(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 29: Lại là ông ta?
“Thẩm lão đệ, huynh chờ ta một lát nhé.” Đi đến một con hẻm nhỏ ven đường, Vu Mông chợt dừng bước, quay đầu nhìn Thẩm Lạc nói.
“Vu huynh cứ tự nhiên.” Thẩm Lạc đáp lời.
Vu Mông bước nhanh vào trong hẻm, chẳng mấy chốc đã khuất bóng.
Thẩm Lạc dừng bước, đưa mắt đánh giá xung quanh, hồi tưởng lại tất cả tình huống trước đó, lòng thầm toan tính xem khi đến nhà Vu Mông sẽ hỏi thăm y những chuyện gì.
“Đại ca, xin ca, cho muội chút đồ ăn được không? Muội hai ngày rồi không có gì bỏ bụng.” Đang lúc Thẩm Lạc trầm tư suy nghĩ, một giọng nói non nớt từ bên cạnh vang lên.
Thẩm Lạc nghe tiếng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bé gái chừng bảy, tám tuổi đang rụt rè đứng cách đó không xa.
Bé gái mặc chiếc áo vải thô nhuốm bẩn, dù đã vá víu chằng đụp nhưng miếng rách vẫn quá lớn, để lộ cánh tay và bắp chân gầy guộc. Lúc này, bé gái đang ôm một cái bát mẻ, đôi mắt nhìn Thẩm Lạc đầy mong chờ.
“Trên người huynh không có đồ ăn, cũng không có tiền.” Thẩm Lạc bị cô bé nhìn như vậy thì lòng mềm nhũn, đưa tay vào túi áo làm động tác móc ra hai lần, ý nói mình cũng hết tiền.
“Thẩm lão đệ, có chuyện gì thế?” Vu Mông vừa nói vừa bước ra từ trong hẻm.
Bên hông y, một thanh trường đao màu đen mới tinh xuất hiện. Nó có sống đao mảnh hơn hẳn Trảm Mã đao trước kia, thân đao cũng dài hơn một chút, vắt chéo ra sau lưng. Đồng thời, ngực áo y hơi phồng lên, dường như có vật gì đó bên trong.
Bé gái thấy Vu Mông, nhất là khi trông thấy binh khí trong tay y, gương mặt lập tức lộ vẻ kinh hoảng, vội vã quay người bỏ chạy.
“Than ôi, thế sự loạn lạc, dân tình khốn khó… Đi thôi.” Vu Mông chứng kiến cảnh này chỉ biết thở dài.
Thẩm Lạc nhìn theo bóng lưng gầy gò đang chạy trối chết của cô bé, trong lòng bất giác dấy lên chút chua xót, một cảm giác khó tả.
Hai người tiếp tục tiến về phía trước, rất nhanh đi qua khu chợ.
Đoạn đường tiếp theo, hai bên đường cây cối rậm rạp hơn, lòng đường cũng dần thu hẹp, và những sân nhà bắt đầu xuất hiện.
Đoạn đường này vắng vẻ hơn hẳn, hai bên đường, nhà nào nhà nấy đều đóng chặt cửa. Mặt đường có lẽ đã lâu không ai quét dọn, lá rụng bay lả tả theo gió.
Không lâu sau, Thẩm Lạc theo chân Vu Mông, dừng chân trước một tòa trạch viện lớn. Trên cánh cổng chính, tấm biển đề hai chữ ‘Vu Phủ’ hiện rõ.
Trạch viện xây theo hướng Bắc – Nam, cổng chính rộng lớn, đủ cho bốn năm người đi song song. Hai cánh cửa sơn son thếp vàng, dù lớp sơn đã bong tróc quá nửa nhưng vẫn toát lên vẻ huy hoàng. Hai bên lối vào đặt một cặp sư tử đá sơn đỏ, cao chừng hai trượng. So với những hộ gia đình xung quanh, tổng thể trạch viện này nổi bật như hạc giữa bầy gà.
