(Đã dịch) Đại Họa Sĩ - Chương 91: Vào người khác mắt
Sau nhiều ngày bận rộn bên ngoài, buổi tối Phương Dật trở về phòng vẽ, tiếp tục hoàn thiện bản phác thảo màu sắc. Nhìn bản phác thảo màu sắc của bức họa mẫu tử với những khối màu hơi lớn, Phương Dật lắc đầu, thầm nghĩ bức này của mình có lẽ chưa đạt đến độ phối hợp màu sắc trang phục và ph��� kiện lý tưởng. Trang phục quá rực rỡ, không toát lên được vẻ tươi sáng mà thoát tục như ý anh mong muốn.
Anh gạt bỏ bản phác thảo màu sắc này khỏi giá vẽ, mãi đến khi gần như xóa sạch nền mới dừng tay. Lấy khăn lau tay, đứng dậy khỏi giá vẽ. Anh bước ra ngoài để làm mới tâm trí, chuẩn bị vẽ một bức khác sau đó.
Đứng ở cửa một lát, anh thấy Chu Đồng đi dọc theo con đường nhỏ dẫn vào phòng vẽ, tiến về phía mình. Anh mỉm cười vẫy tay với Chu Đồng như một lời chào.
Chu Đồng tiến đến bên cạnh Phương Dật, lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mời đưa cho anh: "Tranh của tôi sẽ tham gia triển lãm, đầu tháng sau khai mạc tại cửa hàng trưng bày mỹ thuật tạo hình thành phố, đến lúc đó nhớ ghé ủng hộ nhé!"
Phương Dật nhìn tấm thiệp mà bìa vẫn là những hình vẽ nhỏ dạng thẻ dài, vừa cười vừa nói: "Nói một tiếng là được rồi! Sao còn bày trò khách sáo thế này?" Nói rồi anh lật ra xem, bên trong là định dạng thông thường: thời gian nào, mời ai, đến đâu. Đọc xong, anh yên tâm bỏ vào túi áo khoác.
Chu Đồng và Phương Dật vai kề vai vừa đi vào phòng vẽ vừa trò chuyện: "Cái này thực ra chỉ là mấy đồng tiền vé vào cửa thôi mà, nếu Mục Cẩn về thì cậu cũng có thể dẫn cô ấy đi cùng!" Nói đến đây, Chu Đồng lại hỏi: "Cậu và Mục Cẩn thế nào rồi?"
"Thì có gì mà thế nào đâu?" Phương Dật vừa cười vừa nói: "Vẫn bình thường thôi! Tính ra thì cô ấy còn phải học ba năm nữa cơ mà! Thì có gì được chứ? Sinh viên chưa tốt nghiệp đâu có được phép kết hôn, mà dẫu có được phép thì chúng tôi cũng chưa đến tuổi hợp pháp để kết hôn mà!"
Chu Đồng liếc nhìn Phương Dật rồi nói: "Tôi cảm thấy hai người các cậu có vẻ hơi nhạt nhẽo quá thì phải, giờ cậu cũng ít về Minh Châu rồi. Toàn là Mục Cẩn về thăm cậu, mà khi về thì hai người các cậu lại cứ ru rú trong phòng vẽ! Chẳng đi xem phim hay dạo phố gì cả!"
"Yên tĩnh thì không được à?" Phương Dật nhìn Chu Đồng nói: "Chuyện tình cảm chẳng lẽ cứ phải như phim truyền hình, cứ phải có chút kịch tính ư? Rồi lại công khai thổ lộ trước mặt mọi người ư? Tôi không làm được điều đó!"
"Thôi đư���c rồi! Cậu tự lo liệu đi! Tôi chỉ thấy Mục Cẩn là cô gái tốt, cậu nhất định phải giữ lấy đấy." Chu Đồng cười vỗ vai Phương Dật.
Phương Dật cười với Chu Đồng, quay đầu thấy trên giá vẽ thường dùng của Chu Đồng đang bày bản phác thảo cuối cùng anh đã chỉnh sửa. Anh bước hai bước, định lấy bản phác thảo xuống.
