(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 589: Hoàng tử ngày xưa
“Trong thành đã có người biết Thiền Nhi chính là Kim Thiền Tử chuyển thế. Nếu lúc đó ta không ra tay phá hỏng kế hoạch của chúng, e rằng giờ này Thiền Nhi đã gặp nạn rồi.” Hoa Hồ Điêu nói.
“Rốt cuộc người ngươi muốn nói là ai? Tại sao lại muốn giết Thiền Nhi?” Thẩm Lạc nhíu mày hỏi.
“Kẻ này thân phận đặc biệt, ta âm thầm điều tra một thời gian mới phát hiện chút manh mối, chỉ biết là gã cùng luyện… Cẩn thận!” Hoa Hồ Điêu đang nói dở thì đột nhiên kinh hãi hét lớn.
Ngay khi lão còn đang nói, thân thể to béo của lão đột nhiên lao tới, va vào Bạch Tiêu Thiên, trực tiếp chắn trước người Thiền Nhi.
Thẩm Lạc giật mình, chợt thấy một mũi tên gần như trong suốt, không một tiếng động từ xa bay tới, xuyên thủng ống tay áo của hắn rồi tiếp tục nhằm thẳng vào Thiền Nhi.
Lông đuôi mũi tên trong suốt kia xé gió “hô hô”, đầu mũi tên phát ra tiếng “xùy” sắc lạnh, đâm xuyên ngực Hoa Hồ Điêu, phá tan thân thể to béo của lão mà thế bay vẫn không hề giảm sút, tiếp tục lao thẳng tới mi tâm Thiền Nhi.
Hai mắt Thiền Nhi trợn tròn, chỉ thấy đầu mũi tên kia dừng lại ngay trước mi tâm mình một tấc, không ngừng rung động như thể không cam lòng. Phía trên mũi tên tỏa ra từng luồng âm sát chi khí nồng đậm không gì sánh được.
Một tay Hoa Hồ Điêu ôm chặt Thiền Nhi, tay kia nắm chặt đuôi mũi tên. Khóe miệng lão rớm máu, nhưng trên mặt lại hiện lên một nét cười, quay đầu nhìn Thiền Nhi hỏi:
“Ngươi không sao chứ?”
Ở kiếp trước, lão vì sợ chết nên không thể bảo vệ Huyền Trang. Giờ đây, khi Thiền Nhi gặp nguy hiểm, lẽ nào lão lại chịu dẫm vào vết xe đổ năm nào?
Thiền Nhi cảm thấy ấm áp trên mặt. Nó biết đó là máu tươi của Hoa Hồ Điêu bắn ra, bèn đưa tay lên chà xát, lòng bàn tay và ánh mắt đều nhuốm màu đỏ tươi.
Trong mắt Thẩm Lạc lóe lên tia giận dữ, quay đầu nhìn về phía xa. Đôi tròng mắt hắn xoay nhanh như mắt ưng tìm mồi, cẩn thận tra xét hướng mũi tên bay tới.
“Ở nơi đó…”
Một lát sau, Thẩm Lạc gầm lên một tiếng, vung tay, Thuần Dương Kiếm Phôi bắn ra nhanh như điện. Dưới chân hắn tản ra ánh trăng, cả người hóa thành ảo ảnh, nhanh chóng đuổi theo.
“Ngươi ở lại bảo vệ bọn họ cẩn thận, đề phòng có kẻ dùng kế điệu hổ ly sơn.”
Bạch Tiêu Thiên thấy thế cũng muốn đuổi theo, nhưng nghe được Thẩm Lạc truyền âm dặn dò thì đành phải thôi.
Thuần Dương Kiếm Phôi bay cực nhanh, giữa không trung xẹt qua một đạo kiếm ảnh, giáng mạnh vào một cồn cát trên triền núi.
Tiếng “ầm ầm” thật lớn vang lên. Trên cồn cát bùng lên một trận khói bụi, Thuần Dương Kiếm Phôi bị bật ngược trở lại, lượn một vòng trên không trung rồi một lần nữa lao thẳng vào trong bụi mù.
Cùng lúc đó, thân ảnh Thẩm Lạc đã bước nhanh tới, ánh trăng dưới chân lóe lên, bay thẳng vào trong bụi mù.
Khi cát bụi nổi lên tứ phía, một bóng người màu đen, toàn thân bị quỷ vụ bao phủ, thoát ra. Ngay cả với ánh mắt được cường hóa của Thẩm Lạc cũng chỉ có thể mơ hồ nhận ra đây là một gã đàn ông, nhưng lại không thể nhìn rõ dung mạo.
Kẻ này dường như cũng không muốn dây dưa cùng Thẩm Lạc, vạt áo trên người khẽ phất một cái, lập tức có từng luồng vụ khí đen kịt ngưng tụ thành một trận mưa tên, như Bạo Vũ Lê Hoa bắn về phía Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc vung tay lên, tế ra Bát Huyền Kính.
Trên đỉnh đầu, tám luồng quang mang từ mặt kính bao phủ xuống, bảo vệ hắn bên trong. Mưa tên hắc vụ đánh vào tấm kính, “đinh đương” loạn hưởng, nhưng uy lực lại kém xa mũi tên bắn về phía Thiền Nhi.
