Đại Đạo Chi Thượng - Chương 533: Lại Bỏ Qua Cơ Hội Nổi Danh
Nửa ngày, ba người đồng thời đứng dậy, khom mình hành lễ với Phương Chính:
"Đa tạ Đại sư chỉ điểm sai lầm!"
Chỉ có Tiểu Mẫn là vẫn mê mang, không hiểu Phương Chính nói có ý gì, nhưng không biết vì sao, lời này càng nghĩ càng thấy có lý.
Lúc này Thiệu Thông nói:
"Tiểu Mẫn, cái khổ của chúng ta là nỗi khổ của kẻ ngu, động thân không động tâm! Chính như Phương Chính trụ trì nói, thân thể đã là thân bất do kỷ rồi, tâm còn đi lo lắng, kết quả sau cùng là tâm bị thân thể hạn chế, thân hóa thành bánh xe nghiền ép, càng nghĩ càng khổ, thẳng tới khi không gánh được nữa, tìm tới cái chết. Nhưng người thông minh sẽ không như vậy, bọn họ sẽ điều chỉnh trạng thái của bản thân, tích cực nhìn vấn đề, tìm tới sự vui vẻ trong đó, biến sự khô khan thành hưởng thụ, lúc đó làm ít công to. Đại sư, đây là lực lượng của tâm mà anh nói đúng không?"
Phương Chính khẽ gật đầu:
"Thí chủ rất có tuệ căn, đạo lý thì đúng là như vậy. Có điều cũng không còn cách khác, vào tới hồng trần lấy khổ làm thuyền, đã không bỏ được, vậy chỉ có thể tự mình tìm niềm vui."
Nói tới đây, Phương Chính vỗ vỗ bả vai Tiểu Mẫn:
"Nhớ kỹ, người không sợ chết, chính là người dũng cảm nhất. Chết còn không sợ, vậy xông về phía trước thì có làm sao? Hãy nhớ tới người bên cạnh… đừng để người thân đau lòng, trách nhiệm của em là để họ vui vẻ."
Nói xong, Phương Chính đứng dậy. Lời nên nói đã nói, nói thêm cũng không có ý nghĩa gì nữa. Quan trọng là, bụng hắn đã không chứa nổi thêm nước nữa rồi. Phải thừa dịp còn "giữ được hình tượng", tranh thủ rút lui. Nói thêm nữa, hắn sẽ không nhịn được…
Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi kéo vạt áo Phương Chính, thấp giọng nói:
"Sư phụ, ngoài cửa có người, tối thiểu mấy chục người. Người xác định, muốn đi ra ngoài sao?"
Phương Chính khẽ run lên, liếc qua Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi nhìn lại phòng vệ sinh.
Phương Chính khẽ gật đầu:
"Chư vị thí chủ, bần tăng muốn đi vệ sinh một chút."
Nói xong, không đợi mấy người Thiệu Cương phản ứng, đã dẫn Hồng Hài Nhi vào phòng vệ sinh, sau đó đóng cửa lại! Khôi phục thần thông cho Hồng Hài Nhi, sau một khắc, hai thầy trò hóa thành lưu quang, chạy!
Thiệu Cương, Thiệu Thông, Tiểu Mẫn, tiểu mập mạp, bốn người ở ngoài chờ một hồi, mắt thấy mười phút đã qua, Đại sư còn chưa đi ra?
"Đại sư sẽ không bị táo bón chứ?"
Thiệu Thông nói.
Tiểu mập mạp thầm nói: Coi như táo bón, ngồi lâu như vậy không tê chân sao?
Lại đợi một hồi, mấy người càng đợi càng không thích hợp, rốt cục, cảnh sát Thường không nhịn được nữa, đẩy cửa nhà vệ sinh, cửa không khóa trong! Sau đó, bên trong rỗng tuếch!
"Cảnh sát Thường, sao rồi? Đại sư còn chưa đi xong sao?"
Thiệu Cương không tới, lớn tiếng hỏi.
"Chưa? Chạy!"
Cảnh sát Thường kêu lên.
"Chạy?"
Thiệu Cương ngạc nhiên, sau đó chạy tới xem, thầm nói:
"Cái này… sao có thể, cửa sổ nhà vệ sinh chỉ nhỏ như vậy, hơn nữa đây là tầng ba a?"
"Đoán chừng Đại sư có Súc Cốt công, lại biết cả khinh công nữa. Thế nhưng, vì sao phải chạy?"
Thiệu Thông cũng buồn bực.
"Tôi ra ngoài xem một chút."
Cảnh sát Thường nói xong liền bước ra mở cửa phòng, lập tức trợn mắt nhìn đám người ở ngoài!
Bên ngoài có một đám người, cảnh sát lớn tuổi, mẹ của Tiểu Mẫn cũng có mặt, lại thêm một đám "quần chúng hóng drama" rảnh rỗi tới xem náo nhiệt.
"Các người làm gì ở đây?"
Cảnh sát Thường bản năng hỏi.