"Khoan đã!" Chu Đồng kéo tay Phương Dật: "Cứ để đó cho tôi xem một chút!" Nói rồi anh đi đến trước giá vẽ, bắt đầu cẩn thận thưởng thức.
Phương Dật quay lại giá vẽ của mình, bắt đầu vẽ một bản phác thảo phối hợp màu sắc khác.
Chu Đồng xem một lát rồi quay đầu hỏi Phương Dật: "Cậu đang vẽ cảnh mẫu tử bán trái cây hay là vẽ Thánh Mẫu tử vậy! Sao tôi cứ thấy người phụ nữ này còn mang theo chút ánh sáng rực rỡ, vẻ mặt thì vô cùng dịu dàng! Còn đứa bé thì trắng trẻo mềm mại!"
Phương Dật không ngẩng đầu nhìn Chu Đồng, ánh mắt vẫn chăm chú vào bức vẽ của mình: "Khi tôi gặp hai mẹ con họ lần đầu tiên, họ đã cho tôi cảm giác như vậy rồi, ánh mắt người mẹ nhìn con thật thiêng liêng và vĩ đại! Tôi chỉ là trung thực tái hiện cảm giác đó lên tranh thôi. Cậu nói là Thánh Mẫu tử thì cứ coi là Thánh Mẫu tử đi!"
Chu Đồng nghe xong cười cười, lấy bản vẽ từ trên giá xuống. Vừa định dựa vào tủ vẽ của Phương Dật, anh nhíu mày nhìn quanh tìm kiếm một lát rồi hỏi: "Năm sáu bức phác thảo khác đâu rồi? Sao không thấy nữa!"
Phương Dật nhìn Chu Đồng, chỉ vào thùng rác cạnh cửa rồi nói: "Thật ra là tôi đã xử lý hết rồi!"
Chu Đồng đặt bản vẽ xuống, bước vài bước nhìn những tờ giấy trong đống rác, há miệng nói: "Trong đó có một bức tôi rất thích, đang định hỏi xin cậu để thưởng thức đây! Sao lại thành đống giấy vụn rồi!"
Phương Dật nhìn Chu Đồng cúi người thò đầu vào thùng rác, giải thích: "Những thứ không làm tôi hài lòng thì giữ lại có ích gì chứ?"
Anh không cần những bản phác thảo trước đó, giữ lại chúng thì có ý nghĩa gì? Chi bằng hủy đi cho xong. Hiện giờ Phương Dật đã hình thành thói quen này và đặt ra quy tắc cho bản thân: Tất cả bản nháp không khiến anh hài lòng đều phải bị tiêu hủy, không giữ lại; chỉ những bản anh hài lòng mới được anh ký tên và đề ngày tháng lên trên đó. Bản phác họa thì trực tiếp xé vụn ném vào thùng rác, còn những gì vẽ trên bố thì trực tiếp gạt bỏ và vẽ lại.
Kết quả là cho đến bây giờ, Phương Dật chính thức ký tên chỉ có hai bức họa. Một bức là "Ngày Mười Tháng Bảy", bức còn lại là lần đầu tiên anh vẽ tranh chân dung cơ thể người sống khiến bản thân hài lòng, thể hiện rất tốt sắc thái làn da và cảm nhận cơ bắp nữ giới. Đương nhiên hiện giờ Phương Dật nhìn lại, bức này cũng không phải là trình độ cao nhất của anh, nó được giữ lại chỉ vì anh muốn làm một kỷ niệm nên mới may mắn thoát khỏi số phận bị xóa. Còn những bức khác thì cứ vẽ rồi lại gạt bỏ, đến cả việc sau này có nứt nẻ hay không Phương Dật cũng chẳng bận tâm, làm sao có thể ký tên được chứ.
Chu Đồng nhìn mấy bức tranh bày trên sàn cạnh phòng vẽ, lắc đầu nói với Phương Dật: "Yêu cầu của cậu có chút quá hà khắc rồi, chỉ giữ lại vài nét như vậy thì nếu đột nhiên muốn mở triển lãm tranh thì sao đây! Mấy bức tranh côn trùng nhỏ kia chẳng phải rất tốt sao, cũng bị cậu xóa mất rồi!"
