(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 114
Triệu Tu Văn không phải kẻ ngốc, lẽ nào ông không nhận ra các vị giáo thụ phủ học đang thiên vị học đường Dư Khánh? Thế nhưng, ông ta không muốn cãi vã mà trở mặt. Nhưng những vị giáo thụ phủ học này thực sự quá đáng, lộ liễu đến mức khó chấp nhận.
Cuối cùng, Triệu Tu Văn không thể nhịn thêm được nữa, căm tức nhìn Tề Ung mà nói: – Ta mời các vị đến đảm nhận chức giám khảo là vì kính trọng học vấn của các vị. Không ngờ các vị lại khiến ta thất vọng đến mức này. Cuộc thi đồng tử ở huyện Ngô từ trước đến nay vốn nổi tiếng công bằng, chứ không phải nơi để các vị tiến hành mua bán, giao dịch như vậy!
Năm vị giám khảo bị mắng đến cứng họng, không thể thốt nên lời, mặt ai nấy đều đỏ bừng.
Tề Ung xua tay lạnh lùng nói: – Nếu Triệu học chính không tin tưởng chúng tôi, vậy mời người khác đi, chúng tôi xin phép không tiếp tục phụng bồi.
Ông ta nói với những giám khảo khác: – Chúng ta đi thôi!
Bốn vị giám khảo còn lại lập tức rời khỏi vị trí, theo Tề Ung. Những vị giáo thụ này không buồn quay đầu lại, nghênh ngang bỏ đi. Triệu Tu Văn không ngăn cản, mặc kệ họ rời đi. Việc mời các giáo thụ phủ học đảm nhận vai trò chủ khảo lần này, quả là một sự thất sách.
Suy nghĩ một lát, Triệu Tu Văn đem bài thơ của Phạm Ninh giao cho bốn vị viện chủ chấm điểm. Tất cả mọi người đều nhất trí tán dương và đều cho điểm cao. Ngay cả Trình Trứ, dù không cam lòng cũng không thể không thừa nhận, đọc bài thơ này, ông ta cũng nhận thấy nó vượt xa những bài của học sinh mình, nên ông cũng cho điểm thượng thượng.
Triệu Tu Văn cao giọng tuyên bố: – Sau khi đạt được sự nhất trí, Diên Anh học đường trong đề thi thứ năm đã đạt điểm thượng thượng!
Trong đại đường, tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.
Lưu viện chủ kích động nắm chặt tay, nhắm hai mắt lại. Mười lăm năm qua rồi, lần này học đường Diên Anh mới giành được giải nhất!
– A Ngốc, chúng ta thắng rồi!
Chu Bội kích động đến đỏ bừng mặt mày, hai mắt lóe sáng.
Trong lòng Phạm Ninh cũng kích động, hắn cười tủm tỉm giang tay về phía Chu Bội: – Đến đây, chúng ta ôm một cái chúc mừng thắng lợi nào.
Chu Bội hoảng sợ lùi lại vài bước, căm tức nhìn Phạm Ninh mà nói: – Ta cảnh cáo ngươi, không được ôm ta, nếu không ta sẽ cho ngươi biết tay!
Lúc này, Bao Chửng đi tới, thấy cảnh tượng này ông ta không khỏi bật cười, gõ nhẹ vào đầu Phạm Ninh và nói: – Tên tiểu tử thối này thật có tiền đồ, giỏi lắm, đòi ôm tiểu nương tử nhà ngư��i ta làm gì chứ?
Phạm Ninh gãi đầu cười ha hả: – Chỉ đùa một chút thôi, không phải muốn ôm nàng thật.
Huyện lệnh Lý Vân tiến đến cười nói: – Chu tiểu nương tử ăn mặc như tiểu quan nhân, chắc Phạm Ninh kích động quá nên quên mất đối phương là tiểu nương tử rồi.
Chu Bội hung hăng trừng mắt nhìn Phạm Ninh, nếu nàng không kịp tránh né, chỉ sợ đã bị tên tiểu tử thối này ôm chầm lấy để chúc mừng thắng lợi rồi. Trước đây, hắn từng lấy cớ nàng lơ đễnh mà trêu chọc. Chu Bội bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, che miệng cười trộm rồi nói: – A Ngốc, bên ngoài có một đám nhạc phụ nhạc mẫu đang chờ ngươi kìa. Ta sẽ không làm lỡ chung thân đại sự của ngươi, ta đi trước đây.
Mọi người cười ha hả, Chu Bội mặt mày vui vẻ khi thấy người khác gặp họa, rồi nhanh chóng chuồn mất. Phạm Ninh thầm cảm thấy may mắn khi chưa nói với nàng chuyện mình đã đến Ngô gia xem mắt, nếu không thì không biết nàng ta sẽ chế giễu hắn đến mức nào nữa.
Lúc này, Lưu viện chủ tiến đến cười nói: – Tối nay ta mở tiệc chúc mừng ở Tụ Tiên Lâu, kính mời Chuyển Vận Sứ, Huyện lệnh cùng học chính nhất định đến tham dự.
Bao Chửng cười ha hả: – Vì bận công vụ, ta phải nhanh chóng đến Hàng Châu nhận chức, xin để lần sau.