"Nghe mấy người nói chuyện, tôi cảm thấy Đại sư nói rất có lý."
Lão cảnh sát cười ha ha.
"Mẹ…"
Tiểu Mẫn nhìn thấy mẹ mình, "oa" một tiếng khóc lớn, nhào vào lòng mẹ. Từ cõi chết trở về, Tiểu Mẫn đã nghĩ rất nhiều. Khi tiếp cận tử vong, sẽ càng nghĩ tới người thân thiết, trong đầu toàn hình ảnh cha mẹ, thực sự không nỡ xa. Mẹ Tiểu Mẫn cũng khóc, mẹ con ôm nhau khóc, vừa khóc vừa nói:
"Tiểu Mẫn, sau này mẹ không bắt con làm bài tập nữa, sau này con muốn chơi thì chơi, mẹ ủng hộ con…"
"Mẹ, sau này con sẽ học thật giỏi, con sẽ càng ngày càng tốt hơn."
Tiểu Mẫn thấp giọng nói.
"Được rồi, đừng nhìn nữa, tản đi."
Cảnh sát lớn tuổi thấy mọi thứ đã xong, tranh thủ đuổi đám người xem náo nhiệt đi, nếu không nhiều người ngăn ở đây như vậy cũng không được.
Mọi người còn muốn xem hòa thượng điên vớt người, kết quả ở ngoài cửa nghe một hồi, lại tấm tắc cảm thán, bây giờ mới phản ứng kịp, không đúng… sao kịch bản lại thay đổi rồi?
"Thiệu tổng, Đại sư còn trong đó sao? Ra ngoài chụp bức ảnh được không? Tôi có mấy câu muốn hỏi chút."
Có người không nhịn được hỏi.
Những người khác nghe xong cũng không đi nữa, kiễng chân duỗi cổ muốn nhìn vào trong. Nhìn xem vị hòa thượng kia rốt cục là tâm thần hay là thần kỳ.
Thiệu Cương cười khổ:
"Mọi người không cần xem nữa, vừa rồi không nghe thấy sao? Đại sư đi rồi."
"Đi rồi? Phòng này còn có cửa khác sao?"
Có người hỏi.
"Không có. Đại sư trốn, nói là đi vệ sinh, nhưng nửa ngày cũng không ra, lúc vào xem xét, thì đã không thấy ai. Còn việc đi thế nào, tôi cũng không biết rõ, không tin mấy người cứ tự vào tìm thử xem."
Thiệu Cương không biết nên giải thích thế nào, nhưng cái nhà vệ sinh chỉ có lỗ thông gió bằng hai cái nắm đấm, đánh chết hắn cũng không tin người có thể chui qua. Súc Cốt công có thể co thân thể thành một khối, nhưng chưa thấy ai có thể thu nhỏ được cả đầu, cái lỗ kia còn nhỏ hơn đầu người…
Đám người tới tấp tràn vào, nhìn lỗ thông gió nhỏ kia, ai nấy đều ngơ ngác.
"Thiệu tổng, cậu nói đùa sao? Đại sư chứ không phải con chuột, lỗ nhỏ vậy sao qua?"
"Thiệu tổng, anh nhìn nhầm sao?"
"Thiệu tổng, có phải Đại sư biết người sẽ rơi, cho nên mới đặt biệt để lưới lớn ở đó mà tiếp? Hay đây là trùng hợp thôi?"
Lời này vừa nói, mấy người Thiệu Cương, Thiệu Thông cũng sững sờ. Nói chuyện cả buổi, lại chả ai hỏi vấn đề này! Có vẻ như cả quá trình đều bị Phương Chính dẫn dắt rồi! Có điều thông qua nói chuyện, hai người có thể thấy Phương Chính tuyệt đối không điên! Hắn làm như thế, không chừng là đã sớm biết trước việc này, chờ ở đây để cứu người!
Thế nhưng, lời này lại không thể nói, hai người cũng không biết nói sao.
Tiểu mập mạp cũng nghĩ như vậy, nói:
"Đại sư không nói, chúng tôi không hỏi. Có điều xem tình huống, hẳn là…"
Nói tới đây, đám người đều nhìn lại, tựa như muốn tìm kiếm đáp án.
Cảnh sát lớn tuổi bản năng bóp tiểu mập mạp một cái, nhắc nhở đừng nói lung tung!
Tiểu mập mạp mới chú ý tới, trong đám người còn có mấy tay phóng viên. Dù hắn có suy đoán, nhưng trên người là cảnh phục, lời nói đại diện cho "cơ quan nhà nước", nếu nói ra, phân nửa sẽ bị "báo chí" giật tít. Nghĩ tới đây, tiểu mập mạp cười ha ha:
"Tôi cũng không rõ, nếu ai nhìn thấy Đại sư thì tự hỏi đi. Được rồi, đừng đứng đây chặn đường nữa, người đã không ở đây, mọi người có ngăn cũng vô dụng. Tản tản đi, đừng cản trở Thiệu tổng làm ăn."