Đại Đạo Chi Thượng - Chương 532: Tôi Muốn Bay
Hồng Hài Nhi còn muốn nói điều gì đó, đã nghe Phương Chính nói:
"Được rồi, con nói nhiều ghê."
Hồng Hài Nhi chẹp chẹp xem thường:
"Không phải là con hiếu kỳ thôi sao… con thấy những thứ kia đều chỉ là vật thường thấy trên đời, sao có thể trở thành thứ tốt như lời anh ta nói được đâu?"
"Bởi nó vốn là thứ tốt như vậy."
Thiệu Thông nói.
Hồng Hài Nhi nói:
"Đừng nói với tôi là một củ sen, một con cua cũng có thể có gì đó đặc biệt nhé?"
Hồng Hài Nhi chỉ vào hai món đặc sản khác, một là củ sen, một là cua đồng.
"Đương nhiên, hai cái này cũng đều là đặc sản của chúng tôi."
Thiệu Thông tự tin nói, sau đó bắt đầu giới thiệu đủ loại kiểu dáng đặc sản nhìn phổ thông nhưng lại có lai lịch không thường.
Thiệu Cương thì đã cầm ấm trà tới, chờ Thiệu Cương trở lại, lập tức giật nảy mình:
"Đại sư, anh làm gì vậy?"
Không biết từ lúc nào, Phương Chính đã bò tới ban công, ngồi ngay trên cửa sổ, tay lăm lăm cái vợt, tựa như đang muốn nhảy lầu!
Phương Chính quay đầu cười:
"Không có gì, vừa hay rảnh rỗi, nên tới đây vớt mỹ nhân ngư."
"Ây…"
Thiệu Cương bị lời của Phương Chính làm cho hồ đồ. Vớt mỹ nhân ngư? Mỹ nhân ngư không ở biển thì cũng thôi, đằng này ngay cả sông cũng không, trực tiếp vớt ở trên tầng! Thiệu Cương không nhịn được mà hỏi:
"Đại sư, cái này rõ là anh không vớt mỹ nhân ngư, mà là vớt thiên sứ mới đúng?"
Phương Chính cười nói:
"Thí chủ không nên gấp gáp, đợi lát nữa tự có kết quả."
Thiệu Cương cười một tiếng, hắn cảm thấy hòa thượng trước mắt này có chút điên điên khùng khùng. Nếu không phải bản lãnh lợi hại, hơn nữa trừ cái việc vớt mỹ nhân ngư này không bình thường ra, biểu hiện khác đều không có gì lạ, hắn đã sớm đuổi Phương Chính ra ngoài. Không ai thích ở chung với một tên tâm thần cả, trời mới biết kẻ tâm thần có đột nhiên phát bệnh tấn công người hay không.
Thiệu Cương ngồi xuống, bắt đầu pha trà. Trên bàn làm việc có bộ dụng cụ pha trà đầy đủ, xem ra, cũng là người mê trà đạo.
Thiệu Thông lại liếc qua Phương Chính, lắc lắc đầu nói:
"Sư phụ cậu bị ngốc sao?"
Hồng Hài Nhi cười hắc hắc:
"Anh đoán xem?"
Thiệu Thông chăm chú hỏi:
"Kẻ ngốc cũng có thể luyện võ lợi hại như vậy, hai người các cậu luyện võ gì vậy?"
Hồng Hài Nhi: “…”
Phương Chính lại không thèm phản ứng Thiệu Cương với Thiệu Thông nữa, vẫn ở một bên loay hoay kéo lưới, tựa như thực sự nghiêm túc.
Người dưới lầu vốn cho là sự việc đã kết thúc, không nghĩ tới, sau khi hòa thượng kia lên lầu lại bắt đầu ngồi cửa sổ kéo lưới, còn luôn mồm nói vớt mỹ nhân ngư! Đám người nhất thời mỉm cười, cùng cho là hòa thượng này điên rồi!
"Tiểu Trương, không cần xem nữa, cái đầu trọc của hòa thượng này nhất định là bị cửa kẹp rồi…"
Ông chủ cửa hàng khuyên.
Tiểu Trương thì cầm điện thoại "lia" lịa, vừa chụp vừa nói:
"Tôi gửi lên nhóm bạn đã, hắc hắc, tôi cảm thấy hòa thượng này thật thú vị, không biết là điên thật hay điên giả…"
Ông chủ nghĩ nghĩ, có lý. Không phải chỉ là kẻ điên thôi sao, mấu chốt là phải đăng lên "tường" nhà, kiếm chủ đề để nói đã. Thế là cũng cầm điện thoại chụp một cái.
…
Năm phút trước.
"Có người muốn tự sát."
Tiểu mập mạp vừa đưa bà lão về trụ sở công an, đột nhiên nhận được thông báo. Sau đó một đường thoăn thoắt leo lên mái nhà, quả nhiên nhìn thấy một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi đang ngồi ngoài rìa ban công sân thượng, len lén nhìn xuống lầu, biểu tình có chút do dự cùng lo sợ.
