(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 32: Ma lang vây thành
Thẩm Lạc theo chân Vu Mông, chỉ chốc lát đã đến nhà ăn.
“Bữa tối lại có thịt gà ăn rồi! Chà chà, Thẩm lão đệ, đây đều là nhờ phúc của đệ đó.” Vu Mông nhìn thức ăn trên bàn, miệng chảy nước miếng.
Trên bàn đã dọn sẵn một mâm đồ ăn, đa phần là đồ chay, chỉ có đúng ba món thịt, trong đó có hai đĩa thịt thẫm màu và một đĩa gà kho.
Những món ăn này trong mắt Thẩm Lạc chỉ là món bình thường. Khi còn ở nhà tại huyện Xuân Hoa, bữa nào của hắn cũng thịnh soạn hơn thế này nhiều.
Thực phẩm ở thời đại này xem ra có phần thiếu thốn.
Vu Mông lúc này đã không kìm được nữa, đưa tay vồ lấy cái đùi gà.
“Thằng nhãi này, khách còn chưa động đũa mà đã vội vàng ăn trước, lại còn dùng tay bốc, còn ra cái thể thống gì? Con là dã nhân trên Nam Lê thảo nguyên à?” Một tiếng hừ lạnh vang lên từ phía cạnh bên. Ngay sau đó, bóng Vu Diễm từ căn phòng kế bên bước vào, vẻ mặt đầy vẻ giận dữ.
“Cha tới rồi ạ.” Vu Mông vội vàng thu tay lại, ngượng ngùng đáp.
“Vu bá phụ, khi nãy cháu và Vu đại ca có ghé qua thư phòng của người, sau đó mải xem sách nên quên khuấy mất cả thời gian, kính mong bá phụ xá tội.” Thẩm Lạc nhanh nhẹn đứng lên hành lễ chào hỏi.
“Thì ra hiền chất đi đọc sách. Cái thư phòng kia của ta cũng ít khi có người vào, thế nào, có thu hoạch gì không?” Vu Diễm quay sang Thẩm Lạc, hỏi với giọng dịu đi.
“Đa tạ bá phụ, vãn bối đúng là có học hỏi được thêm một ch��t.” Thẩm Lạc hạ giọng đáp.
“Có thể học thêm gì cũng là tốt. Con, tên nghịch tử này, cả ngày lêu lổng chẳng chịu học hành, bất học vô thuật. Nếu con được nửa phần tính nết của Thẩm hiền chất, chịu khó nhẫn nại đọc sách thì đâu đến nỗi chẳng học được chút bản lĩnh nào của ta chứ.” Vu Diễm trước gật gật đầu, sau lại nhìn sang Vu Mông, lên giọng khiển trách.
“Đám sách trong thư phòng kia đến cả cha còn chưa đọc qua, mua về chẳng qua chỉ để bày biện làm cảnh…” Vu Mông sờ sờ mũi, lẩm bẩm hàm hồ.
“Láo lếu!” Vu Diễm đập mạnh một cái xuống bàn.
Vu Mông lập tức câm như hến, không dám nói thêm nửa lời.
“Được rồi, không nói nữa. Mấy đứa hôm nay thủ thành cũng vất vả rồi, ăn cơm đi.” Vu Diễm nhìn con trai mình đến thở mạnh cũng chẳng dám, song vẫn giữ vẻ bướng bỉnh trên mặt, chỉ đành thở dài, rồi gọi hai người ngồi xuống, cầm đũa.
Vu Mông trải qua nửa ngày chiến đấu vất vả, bụng đã đói meo từ lâu. Chẳng còn giữ kẽ gì, y ngồi phịch xuống, vục thức ăn chén ngấu nghiến.
Thẩm Lạc dù cũng khá đói bụng, nhưng thân là khách nên tất nhiên không thể giống như Vu Mông được.
Thẩm Lạc vừa ngồi xuống, Vu Mông liền gắp một cái đùi gà đặt vào bát Thẩm Lạc.
“Nào, ăn nhiều một chút! Ăn no mới có sức mà giết đám ma lang kia.”
“Những con sói kia còn có thể quay lại lần nữa sao?” Trong đầu Thẩm Lạc bất giác hiện lên hình ảnh con quái vật thân người đầu sói cùng đám sói xanh biếc dị hợm.
“Cứ theo kinh nghiệm những lần trước mà nói, bọn chúng chắc sẽ không dễ dàng từ bỏ vậy. Phụ thân, cha cảm thấy thế nào?” Vu Mông ngậm đầy mồm thức ăn, đưa mắt nhìn cha, hỏi với vẻ không chắc chắn.
“Chưa nói chắc được. Huyện nha đã phái người đi tra xét đàn sói, chỉ là yếu thú cầm đầu lại tỏ ra rất giảo hoạt, tạm thời chưa đoán được ý đồ tiếp theo của chúng là gì.” Vu Diễm vẻ ưu lo hiện rõ trong mắt, từ tốn giải thích.
“Nếu như thế, hay là tối nay con ra chỗ cổng thành canh gác, đề phòng có biến.” Vu Mông đứng dậy đề xuất.
“Cháu cũng đi, làm phụ tá cho Vu đại ca.” Thẩm Lạc cũng đứng lên nói.