“Vu đại ca hẳn là xuất thân danh gia vọng tộc đây.” Thẩm Lạc quan sát xong, mỉm cười nói.
“Đều là phụ thân ta tùy ý mà thôi, giờ thiên hạ yêu nghiệt hoành hành, thế sự hỗn loạn, mấy thứ phô trương khí phái này có ích gì chứ?”
Vu Mông vừa dứt lời, đang định đẩy cửa bước vào thì bên cạnh chợt vang lên một tràng tiếng bước chân dồn dập. Hóa ra là ba tên tùy tùng đang vội vã chạy đến.
Vu Mông thu tay lại, xoay người nghênh đón.
“Thiếu gia, di thể Điền Trùng đã được đưa về nhà, bạc an ủi cũng đã giao phó cùng luôn.” Một người tùy tùng mặt đen ôm quyền bẩm báo.
“Tốt, các ngươi cũng đã vất vả rồi, tất cả về nhà nghỉ ngơi trước đi.” Vu Mông gật đầu đáp, trong mắt y không khỏi hiện nét buồn bã.
Ba tùy tùng đồng thanh ‘vâng’, rồi gật đầu chào Thẩm Lạc, sau đó tản ra, mỗi người về một ngả.
“Thẩm lão đệ, ta đi chỗ này một chút, sẽ quay lại ngay.” Mấy người kia đi rồi, Vu Mông thoáng trầm ngâm một chút rồi nhìn Thẩm Lạc nói.
“Vu huynh có việc thì đi mau đi.” Thẩm Lạc biết rõ Vu Mông muốn đi tới nhà Điền Trùng nên tất nhiên sẽ không ngăn trở.
Vu Mông chắp tay chào xong liền rảo bước rời đi. Hướng y bước chính là con đường mà ba vị tùy tùng khi nãy đã đi.
Thẩm Lạc đưa mắt nhìn bóng lưng Vu Mông dần xa, lòng thầm thở dài một tiếng. Hắn đứng yên trước cổng phủ chờ, đồng thời đưa mắt quan sát tình hình quanh phủ, thực cũng không có cảm giác nhàm chán.
Một lúc sau, Vu Mông từ phía trước chạy tới, đôi mắt hơi đỏ hoe.
“Thẩm lão đệ đợi lâu rồi, đi thôi, theo ta vào phủ nào.” Y có chút áy náy nói.
Nói xong, y liền tiến lên mấy bước, đưa tay gõ cửa.
“Thiếu gia, người đã về rồi.”
Cánh cửa lớn nặng nề kẽo kẹt mở ra, phía sau một thiếu niên mập mạp chừng mười lăm, mười sáu tuổi, nở nụ cười hồn hậu, chạy ra đón. Có điều, khi trông thấy Thẩm Lạc, đôi mắt lanh lợi của cậu nhóc thoáng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rồi rất nhanh cậu ta đã thức thời không hỏi thêm gì.
“Cha ta về rồi hả?” Vu Mông đã khôi phục vẻ bình tĩnh, hỏi.
“Lão gia đã về, hiện đang ở trong phòng.” Thiếu niên mập mạp thu ánh mắt lại nhìn Vu Mông, đáp.
“Đây là Thẩm Lạc huynh đệ, bằng hữu ta mới kết giao. Tiểu Thuận Tử, ngươi hãy đi dọn dẹp gian sương phòng (1) kia trước đi.” Vu Mông dặn dò Tiểu Thuận Tử một câu xong liền dẫn Thẩm Lạc bước qua cổng, tiến vào sân chính.
Đình viện có ba dãy nhà bao quanh một sân nhỏ, bố cục nghiêm cẩn, dốc mái cong hình đao (2), tường cao nhà lớn, toát lên vẻ tráng lệ.
Nhưng điều khiến Thẩm Lạc hơi ngạc nhiên là đình viện lớn như vậy mà chẳng thấy bóng dáng gia nhân nào, không khí có phần quạnh quẽ. Từ khi bước vào sân đến giờ, chỉ thấy duy nhất Tiểu Thuận Tử.