"Đến lúc đó tính sau, đến lúc đó nói!" Phương Dật nhìn vào bức vẽ, thuận miệng đáp. Tranh không làm mình hài lòng thì có cần thiết tồn tại trên đời này sao? Chi bằng mắt không thấy thì lòng không phiền.
Chu Đồng liếc nhìn Phương Dật, vừa cười vừa nói: "Không phải đâu! Người như cậu mới là loại phòng trưng bày tranh thích đấy!" Chu Đồng thầm tính toán, dựa theo tốc độ vẽ một bức tranh của Phương Dật mà anh biết, tính ra một năm nhiều nhất cũng chỉ năm sáu bức. Họa sĩ trẻ nào bây giờ mà một năm không vẽ được hơn mười, thậm chí hàng trăm bức! Cho nên phòng trưng bày tranh lại có yêu cầu, họa sĩ một năm không được vượt quá số lượng tranh nhất định.
"Thích tranh của tôi ít thôi à?" Phương Dật cười hỏi.
Chu Đồng nói: "Ít đi thì giá mới lên được chứ, nâng tầm cậu mới có ý nghĩa! Tranh mà đầy đường thì dù có nâng thế nào cũng chẳng thể đẩy giá lên được! Cậu biết tôi ký với phòng trưng bày tranh họ yêu cầu tôi một năm vẽ tối đa mấy bức không?"
"Mấy bức?"
"Tám bức!" Chu Đồng giơ ngón tay ra hiệu với Phương Dật.
Phương Dật hỏi: "Mới có tám bức thôi ư? Vậy thời gian còn lại nhiều như vậy thì làm gì?"
Chu Đồng vừa cười vừa nói: "Tôi nghe người phụ trách kinh tế của tôi ở phòng trưng bày tranh nói ý là, nên ngủ thì cứ ngủ, không muốn ngủ thì đi đâu chơi đâu đó. Miễn là đừng sáng tác là được rồi!"
"Cuộc sống như vậy mà cậu còn than vãn!" Phương Dật ngẩng đầu lên cười trêu.
Đúng lúc này, Triệu Tiệp đẩy cửa bước vào, nghe được câu nói cuối cùng của Phương Dật liền cười hỏi: "Thầy Chu phàn nàn gì vậy?"
Phương Dật chỉ ngón tay vào Chu Đồng rồi nói: "Một năm chỉ vẽ mấy bức tranh thôi, gần như nửa năm chẳng có việc gì làm cả! Mấy bức tranh đó bán hết thì cũng hơn bốn mươi vạn vào tay rồi, cuộc sống an nhàn không lo ăn lo uống như thế bao nhiêu người mơ ước cũng không có được!"
Triệu Tiệp nghe xong cũng vừa cười vừa nói: "Thầy Chu nói lời này thật là không biết đủ mà! Em bình thường làm hai việc, thời gian gần như kín m��t. Sau này mà được sống cuộc sống như thầy thì em ngủ cũng có thể cười tỉnh!" Nói rồi cô cởi áo khoác ra, treo lên ghế.
Chu Đồng nghe xong cũng vừa cười vừa nói: "Đúng là nên biết đủ rồi, đợi phòng vẽ tranh thành lập xong thì tôi sẽ mua một chiếc xe con! Coi như là có nhà có xe rồi, không nên than vãn gì nữa!" Nghĩ đến đây, anh hỏi Phương Dật: "Phương Dật, cậu thi bằng lái ở trường dạy lái nào vậy! Huấn luyện viên bên đó thế nào? Khoảng thời gian này tôi đang định đăng ký một trường dạy lái, tiền nong cũng chuẩn bị xong rồi!"
"Chắc cũng không tệ đâu!" Phương Dật nói tên trường dạy lái của mình một lúc, rồi nói: "Dù sao tôi cũng qua một lần rồi, cảm giác không có gì khó khăn cả."
"Phương Dật! Cậu định mua xe gì?" Chu Đồng hỏi Phương Dật: "Hay là chúng ta mua cùng nhau đi?"