"Em gái…"
Tiểu mập mạp bản năng gọi.
Kết quả vừa gọi, vị cảnh sát lớn tuổi đang muốn tiếp cận cô bé liền muốn chửi bậy: Mẹ nó, ngươi bị ngốc sao? Sao lại gọi nhắc người ta như thế?
Theo suy nghĩ của vị cảnh sát lớn tuổi này, nhân cơ hội đối phương không chú ý, lẻn đến phía sau ôm giật lại là được, kết quả tên tiểu tử mới ra trường không có kinh nghiệm này gọi một tiếng làm hỏng.
Quả nhiên, cô bé nghe được tiếng gọi sau lưng, lập tức sợ nhào tới bám vào hàng rào, hoảng sợ kêu:
"Đừng tới đây!"
"Cháu gái, cháu đừng kích động, bọn chú là cảnh sát, cháu có thấy tên tội phạm đi ngang qua đây không? Bọn chú đi bắt tội phạm."
Vị cảnh sát lớn tuổi lập tức "bẻ lái" chủ đề, phân tán sự chú ý của đứa trẻ.
Quả nhiên, cô bé nghe xong liền ngây ra. Không phải là tới cản nó nhảy lầu sao? Ánh mắt hoài nghi nhìn lại vị cảnh sát lớn tuổi.
Cảnh sát lớn tuổi ra ám hiệu với tiểu mập mạp, tiểu mập mạp tranh thủ gật đầu nói đúng:
"Đúng đúng, bọn anh tới bắt tội phạm, tên kia rất hung ác, em gái, em có thấy không?"
"Tôi không thấy, không thấy gì hết, các người đi mau đi."
Đứa nhỏ sợ hãi lui lại, bản năng ngồi trên hàng rào. Thân thể gầy yếu kia tựa như chỉ cần gió thổi qua là bay đi mất, mấy người cảnh sát nhìn mà đổ mồ hôi lạnh.
Lúc này, lại có người chạy tới, vị cảnh sát lớn tuổi lập tức cản lại:
"Dừng lại, không được tới đây, đừng để kích thích đứa nhỏ."
Người đi lên là một phụ nữ trung niên, người phụ nữ trung niên vừa nhìn thấy đứa nhỏ, lập tức khóc thành tiếng, xúc động muốn xông tới.
Đứa nhỏ thấy người phụ nữ xông tới, càng căng thẳng hơn, thét to:
"Bà đừng tới đây, các người đều không được tới đây, nếu không tôi sẽ nhảy xuống!"
Đứa nhỏ làm bộ muốn nhảy xuống, cảnh sát lập tức tranh thủ giữ chặt người phụ nữ:
"Đừng kích thích đứa nhỏ, nếu không con bé mà thực nhảy xuống, cô có hối tiếc cũng không kịp đâu."
Người phụ nữ vô lực khóc lóc, co quắp trên mặt đất:
"Tiểu Mẫn, con mau xuống đi, mẹ không bắt con đi học nữa, chúng ta không làm bài tập nữa, ô ô…"
"Không, con không về! Mẹ, con xin lỗi… con quá mệt mỏi rồi, con không muốn làm bài tập nữa. Con thực sự quá mệt mỏi rồi, con muốn nghỉ ngơi, con muốn ngủ…"
Tiếng khóc của đứa nhỏ vừa nức nở vừa bất lực, tuyệt vọng gào thét.
Tiểu mập mạp nghe xong, bản năng nhìn về phía cảnh sát lớn tuổi:
"Sư phụ, việc này xử lý thế nào?"
"Tôi nào biết xử lý thế nào, từng gặp người vì tình mà khổ, người vì nghèo mà khổ… nhưng chưa gặp qua tình huống nào thế này."
Cảnh sát lớn tuổi cười khổ nói:
"Cháu gái, cháu đừng kích động, cháu thử nghĩ xem, thầy cô cho bài tập, cũng là vì để cháu học tập cho tốt, sau này đỗ đạt thành tài, bọn họ cũng là muốn tốt cho cháu…"
Đứa nhỏ lắc đầu nói:
"Cháu biết, nhưng cháu quá mệt mỏi rồi! Chú không biết, mỗi ngày, thứ cháu sợ nhất không phải là đi học, mà là sợ trời tối! Trời tối, về nhà, cháu lại phải làm bài tập, nhưng cháu thực sự quá mệt mỏi, cháu muốn ngủ! Nhưng cháu không dám ngủ, cháu sợ ngủ một giấc, lúc dậy trời đã sáng. Đêm thực quá ngắn, cháu sợ tỉnh lại, nhìn thấy một chồng bài tập còn chưa làm xong… cháu sợ đi học bị giáo viên mắng, sợ bị bạn bè cười, sợ cha mẹ không vui. Cháu muốn ngủ, đó là thời gian của cháu, nhưng cháu sợ ngủ rồi, lúc dậy sẽ đối mặt với một cơn ác mộng khác. Cháu thực sự không chịu nổi nữa rồi… ô ô… mẹ, con xin lỗi, con không chịu nổi nữa, con muốn bay…"