Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 198: Bóng Đêm Thần Điện: Đánh Lạc Hướng Tà Tu

Ánh hoàng hôn tà dương nhuộm đỏ một vòm trời xám xịt phía chân trời, xuyên qua những khe nứt khổng lồ trên trần Di Tích Thần Điện, đổ xuống những vệt sáng vàng cam yếu ớt lên nền đá đổ nát. Không khí trong điện trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo mùi ẩm mốc của hàng ngàn năm phong hóa, lẫn trong đó là mùi hương trầm đã phai nhạt, chỉ còn vương vấn chút tàn dư linh khí cổ xưa. Lục Trường Sinh đứng giữa lòng hang động, tấm đạo bào vải thô màu xám của hắn hòa vào bóng tối đang dần bao trùm, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rõ, trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn đã thu lại luồng linh khí mờ ảo tạo nên “bản đồ” trong không trung, nhưng trong tâm trí hắn, từng con đường, từng ngõ ngách, từng điểm tập kết của tà tu, từng lối thoát hiểm mà phàm nhân đã kể, vẫn hiện lên rõ như khắc.

Hắn khẽ quay đầu nhìn về phía nhóm người đang nghỉ ngơi. Lão Nông gầy gò, lưng còng, ôm chặt đứa cháu Tiểu Hoa đã ngủ thiếp đi trong lòng. Già Bà tóc bạc phơ dựa vào một cột đá đổ, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng. Thôn Nữ co rúm một góc, đôi mắt trong sáng nhưng giờ chất chứa đầy sự sợ hãi, mệt mỏi. Vị Vô Danh Tán Tu, sau khi được Lục Trường Sinh dùng linh khí ôn dưỡng, sắc mặt đã khá hơn đôi chút, nhưng vẫn ôm chặt thanh kiếm của mình, vẻ cảnh giác không hề giảm. Những thôn dân khác, gương mặt ai nấy đều hốc hác, quần áo rách rưới, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt họ, một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm trở lại, bởi vì có Lục Trường Sinh ở đây.

Tiêu Hạo, người bạn đồng hành duy nhất có thể thực sự hiểu được phần nào tâm tư của Lục Trường Sinh, lúc này vẫn ngồi cạnh hắn, nét mặt nghiêm trọng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát, bởi hắn biết Lục Trường Sinh đang suy nghĩ, đang tính toán những bước đi tiếp theo. Trong cái thế giới mà cường giả chỉ chăm chăm vào quyền lợi cá nhân, vào những cơ duyên nghịch thiên, vào sự tranh giành khốc liệt, Lục Trường Sinh lại chọn một con đường khác biệt, một con đường của sự sống, của sự bảo hộ. Điều đó khiến Tiêu Hạo vừa thán phục, vừa cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ. Con đường này, tuy cao thượng, nhưng liệu có quá khó khăn, quá đơn độc chăng?

Lục Trường Sinh bước về phía nhóm người, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi, từng hơi thở yếu ớt. Hắn hiểu rõ gánh nặng mình đang mang trên vai. Đây không chỉ là việc dẫn đường, mà còn là việc duy trì niềm tin, giữ vững ý chí sống cho những sinh linh yếu ớt này. Đạo tâm của hắn, được hun đúc từ Tàn Pháp Cổ Đạo, không cho phép hắn bỏ lại bất kỳ ai. Cái gọi là "mù quáng" của các tu sĩ chính đạo khi mải mê tranh giành cơ duyên mà bỏ qua những mối hiểm họa ẩn sâu, những sinh linh yếu ớt, lại càng làm nổi bật sự khác biệt trong đạo của hắn. Con đường hắn chọn không phải là con đường của kẻ mạnh nhất, mà là con đường của kẻ kiên định nhất, của kẻ biết cách bảo vệ những giá trị nhỏ bé nhưng ý nghĩa.

