Cửu thiên linh giới - Chương 197: Bản Đồ An Toàn: Lời Chỉ Lối Từ Phàm Trần
Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khe hở trên vách đá, chiếu rọi lên những gương mặt xanh xao, mệt mỏi nhưng đã ánh lên một tia hy vọng. Mùi đất ẩm, rêu phong và hương linh dược thoang thoảng dịu nhẹ từ chỗ Lục Trường Sinh dùng để giúp những người bị thương cầm máu, xua đi phần nào mùi tử khí nồng nặc và ẩm mốc vốn bám víu lấy nơi này. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, đôi mắt trầm tư quét qua từng người, từ Tiểu Phương đang dần bình tâm trở lại đến vị Vô Danh Tán Tu vẫn còn yếu ớt cố gắng ngồi dậy. Hắn nhận ra, ngay cả trong thời kỳ đại suy thoái của Tiên Đạo, sự tàn độc của tà đạo không hề suy giảm mà còn biến tướng, len lỏi vào từng ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Giới.
Vị Vô Danh Tán Tu, người đã được Lục Trường Sinh cứu mạng đến hai lần, với đôi mắt mờ đục nhưng đầy biết ơn, khản đặc nói: "Đa tạ... đạo hữu... ân cứu mạng này... không biết lấy gì báo đáp." Giọng nói ấy run rẩy, tựa như một lời thề nguyện khắc sâu trong tâm khảm.
Lục Trường Sinh quay đầu lại, ánh mắt kiên định nhưng ấm áp. "Chỉ cần đạo hữu giữ vững bản tâm, không sa ngã vào tà niệm, đó là báo đáp lớn nhất." Lời nói của hắn không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một triết lý sâu sắc, nhắc nhở về con đường tu hành chân chính. Hắn biết, trong thế giới loạn lạc này, việc giữ vững bản tâm là điều khó khăn nhất, và cũng là điều quý giá nhất. Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi, xua đi màn đêm u ám. Từ đây, hắn có thể nghe thấy tiếng gió hú nhẹ từ bên ngoài, nhưng không còn tiếng gầm thét của các cường giả hay tiếng pháp thuật bùng nổ như đêm qua. Cuộc chiến bên ngoài Di Tích Thần Điện dường như đã tạm lắng xuống, hoặc đã chuyển sang một khu vực khác.
"Tà đạo không chỉ là Hắc Phong Lão Tổ, nó đã trở thành một căn bệnh sâu rộng, ăn mòn sinh linh. Ma Quân Huyết Ảnh... hắn muốn gì?" Lục Trường Sinh thầm suy nghĩ. Những gì hắn chứng kiến hôm nay chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh về sự tàn độc của tà đạo, nhưng nó đủ để hắn hiểu rằng mối hiểm họa này còn lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng. Quy mô và phương thức hành động của chúng đã vượt xa những gì hắn biết về các tông môn tà đạo thông thường. Hắn quay lại, ánh mắt quét qua nhóm người đang dần bình phục. "Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Hãy cố gắng phục hồi một chút, chúng ta sẽ tiếp tục lên đường." Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự khẩn trương. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Con đường hắn đã chọn, dù chậm rãi, dù đơn độc, nhưng lại là con đường của sự kiên định, của hy vọng. Hắn còn rất nhiều người cần phải tìm kiếm và cứu giúp, rất nhiều nguy hiểm cần phải đối mặt. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn thầm nhắc nhở mình. Và con đường của hắn, vẫn còn rất dài.
***
Lục Trường Sinh dẫn đầu đoàn người nhỏ, gồm Tiêu Hạo, Tiểu Phương và những tu sĩ, phàm nhân được cứu từ đêm qua, cẩn trọng di chuyển qua những hành lang đổ nát, những gian phòng hoang tàn của Di Tích Thần Điện. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, mỗi bước chân đều tiềm ẩn nguy hiểm. Ánh sáng từ các khe hở trên trần đá hay những lỗ hổng trên tường chỉ đủ để vẽ nên những mảng sáng tối nhập nhòe, khiến các bóng đổ dài ngoằn ngoèo, tựa như những thực thể sống động đang rình rập. Mùi đá cũ, rêu phong ẩm ướt và bụi bặm vương vấn trong không khí, thi thoảng lẫn vào đó là một thứ mùi tanh nồng, gợi nhắc về những cuộc tàn sát vừa diễn ra. Tiếng gió hú ghê rợn lọt qua các khe đá, tạo nên những âm thanh quái dị, như tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng.
Lục Trường Sinh bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt đen láy như hai hố sâu tĩnh lặng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường. Bộ đạo bào vải thô màu xám, không chút hoa văn, hòa mình vào màu sắc của đá vụn và tro tàn. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một bản năng thứ hai của hắn, cho phép hắn cảm nhận được những luồng khí tức vi diệu nhất, những rung động nhỏ nhất trong không gian. Hắn dựa vào trực giác này để tìm kiếm những con đường ít người qua lại nhất, tránh né những nơi có dấu vết của tà khí nồng đậm hay linh khí hỗn loạn do giao tranh để lại.