“Không cần làm thế. Hai đứa thủ thành mấy ngày liền, cũng đã vất vả rồi. Hôm nay cứ ở nhà ngủ một giấc cho ngon. Tình hình quân sự nếu có biến thì cứ nghe theo chỉ đạo là được.” Vu Diễm vẫy vẫy tay, đáp.
“Vậy cũng được. Huyện nha nếu có gì an bài, phụ thân nhớ báo sớm cho con biết nhé.” Vu Mông lại tiếp lời.
Vu Diễm không đáp, chỉ phất tay ý bảo hai người ngồi xuống ăn tiếp.
“Phụ thân, hôm nay lúc mua phù chỉ với chu sa cho cha, con gặp một việc rất thú vị…” Vu Mông vừa ngồi ăn cơm vừa nói không ngừng, miệng không ngừng líu lo.
Vu Diễm nhìn con trai, tuy vẻ mặt lãnh đạm nhưng sâu trong mắt lại hiện lên vẻ trìu mến.
Thẩm Lạc thỉnh thoảng góp vào vài lời, bữa ăn cứ thế trôi đi rất nhanh, cả chủ và khách đều rất vui vẻ.
“Ma lang vây thành lần này không biết còn kéo dài bao lâu. Thẩm lão đệ nếu bằng lòng, cứ ở lại nhà ta nhé.” Vu Mông bỗng nhiên cười nói.
“Thẩm hiền chất, ngươi là nhân sĩ phương nào?” Vu Diễm cũng buông bát đũa, cầm tách trà lên nhấp một ngụm rồi hỏi.
“Vãn bối là người Đăng Bình huyện Xuân Hoa.��� Thẩm Lạc chân thật kể rõ lai lịch của mình.
Vu Diễm hiểu biết rộng rãi, e rằng chỉ cần nhìn trang phục, nghe giọng nói cũng đủ đoán ra lai lịch của hắn. Nói dối trái lại có thể khéo quá lại thành vụng.
“Đăng Bình, huyện Xuân Hoa? Ta nghe nói nơi đó vài năm trước đã bị hủy bởi một trận thú triều rồi cơ mà.” Vu Mông kinh ngạc nói.
“Tại hạ ở một khu hẻo lánh của huyện Xuân Hoa nên tạm thời vẫn an toàn.” Thẩm Lạc chỉ có thể hàm hồ đáp.
“Hiện giờ thiên hạ yêu ma nổi lên tứ phía, hiền chất sao lại xa xứ tới đây?” Vu Diễm đặt chén trà xuống, tiếp tục hỏi.
“Vãn bối ngày trước vì vài lý do mà rời quê, không ngờ đi đường lạc hướng, lạc đến huyện Đông Lai. Ai dè vừa đến thành đã bị vây hãm ở đây.” Thẩm Lạc đã chuẩn bị sẵn lý do giải thích.
“Ngươi cũng coi như gặp may mắn mới còn sống sót mà vào được thành… Ngày nay thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than, hy vọng Tiên Phật có thể sớm ngày hàng lâm, chấm dứt thời loạn thế, giải cứu chúng sinh.” Vu Diễm thấy Thẩm Lạc đối đáp tự nhiên, vẻ nghi ho���c trong lòng liền tan biến, đoạn chắp tay trước ngực, lẩm nhẩm cầu khẩn.
Vu Mông cúi đầu không nói, tựa như cũng đang yên lặng khẩn cầu.
“Vu bá phụ, Vu huynh, cháu có điều này cứ băn khoăn mãi, nơi đây vì sao lại có nhiều sói công thành như vậy?” Thẩm Lạc im lặng một lúc rồi đột nhiên cất tiếng hỏi.
“Từ xưa đến nay, chẳng ph���i cứ cách một thời gian lại có đàn thú lớn và yêu thú tấn công thành trì nhân tộc sao?” Vu Mông gãi gãi đầu, kỳ quái hỏi lại.
“Thực ra ta chỉ muốn biết rõ những con sói đó rốt cuộc là đến từ đâu.” Thẩm Lạc giải thích rõ hơn ý mình.
Vừa nghe hắn nói vậy, hai cha con Vu Diễm liền liếc nhìn nhau rồi cùng nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.
“Thẩm lão đệ, ngươi không biết truyền thuyết ‘Ma vật thôn thiên, Thiên hỏa hàng thế’ sao?” Vu Mông hỏi ngược lại.
“Thật không dám giấu giếm, thôn của vãn bối trước kia vô cùng hẻo lánh, thậm chí nhiều năm đoạn tuyệt với nhân thế, vì thế ta quả thật không rõ chuyện bên ngoài cho lắm.” Thẩm Lạc bình tĩnh đáp.
“Thì ra là vậy, bảo sao ta cảm thấy trang phục của Thẩm lão đệ trước kia có chút kỳ lạ.” Vu Mông tỏ vẻ chợt hiểu ra.
“Nếu như hiền chất không biết gì về chuyện thế gian, thế thì ta phải kể lại từ đầu thôi.” Vu Diễm im lặng một thoáng rồi từ tốn nói.
“Vãn bối xin rửa tai lắng nghe!”
Mọi bản quyền biên soạn văn bản này đều thuộc về truyen.free.