Phương Dật nghe xong vừa cười vừa nói: "Thôi đi! Nhà tôi vẫn còn một chiếc Santana cũ kĩ bố tôi thải ra, tôi dù có muốn mua cũng chẳng có lý do gì cả!" Tuy nói chiếc xe cũ trong nhà đã hơi lỗi thời, nhưng cũng không tệ. Mình dùng thì được, chứ chiếc xe cũ đó mà đem bán thì cũng chẳng được bao nhiêu tiền. Dù sao Phương Dật sau này cũng định kiếm tiền rồi mới đổi một chiếc xe tốt hơn.
"Chiếc Santana đó không tệ!" Chu Đồng gật đầu nói: "Loại xe này lỡ hỏng giữa đường thì tìm chỗ sửa cũng dễ. Dạo này cậu lái xe ra ngoại ô cho tôi luyện tập được không?"
"Không vấn đề!" Phương Dật nghe xong nhẹ gật đầu nói. Đó chính là ưu điểm của xe cũ rồi, người khác mượn mình cũng không xót ruột, không như xe mới, ít nhiều gì cũng phải giữ gìn chứ!
Triệu Tiệp lúc này hỏi Phương Dật: "Sao thầy Lưu không giới thiệu cậu và thầy Chu cùng cho phòng trưng bày tranh chứ!" Triệu Tiệp ở cạnh Phương Dật lâu như vậy, đương nhiên biết rõ tranh của Phương Dật giờ đã tốt hơn Chu Đồng nhiều rồi. Cô rất lấy làm lạ tại sao Lưu Hồng Thạc lại giới thiệu Chu Đồng mà không giới thiệu đệ tử của mình là Phương Dật.
Phương Dật nghe xong vừa cười vừa nói: "Tôi chỉ có hai ba bức tranh như vậy, nửa bức tường trong phòng triển lãm còn không lấp đầy, làm sao mà ký với phòng trưng bày tranh được!" Đối với thầy mình, Phương Dật vẫn vô cùng tin tưởng, việc thầy không giới thiệu mình chắc chắn có lý do. Hơn nữa hiện tại mình chỉ có mấy bức tranh, làm sao để thầy giới thiệu được chứ, chẳng lẽ nói với phòng trưng bày tranh là: "Hãy ký với học trò của tôi, nó chỉ có hai bức tranh thôi", đó chẳng phải nói bừa sao!
Ba người trò chuyện một lát, rồi ai nấy lại bắt đầu vẽ tranh của mình.
Ba người Phương Dật không hề hay biết rằng, lúc này trong nhà Lưu Hồng Thạc có hai vị khách, chính là ông chủ phòng trưng bày tranh và người chuyên phụ trách kinh tế cho Lưu Hồng Thạc. Hôm nay hai người này không chỉ đặc biệt từ Minh Châu đến để lấy tranh, mà còn có một hy vọng là có thể đại diện hoặc thậm chí trực tiếp ký hợp đồng với Phương Dật.
Có hai nguyên nhân, thứ nhất kỹ pháp tả thực của Phương Dật quả thực rất tốt. Thứ hai, ngay lúc này, thị trường tranh tả thực trong nước đã cho thấy xu thế lớn "nước lên thì thuyền lên" (phát triển mạnh mẽ). Đương nhiên danh tiếng học trò của Lưu Hồng Thạc cũng khiến phòng trưng bày tranh rất hài lòng, chi phí để đóng gói và quảng bá sẽ ít hơn nhiều so với người khác. Thương nhân mà, theo đuổi lợi ích là bản năng, hơn nữa "gần nước ban công" (có lợi thế), đã có quan hệ hợp tác gần mười năm với Lưu Hồng Thạc rồi, nếu Phương Dật lại bị phòng trưng bày tranh khác giành mất, đó mới là chuyện nực cười.
Phương Dật không hay biết rằng mình đã sớm lọt vào tầm ngắm của người khác.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: Bản dịch này là tài sản tinh thần quý giá, chỉ thuộc về Tàng Thư Viện.