Hắn dừng lại trước mặt Lão Nông, khẽ khàng nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc: "Lão Nông, Già Bà, mọi người đã nghỉ ngơi đủ chưa? Con đường phía trước tuy hẹp và hiểm trở, nhưng sẽ an toàn hơn nhiều. Chúng ta phải đi thật nhẹ nhàng, thật nhanh chóng."

Lão Nông mở mắt, gật đầu nặng nề, đôi mắt đục ngầu ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. "Trường Sinh công tử nói sao thì chúng tôi theo vậy. Chỉ cần công tử dẫn đường, dù là núi đao biển lửa, chúng tôi cũng nguyện theo." Giọng ông khàn đục, nhưng kiên định.

Già Bà cũng khẽ thở dài một tiếng, cố gượng dậy. "Lão già này đã sống nửa đời người, chưa từng thấy người nào như Trường Sinh công tử. Cứu chúng tôi khỏi tay ma quỷ, lại còn dẫn đường chỉ lối. Ân tình này, dù có hóa thành tro bụi, chúng tôi cũng không quên."

Tiểu Hoa, bị tiếng nói đánh thức, dụi mắt nhìn Lục Trường Sinh, rồi bám chặt lấy ông nội. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé vẫn còn vương nước mắt khô, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào hoảng sợ.

Lục Trường Sinh không đáp lời những lời cảm ơn đó. Đối với hắn, đó chỉ là lẽ tự nhiên của đạo. Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt ra hiệu. "Chúng ta sẽ đi theo con đường phía Đông mà Già Bà đã nói. Nó sẽ dẫn chúng ta đến một vùng ngoại vi của di tích, nơi ít bị chú ý. Nhưng phải hết sức cẩn trọng, mọi người hãy theo sát ta, không được rời bước."

Tiêu Hạo gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc hành trình mới. "Được, Trường Sinh huynh. Em sẽ lo liệu cho những người phía sau."

Hắn khẽ khàng vỗ về Tiểu Hoa, rồi đỡ Lão Nông và Già Bà đứng dậy. Vị Vô Danh Tán Tu cũng lẳng lặng đứng lên, thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung động, như một phần của cơ thể hắn. Cả nhóm người, dù mệt mỏi, dù sợ hãi, nhưng đều tuân theo hiệu lệnh của Lục Trường Sinh một cách tuyệt đối. Họ biết, đây là cơ hội sống sót duy nhất của họ.

Lục Trường Sinh dẫn đầu, bước chân nhẹ như gió, gần như không tạo ra tiếng động. Hắn đi sát theo những vách đá đổ nát, xuyên qua những khe nứt hẹp mà chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể bị kẹt lại. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong ẩm ướt, đôi khi còn có những cây dây leo cổ thụ chằng chịt, tạo thành một mạng lưới dày đặc, che khuất gần như toàn bộ ánh sáng yếu ớt còn sót lại của buổi chiều tà. Không khí trong những lối đi này trở nên đặc quánh, mang theo một mùi đất ẩm nồng nặc và chút hương khí lạ lẫm của các loại nấm mốc sinh trưởng trong bóng tối.

Tiếng gió hú từ bên ngoài vọng vào nghe ghê rợn, như tiếng ai đó đang khóc than trong vô vọng, khiến không gian vốn đã tịch mịch lại càng thêm phần u ám. Tiếng bước chân của cả nhóm người được Lục Trường Sinh khống chế đến mức nhỏ nhất, chỉ là những tiếng sột soạt rất khẽ khi giày cọ vào đất đá, hay tiếng vải áo chạm vào vách tường. Tiêu Hạo đi phía sau cùng, liên tục quan sát xung quanh, đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo nhanh như chớp, nhưng trên khuôn mặt lại hiện rõ sự căng thẳng. Hắn thỉnh thoảng lại ghé sát tai những thôn dân phía trước, thì thầm nhắc nhở họ phải giữ yên lặng và cẩn thận.