Thẩm Lạc biết mình đã bị lừa, lập tức hủy bỏ phòng hộ, hướng phía trước đuổi theo. Nhưng chỉ thấy kẻ kia đã ẩn mình trong một đám mây đen, bay vút đến chân trời, căn bản không thể đuổi kịp nữa.
Trong lòng hắn vô cùng ảo não, quay về bên cạnh mọi người, liền thấy Hoa Hồ Điêu đang nằm trên mặt đất, đầu gối lên đùi Thiền Nhi, hai mắt vô hồn nhìn về phía bầu trời, đã tắt thở mà chết.
Giữa ngực lão, một vết thương xuyên tim, bên trong còn có từng luồng hắc khí nồng đậm như vật sống, đang không ngừng chui sâu vào máu thịt lão, hút cạn chút sinh mệnh lực cuối cùng còn sót lại.
Thẩm Lạc thở dài, nhìn Thiền Nhi. Hắn chỉ thấy nó cúi đầu, yên lặng ngâm tụng Vãng Sinh Chú.
Đột nhiên, nơi xa, trên cồn cát hiện ra thân ảnh gã điên, không biết đã trốn ở phía dưới từ lúc nào. Giờ phút này gã vừa chui ra vừa kêu lớn: “Không độ, không độ… Vạn vật đều chết, đều là hư ảo, không bằng giết! Giết! Giết!”
Đồng thời, một trận la khóc vang lên, nhắc nhở mọi người. Thẩm Lạc mới chợt nhớ ra Kỳ Liên Mỹ vẫn còn ở trong động.
Bạch Tiêu Thiên đang định vào động tìm người thì một thiếu niên khóc lóc chạy vọt tới, va vào y, nước mắt nước mũi cứ thế lem luốc trên áo y.
“Cứu mạng, có yêu quái…”
Kỳ Liên Mỹ kêu khóc không ngừng, Bạch Tiêu Thiên vất vả lắm mới trấn an được cậu ta.
Mấy người xử lý hậu sự cho Hoa Hồ Điêu một cách đơn giản, mai táng lão tại một sơn động dưới vách núi đá.
Thẩm Lạc thấy Thiền Nhi nhíu chặt lông mày với vẻ mặt trầm trọng, liền đi tới vỗ vai nó, an ủi: “Không cần phải gấp, kiểu gì cũng sẽ nhớ ra thôi…”
“Hoa Hồ Điêu vì ta mà chết, vậy mà ta vẫn không nhớ lại chút ký ức nào, thật quá ngu xuẩn. Ta thật sự là Huyền Trang pháp sư chuyển thế sao?”
Thiền Nhi ngửa đầu nhìn về phía Thẩm Lạc, không kìm được hỏi.
Thẩm Lạc đối mặt với những câu hỏi liên tiếp này, trầm mặc một lúc rồi nói: “Phải hay không, ta cũng không thể trả lời ngươi, cũng không ai có thể trả lời được. Chỉ có chính ngươi mới có thể làm được điều đó.”
Thực ra Thẩm Lạc rất hiểu tâm tư Thiền Nhi, giống như chính hắn, khi được Lý Tịnh giao phó, cũng từng tự hoài nghi liệu mình có phải là người mang thiên mệnh, có thể ngăn cản mọi chuyện phát sinh không. Hiện tại hắn cũng không có đáp án, chỉ có thể không ngừng tiến tới, đi tìm lời giải.
Thiền Nhi nghe vậy, tay nắm chặt viên Lưu Ly Xá Lợi, rơi vào trầm tư, im lặng không nói.
Sau đó, một đoàn người quay trở về Xích Cốc thành.
“Các ngươi đi cứu người sao l���i mang theo cả tên điên Triêm Quả này?” Kỳ Liên Mỹ khó hiểu hỏi.
“Không phải chúng ta dẫn theo gã, mà là gã mang bọn ta tới đây.” Bạch Tiêu Thiên cắn răng, đáp.
“Là gã mang các ngươi tới… Hèn chi, trước đây lúc gã còn chưa điên luôn thích chạy qua đây.” Kỳ Liên Mỹ nghe vậy, nhẹ gật đầu, giật mình mà nói.
“Tên điên này, tên là Triêm Quả sao?” Thẩm Lạc nhíu mày hỏi.
“Đúng vậy. Các ngươi đừng nhìn gã giờ điên điên khùng khùng như thế, thực tế trước kia gã cũng giống như ta, là một hoàng tử của Đơn Hoàn quốc, tên tuổi vang dội ở Tây Vực.” Kỳ Liên Mỹ nói.
“Một hoàng tử, tại sao lại luân lạc tới tình trạng này?” Thẩm Lạc kinh ngạc nói.
“Chuyện rất dài, nếu các ngươi thật muốn nghe, ta sẽ nói. Phía bắc Ô Kê quốc chúng ta có một nước láng giềng là Đơn Hoàn quốc, diện tích không lớn, nhân khẩu cũng không bằng một nửa chúng ta, nhưng lại là nơi Phật pháp hưng thịnh, từ vua đến bách tính đều một lòng kính Phật…” Kỳ Liên Mỹ kể.
Bản dịch này là một phần của công trình sáng tạo thuộc truyen.free.