ta muốn đánh lén ta, còn non và xanh lắm.
Sắc mặt Lý Tuyền lập tức biến sắc, vội vàng chối: – Tôi không rõ ý ngươi, liên quan gì đến Từ tiểu quan nhân?
Phạm Ninh ngẫm nghĩ một lát: ngày hôm qua mình giành giải quán quân trong cuộc thi tuyển huyện sĩ, hôm nay Lý Tuyền lại phái người đến trộm đồ của mình, có lẽ Từ Tích vì ôm hận mà sai Lý Tuyền đến để răn đe mình. Nếu như nói phỏng đoán này chỉ có sáu phần chắc chắn, nhưng sắc mặt hiện giờ của Lý Tuyền đã lập tức chứng minh phán đoán của hắn là chính xác, đủ để hắn khẳng định chín phần rằng Từ Tích đứng sau giật dây.
– Ngươi nói cho hắn ta một câu, nếu hắn ta muốn chơi, ta sẽ theo hắn ta chơi lớn tới bến! Phạm Ninh thản nhiên cười: – Ta chỉ nói đến thế thôi, nói hay không, tin hay không thì tùy ông. Nhị thúc, chúng ta đi!
Phạm Thiết Qua hoàn toàn không hiểu chuyện gì. Tìm được Lý Tuyền rồi, lại tùy tiện thả lão ta đi như vậy, cháu mình muốn làm gì? – Ninh nhi, ta thấy sau lưng lão có một túi đeo, khối đá của cháu rất có khả năng ở trong túi sau lưng lão ta.
Phạm Ninh cười nói: – Cháu cũng đoán được rồi. Nói thật, bây giờ cháu còn mong lão ta mang đi. Không thả mồi dài, sao câu được cá lớn?
Phạm Thiết Qua ngây người ra, lúc này y chợt nhớ tới một chuyện, liền vội vàng hỏi: – Ninh nhi, cháu vừa nói khối đá bị trộm của cháu trị giá mấy trăm lượng bạc, có thật không đó?
Nội dung này đã được hiệu đính và thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.