"Trường Sinh, đường này có vẻ hẹp quá, liệu có ổn không?" Tiêu Hạo không nhịn được, khẽ thì thầm vào tai Lục Trường Sinh khi họ phải luồn lách qua một khe đá chỉ vừa đủ một người đi lọt. Giọng hắn mang theo chút lo lắng, bởi con đường này thực sự quá hiểm trở, và hắn lo cho những người già yếu.

Lục Trường Sinh không quay đầu lại, nhưng giọng hắn vẫn trầm tĩnh, vang nhẹ trong không gian chật hẹp, như một lời trấn an vô hình: "Vững bước, đừng gây tiếng động. Những con đường ít người biết thường an toàn nhất. Tà tu sẽ không bao giờ nghĩ chúng ta lại đi những lối này."

Hắn tin tưởng vào "bản đồ" trong tâm trí mình, một bản đồ không phải được tạo nên từ ngọc giản hay phù văn, mà là từ những lời kể mộc mạc, chân thật của phàm nhân, những con người đã sinh sống và ẩn nấp trong Di Tích Thần Điện này suốt một thời gian dài. Chính sự "bình thường" của những lối đi này lại trở thành tấm màn che mắt hiệu quả nhất. Các tu sĩ, dù chính đạo hay tà đạo, đều coi thường những con đường nhỏ bé, không có dấu vết linh khí hay cơ duyên. Họ mải mê tìm kiếm những đại lộ, những cung điện nguy nga, mà quên mất rằng, đôi khi, sự an toàn lại nằm trong những điều giản dị nhất, những lối mòn vô danh nhất.

Lục Trường Sinh thỉnh thoảng lại dừng lại một chút, không phải để nghỉ ngơi, mà là để cảm nhận. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, nó còn là một phương pháp cảm nhận thế giới, một cách để hòa mình vào vạn vật. Hắn cảm nhận được sự dao động vi tế của linh khí xung quanh, cảm nhận được hơi thở của gió, thậm chí là sự chuyển động của côn trùng dưới lòng đất. Tất cả những thông tin đó được tổng hợp lại, giúp hắn đưa ra những phán đoán chính xác về tình hình phía trước. Hắn cũng cảm nhận được sự run rẩy, lo lắng từ những người phía sau, và một luồng linh khí cực kỳ mỏng manh được hắn khẽ khàng truyền ra, bao bọc lấy họ, xua đi phần nào sự sợ hãi và mệt mỏi. Đây là sự từ bi của hắn, là đạo của hắn. Con đường tu hành không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là kết nối vạn vật, chiêm nghiệm vạn đạo. Và trong bối cảnh đại thế biến thiên này, việc tìm thấy một tia sáng từ những điều nhỏ bé nhất lại càng trở nên quý giá. Hắn biết, bản đồ trong tâm trí mình, được tạo nên từ sự quan sát và những lời nói chân thật của phàm nhân, sẽ là kim chỉ nam cho hành trình đầy gian nan phía trước. Con đường của hắn, vẫn còn rất dài, nhưng giờ đây đã có một hướng đi rõ ràng hơn, dù nó có thể đầy rẫy chông gai.

Họ tiếp tục di chuyển trong im lặng, tiếng bước chân nhẹ bẫng, tiếng gió hú và tiếng lá cây xào xạc là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch. Mùi đá cũ, rêu phong và đất ẩm càng lúc càng đậm đặc, xen lẫn chút mùi bụi bặm khó chịu. Ánh sáng bên ngoài đã yếu dần, báo hiệu hoàng hôn đang buông xuống, và không khí trở nên lạnh lẽo hơn, làm cho những người phàm tục phải rụt vai lại vì cái lạnh thấu xương.