Lúc này, Bao Chửng kéo Phạm Ninh sang một bên, nói với giọng nghiêm nghị: – Phạm công nghe tin ta đến Lưỡng Chiết lộ nhậm chức, còn đặc biệt viết thư dặn ta chiếu cố ngươi. Phạm công vô cùng quan tâm đến ngươi, đặt rất nhiều kỳ vọng vào ngươi, ngươi đừng làm ông ấy thất vọng.
Phạm Ninh yên lặng gật đầu.
Bao Chửng vỗ nhẹ vào gáy hắn cười nói: – Tên ranh con này thông minh lắm, lại có tiền đồ. Nếu có bất kỳ khó khăn gì, ngươi cứ viết thư cho ta, ta sẽ cố gắng hết sức trợ giúp ngươi.
Phạm Ninh khom người cảm tạ: – Đa tạ Bao công ưu ái vãn bối.
Bao Chửng gật đầu cười: – Tận mắt chứng kiến ngươi đoạt giải nhất huyện sĩ, ta đã có thể ăn nói với lão Phạm công rồi. Khi về ta sẽ viết thư báo cho ông ấy biết, ngươi bảo trọng!
– Chúc Bao công thuận buồm xuôi gió.
Bao Chửng cười ha hả, xoay người rời đi, các quan viên đưa ��ng ta rời huyện học.
Lưu viện chủ đến bên Phạm Ninh nói: – Đêm nay mở tiệc ăn mừng trò cũng đừng tham gia làm gì. Nghỉ ngơi cho thật tốt để chuẩn bị cho cuộc thi đấu cá nhân ngày mai. Hiện tại trò đang chiếm ưu thế khá lớn, ngày mai trò cứ phát huy như bình thường là có thể đoạt giải nhất rồi.
Phạm Ninh đứng đầu trong cuộc thi huyện sĩ phần thi đấu đồng đội, điều này đã giúp bản thân hắn chiếm được ưu thế lớn. Điểm cơ sở của hắn đạt thượng thượng, còn học sinh của ba học đường kia chỉ đạt thượng trung. Trong cuộc đọ sức giữa các cao thủ, chỉ hơn thua một chút thôi cũng đủ phân định thắng bại rồi.
Ngày hôm sau, thi đấu cá nhân diễn ra suốt cả một ngày với phần thi viết, tổng cộng sáu mươi học sinh tham gia.
Kết quả không có gì bất ngờ: điểm cơ sở của Phạm Ninh đạt thượng thượng, làm thơ thượng thượng, hạng mục phụ cũng đạt thượng thượng, thư pháp cũng đạt thượng trung. Với hai điểm thượng thượng vượt trội, hắn đã trở thành người đứng đầu trong cuộc thi tuyển chọn huyện sĩ của huyện Ngô. Hắn cũng là huyện sĩ nhỏ tuổi nhất giành giải trong mười lăm năm tổ chức thi đấu.
Huyện đã thưởng cho hắn năm mươi quan tiền để hỗ trợ việc học và thi đồng tử, đồng thời cùng chín huyện sĩ khác được chính thức trúng tuyển vào huyện học, bắt đầu được bồi dưỡng trong ba năm, sau đó sẽ tham gia cuộc thi Giải dành cho đồng t���.
Choang! Chén trà sứ đập mạnh lên tường, vỡ văng tung tóe.
Cả người Từ Tích dường như không còn khí lực, khụy mạnh xuống ghế. Ánh mắt gã đỏ bừng, mặt mày dữ tợn. Nỗi nhục nhã đó như mũi tên bắn thẳng vào ngực gã, khiến gã đau đớn khôn cùng, thậm chí không thể hít thở nổi.
Người hầu nam trẻ tuổi vừa truyền tin tức đứng cạnh bên, lúc này đang cảm thấy hối hận. Sớm biết tiểu quan nhân có phản ứng kịch liệt như vậy, cậu ta đã không dám báo. Tuy nhiên, Phạm Ninh đoạt giải nhất cuộc thi huyện sĩ, tin tức đã lan truyền khắp thành, dù cậu ta không nói thì tiểu quan nhân cũng sẽ nhanh chóng biết được thôi.
Sau một lúc lâu, Từ Tích khàn khàn nói: – Dẫn Lý chưởng quỹ đến đây.
– Tiểu nhân đi ngay.
Trong phòng không còn ai, Từ Tích cảm thấy thân thể như đang chìm xuống vực sâu hắc ám. Tin tức Phạm Ninh đoạt giải nhất đã giẫm nát chút tự tôn còn sót lại trong gã. Sáng hôm nay, gã không tham gia thi đấu cá nhân, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa. Ngay từ vòng đầu tiên, bọn họ đã bị loại, điểm cơ sở chỉ đạt lo��i trung. Gã có tham gia cuộc thi cũng chỉ tự rước nhục vào thân mà thôi.
Tuy rằng gã không tham dự được cuộc thi đồng tử ở Bình Giang phủ, nhưng tin tức Phạm Ninh đoạt giải nhất còn thống khổ hơn cả lúc gã thi rớt, gã cảm thấy như mình bị sỉ nhục một lần nữa. Từ Tích vô lực ngả lưng trên ghế, nhắm mắt lại, mặc cho thù hận trong thâm tâm bùng lên mạnh mẽ.
Thù hận là kẻ địch đáng sợ, nó khiến người ta đánh mất lý trí, đánh mất sự phán đoán, khiến người ta không tiếc bất cứ giá nào mà hóa liều.
Phiên bản truyện này do truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.