Nghĩ đến nhà mình ở huyện Xuân Hoa, dù tương tự Vu phủ nhưng lại có không ít nha hoàn, tôi tớ.
Đi qua sân trước, cả hai bước vào một gian phòng khách khá rộng rãi. Nền nhà lát đá Diệp Thanh bóng loáng như gương, cứng như sắt thép. Bàn ghế trong phòng đều làm từ gỗ Tử Đàn lâu năm, hai bên vách tường trang trí thêm một vài món đồ cổ, tổng thể toát lên vẻ xa hoa.
Điều đáng nói là ở vị trí trang trọng nhất của đại sảnh, phía trước bức tường chạm nổi phù điêu, lại đặt một pho tượng cao lớn. Pho tượng này không phải Tam Thanh Lục Ngự, cũng chẳng phải Ngũ Phương Ngũ Lão (3), mà là hình một văn sĩ trung niên tay cầm bút, ba chòm râu dài chấm ngực, trông khá nho nhã.
Ngay trước pho tượng bày một hương án, trên đó đặt đầy đồ thờ, khói hương lượn lờ tỏa bay.
Pho tượng, hương án và những món đồ đắt tiền khác trong phòng lại được bố trí rất mất cân đối, nhìn qua thấy thật lộn xộn, thậm chí có phần buồn cười.
Thẩm Lạc nhìn bố trí trong sảnh, trên mặt không khỏi lộ vẻ cổ quái.
Nhà hắn cũng tính là phú thương trong huyện nên hắn hiểu rất rõ người càng giàu càng chú ý hình thức, bố trí từng chi tiết nhỏ trong phòng khách đều yêu cầu rất kỹ lưỡng, sao có thể bày biện một cách lộn xộn đến thế này được?
“Để lão đệ chê cười rồi. Cha ta là người tu đạo nhưng làm việc tùy hứng, nên cách bố trí trong nhà có phần lộn xộn.” Vu Mông nhìn thần sắc Thẩm Lạc liền cười giải thích, hiển nhiên là không chỉ Thẩm Lạc cảm thấy kỳ quái về bố cục nơi đây.
“Sao lại cười chứ? Bá phụ làm việc không theo khuôn mẫu, thật đúng là phong cách tao nhã, quý phái. Lão nhân gia không biết có rảnh rỗi không? Tại hạ muốn đến thỉnh an một tiếng.” Thẩm Lạc cười cười, lòng thầm nổi lên chút hứng thú với người biến phòng khách thành đạo quán này.
“Thực ra đệ vừa thấy rồi đó.” Vu Mông mở trừng hai mắt, làm bộ thần bí đáp.
Thẩm Lạc giật mình toan hỏi lại.
“Mông nhi, thằng nhóc con này lại đi lêu lổng phương nào rồi, muộn thế này mới về làm ta phải chờ cả buổi! Đã mua đồ ta dặn chưa?” Một giọng nói có vẻ già nua từ bên ngoài truyền tới, theo đó, một bóng người béo tròn bước vào.
Thẩm Lạc theo hướng âm thanh truyền đến quay người lại. Khi nhìn rõ tướng mạo người vừa tới, hắn không khỏi trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Lại là ông ta?
Người tới chính là lão giả mặc hoa phục bằng tơ lụa màu vàng trong số những tiên sư xuất hiện trên đầu tường thành, cũng chính là người đã ra tay cứu Vu Mông.
Lão giả lúc này đang cầm trên tay một hồ lô rượu đỏ tươi, mặt đỏ như gấc, ánh mắt mơ màng, xem ra đã ngà ngà say. Thoạt nhìn, lão giờ đây chẳng khác gì một thường nhân nghiện rượu, khí thế tiên sư cao cao tại thượng như khi ở trên đầu tường thành đã biến đi đâu mất?
Những dòng chữ này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.