Khi nhóm người vừa luồn lách qua một khe đá hẹp, trước mắt họ là một khoảng sân rộng rãi hơn, được bao quanh bởi những cột trụ đá cao vút đã đổ nát một phần, những tượng thần bị sứt mẻ nằm rải rác trên nền đất. Ánh sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn rọi xuống, tạo nên những bóng đổ dài, quái dị của các khối đá, khiến khung cảnh vốn đã hoang tàn lại càng thêm phần âm u, đáng sợ. Một bầu không khí cổ kính, linh thiêng xen lẫn sự tàn lụi bao trùm lên nơi này. Linh khí ở đây cũng trở nên yếu ớt hơn, như thể đã bị rút cạn từ lâu, chỉ còn vương lại chút tàn dư không đáng kể.

Chính lúc này, một tiếng động nhẹ nhưng sắc bén vang lên. "Ư..."

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhất trong đoàn, có lẽ vì mệt mỏi và sợ hãi, đã vô tình vấp phải một mảnh đá vụn nhô lên khỏi mặt đất. Cô bé ngã dúi dụi về phía trước, may mắn được Lão Nông phía sau kịp thời đỡ lấy, nhưng tiếng thút thít sợ hãi vẫn bật ra từ cổ họng non nớt của cô bé, phá tan sự yên tĩnh chết người của nơi này.

Ngay lập tức, Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng khí tức tà ác mờ nhạt nhưng đầy hung hãn đang tiến đến từ phía xa. Hắn lập tức đưa tay ra hiệu cho cả nhóm dừng lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua khoảng sân rộng lớn. Hắn nhìn thấy. Từ phía xa, một bóng đen khổng lồ đang dần hiện rõ. Đó là một Ma Binh, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm một cây giáo thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quỷ, quét qua xung quanh. Hắn đang tuần tra, và tiếng động của Tiểu Hoa đã thu hút sự chú ý của nó.

"Ai đó?" Một giọng nói khàn đục, đầy sát khí vang lên, như tiếng đá cọ vào nhau, khiến nh���ng người phàm nhân co rúm lại vì sợ hãi. Ma Binh đó không có nhiều trí tuệ, nhưng bản năng truy tìm và tiêu diệt của nó lại cực kỳ nhạy bén. Nó bắt đầu di chuyển nhanh hơn, từng bước chân nặng nề đạp lên nền đất đá, tạo ra những tiếng "cộp cộp" vang vọng, như tiếng trống tử thần đang gõ cửa.

Lục Trường Sinh lập tức che chắn nhóm người, tấm lưng gầy nhưng kiên cố của hắn như một bức tường thành vững chãi. Hắn ra hiệu cho mọi người im lặng tuyệt đối, ánh mắt hắn tập trung cao độ vào Ma Binh đang tiến lại gần. Hắn biết, trong tình thế này, bất kỳ sự do dự nào cũng có thể dẫn đến thảm họa. Đối mặt với một Ma Binh cấp thấp như thế này, hắn có thể dễ dàng tiêu diệt nó, nhưng như vậy sẽ bộc lộ tu vi và sự hiện diện của mình, điều mà hắn muốn tránh bằng mọi giá. Hắn không muốn thu hút sự chú ý của những tà tu mạnh hơn, hoặc tệ hơn, là của những kẻ đang điều khiển chúng.

Trong khoảnh khắc, tâm trí Lục Trường Sinh xoay chuyển như điện chớp. Hắn phải hành động, nhưng hành động phải tinh vi, phải đánh lạc hướng mà không để lộ chân tướng. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là những chiêu thức hoa mỹ, mà là sự vận dụng tinh tế linh khí, là sự hòa hợp với quy luật tự nhiên, là sự hiểu biết sâu sắc về Đạo. Hắn nhắm mắt lại trong một tích tắc, lắng nghe mọi âm thanh, cảm nhận mọi luồng khí, rồi mở mắt ra, một tia sáng quyết đoán lóe lên trong đôi mắt trầm tĩnh của hắn. Hắn không cần sức mạnh tuyệt đối, hắn cần trí tuệ và sự tinh tế.

Ma Binh đã đến rất gần, đôi mắt đỏ ngầu của nó đang quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng. Hơi thở hôi tanh và khí tức tà ác của nó đã phả đến gần nhóm người, khiến họ run rẩy bần bật, thậm chí có người đã nín thở đến mức mặt mũi tái mét. Tiểu Hoa sợ hãi đến mức không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể bám chặt lấy Lão Nông, nước mắt lã chã tuôn rơi.

"Kẻ nào! Đừng hòng chạy thoát!" Ma Binh đột nhiên gầm lên, giọng nói khàn đục vang dội khắp khoảng sân. Nó đã cảm nhận được điều gì đó bất thường, dù chưa định vị được chính xác.

Đúng lúc đó, Lục Trường Sinh hành động. Không phải là một cú đấm sét đánh, không phải một đạo pháp kinh thiên động địa. Hắn chỉ khẽ nhúc nhích ngón tay, một luồng linh lực cực kỳ mỏng manh, gần như vô hình, thoát ra khỏi đầu ngón tay hắn. Luồng linh lực đó không mang theo sức mạnh công kích, mà giống như một sợi tơ vô hình, hòa vào không khí, kết hợp với địa hình và ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn. Nó lướt qua một khe nứt khác, cách nhóm người đang ẩn nấp không xa, và trong nháy mắt, một "bóng ma" mờ ảo, lập lòe như ảo ảnh, hiện ra.

Cái bóng đó không rõ ràng, không có hình thù cụ thể, nhưng nó lại mang theo một chút hơi thở của sự sống, một chút dao động linh khí yếu ớt, đủ để đánh lừa một Ma Binh cấp thấp, có trí tuệ đơn giản. "Bóng ma" kia lướt nhanh qua khe nứt, như thể một kẻ nào đó đang hoảng loạn chạy trốn.

Ma Binh kia, tuy hung hãn nhưng tâm trí đơn giản, lập tức bị thu hút bởi 'bóng ma' đó. Đôi mắt đỏ ngầu của nó khóa chặt vào ảo ảnh, và không chút do dự, nó gầm lên một tiếng, lao vụt theo hướng đó, thanh giáo thô sơ trong tay vung lên đầy sát khí, đâm thẳng vào khe nứt. Âm thanh va chạm chói tai của kim loại với đá vang lên, và Ma Binh bắt đầu lùng sục, phá hủy những tảng đá xung quanh, tìm kiếm 'kẻ chạy trốn'. Nó không hề nhận ra rằng, đó chỉ là một ảo ảnh được tạo ra từ Tàn Pháp Cổ Đạo, một kỹ năng đánh lạc hướng tinh vi mà không hề để lộ thực lực.

Khoảnh khắc bình an ngắn ngủi nhưng quý giá đó đã đến. Lục Trường Sinh không lãng phí một giây phút nào. Hắn khẽ ra hiệu cho Tiêu Hạo và những người khác. "Đi!" Giọng hắn khẽ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một sự cấp bách không thể chối từ.

Cả nhóm người ngay lập tức bắt đầu di chuyển, nhanh chóng nhưng vẫn cẩn trọng, theo sát Lục Trường Sinh. Tiêu Hạo liên tục quay đầu nhìn lại, vẻ mặt căng thẳng, lo lắng xem liệu Ma Binh kia có nhận ra sự đánh lừa hay không. Hắn có thể nghe thấy tiếng Ma Binh gầm gừ giận dữ, tiếng đá vụn rơi loảng xoảng khi nó tiếp tục lùng sục trong khe nứt. Hắn biết, họ chỉ có một thời gian ngắn ngủi để thoát thân.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén của hắn quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, đảm bảo không có mối nguy nào khác đang rình rập. Hắn cảm nhận được Ma Binh kia vẫn đang lùng sục một cách mù quáng, nhưng ảo ảnh của hắn đã câu kéo đủ thời gian. Hắn dẫn nhóm người vào một con đường bí mật khác, một hốc đá nhỏ mà hắn đã 'đọc' được từ bản đồ trong tâm trí, một lối đi mà ngay cả Ma Binh cũng khó có thể ngờ tới.

"Hắn... hắn có theo kịp không?" Tiêu Hạo thì thầm hỏi, giọng hắn thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Lục Trường Sinh không đáp lời trực tiếp, chỉ khẽ lắc đầu. "Tạm thời không. Nhưng chúng ta phải nhanh hơn." Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lại có sức mạnh trấn an kỳ lạ, đồng thời cũng là một lời thúc giục không lời.

Họ tiếp tục di chuyển, sâu hơn vào bóng tối của Di Tích Thần Điện. Không khí càng lúc càng lạnh hơn, mùi đất ẩm và rêu phong nặng nề bao trùm lấy họ. Tiếng gió hú bên ngoài đã bị bỏ lại phía sau, thay vào đó là sự tĩnh mịch đáng sợ của những lối đi ngầm. Ma Binh vẫn đang lùng sục ở khu vực cũ, những tiếng gầm gừ đầy nghi hoặc của nó thỉnh thoảng lại vọng đến, như một lời nhắc nhở về mối nguy hiểm vẫn còn hiện hữu. Nó không thể tin được 'kẻ chạy trốn' lại biến mất nhanh đến vậy, dường như tan vào không khí, để lại trong tâm trí đơn giản của nó một sự nghi ngờ mơ hồ, một cảm giác rằng có điều gì đó không đúng, một 'kẻ bí ẩn' đã can thiệp vào cuộc tuần tra của nó.

Lục Trường Sinh dẫn nhóm người vào sâu trong một con đường ngoằn ngoèo, ẩn mình dưới một gờ đá khổng lồ. Con đường này hẹp và tối tăm, chỉ có thể di chuyển từng người một, nhưng nó lại là một lối đi an toàn, không có dấu vết linh khí, không có dấu hiệu của sự sống, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của tà tu. Hắn biết, mối nguy hiểm trong Di Tích Thần Điện ngày càng gia tăng, buộc hắn phải sử dụng nhiều chiến thuật hơn, không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự tinh tế và khôn ngoan, để tồn tại và bảo vệ những người yếu đuối.

Khi ánh sáng bên ngoài hoàn toàn biến mất, chìm vào màn đêm tĩnh mịch, cả nhóm người đã ở sâu trong một con đường bí mật, hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt của bất kỳ kẻ truy đuổi nào. Lục Trường Sinh dừng lại, lắng nghe. Tiếng gầm gừ của Ma Binh đã xa dần, cuối cùng tan biến vào hư không. Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn không chỉ là đạo tâm vững như bàn thạch, mà còn là khả năng vận dụng linh khí một cách tinh vi, biến hóa khôn lường, ngay cả những chiêu thức cơ bản nhất cũng có thể phát huy hiệu quả không ngờ. Hắn đã đánh lạc hướng thành công một kẻ thù cấp thấp, thoát hiểm mà không hề bộc lộ thực lực hay chân tướng của mình.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí Lục Trường Sinh, hắn biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu. Sự nghi ngờ của Ma Binh về một "kẻ bí ẩn" đã can thiệp, dù nhỏ bé, cũng có thể là hạt giống cho những rắc rối lớn hơn. Tà đạo sẽ tăng cường cảnh giác, và việc điều tra về 'kẻ can thiệp' này có thể sẽ bắt đầu. Con đường phía trước vẫn còn đầy gian nan, và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ phải tiếp tục kiên định trên con đường mình đã chọn, âm thầm bảo vệ những sinh linh yếu ớt giữa cái đại thế đầy biến động này.

Hắn nhìn những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đã phần nào bớt căng thẳng của những người phía sau. Một nụ cười rất khẽ thoáng qua khóe môi hắn, rồi nhanh chóng biến mất. Con đường của hắn, vẫn còn rất dài.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free