Phía sau hắn, Tiêu Hạo đi cuối, liên tục cảnh giới xung quanh. Khuôn mặt tròn của hắn giờ đây không còn vẻ dí dỏm thường ngày, thay vào đó là sự căng thẳng và cảnh giác cao độ. Đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, bàn tay nắm chặt lấy một viên bùa hộ mệnh. Y phục màu sắc tươi sáng của Tiêu Hạo giờ đã lấm lem bụi bẩn, nhưng sự nhanh nhẹn và linh hoạt của hắn vẫn không hề suy giảm. Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng gió: "Trường Sinh huynh, hình như phía trước có động tĩnh..."
Lục Trường Sinh không quay đầu, chỉ khẽ gật đầu, giọng điệu điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu: "Không sao, đó là dấu vết của phàm nhân. Cẩn thận, có vẻ như họ đang gặp rắc rối." Hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt, không phải của tu sĩ, mà là của những sinh linh không có khả năng tự vệ, ẩn mình trong một hốc đá khuất nẻo. Khí tức này mang theo sự sợ hãi, tuyệt vọng, nhưng cũng có một ý chí sinh tồn mãnh liệt. Hắn ra hiệu cho đoàn người dừng lại, tất cả đều nép mình vào một bức tường đổ nát, cố gắng hòa mình vào bóng tối. Tiếng bước chân cẩn trọng của cả nhóm gần như không thể nghe thấy trong không gian rộng lớn và đổ nát này.
Lục Trường Sinh tự mình tiến lên thám thính. Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, toàn thân hắn như một bóng ma, hòa tan vào màn sương mù lãng đãng bao phủ hành lang. Hắn không phát ra chút tiếng động nào, cũng không để lại bất kỳ dấu vết nào của linh khí. Từng bước chân của hắn tựa như giẫm trên hư không, nhẹ nhàng đến khó tin. Cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt của không khí di tích phả vào mặt, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch. Sự tĩnh lặng của bản thân Lục Trường Sinh tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự hỗn loạn và nguy hiểm rình rập. Hắn biết, trong cuộc chiến tranh giành cơ duyên khốc liệt của các tu sĩ, phàm nhân luôn là những kẻ yếu thế nhất, dễ bị bỏ quên hoặc trở thành nạn nhân.
Hắn tiến đến gần hơn, ẩn mình sau một cột đá bị vỡ vụn. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy rõ một hốc đá lớn, bị che khuất bởi một tấm màn rêu phong và những bụi cây dại khô héo. Phía trước hốc đá, ba bóng người mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, đang lùng sục từng ngóc ngách. Chúng là những Ma Binh, cấp thấp nhưng hung hãn và tàn bạo, chỉ biết đến giết chóc và phục tùng. Tiếng chân rầm rập của chúng vang vọng trong hành lang, và tiếng cười khẩy ghê rợn thỉnh thoảng lại vang lên, khiến cả không gian thêm phần rợn người. Mùi hôi tanh đặc trưng của Ma Binh bắt đầu xộc vào mũi Lục Trường Sinh, một thứ mùi pha trộn giữa máu khô, kim loại gỉ sét và tà khí. Hắn nheo mắt, cảm nhận được sự lo lắng tột độ từ phía bên trong hốc đá. Những phàm nhân kia, đã không còn nhiều thời gian. Lục Trường Sinh siết nhẹ nắm tay, quyết định đã được đưa ra.
***
Trong một hốc đá nhỏ ẩn mình sau một bức tường đổ nát, chỉ cách nhóm Ma Binh vài trượng, một gia đình phàm nhân đang run rẩy co ro. Lão Nông, với khuôn mặt khắc khổ và lưng còng, ôm chặt lấy cây cuốc gỗ đã cùn, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên vẻ tuyệt vọng. Bên cạnh ông là Già Bà, tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm và nỗi lo âu, bà đang ôm ghì lấy Thôn Nữ. Thôn Nữ, với chiếc áo vải hoa đã bạc màu và đôi mắt trong sáng giờ đây ngập tràn sợ hãi, cố gắng trấn an cô bé Tiểu Hoa đang bám víu chặt lấy váy mình. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, đang khóc thút thít không thành tiếng, chỉ dám úp mặt vào lòng Thôn Nữ, thân thể run lên bần bật. Cả gia đình đã ẩn nấp ở đây nhiều ngày, kiệt sức vì đói khát và nỗi sợ hãi tột cùng. Mùi ẩm mốc và đất đá bám vào quần áo họ, hòa với mùi mồ hôi lạnh toát. Tiếng chân rầm rập của nhóm Ma Binh càng lúc càng gần, tiếng cười khẩy ghê rợn của chúng vang vọng trong hang động, tựa như tử thần đang đến gần.
"Lũ sâu bọ này chạy đâu rồi? Lão tử ngửi thấy mùi máu tươi ở đây mà!" Một tên Ma Binh gầm gừ, giọng nói khàn đặc, tay vung cây đinh ba gỉ sét đâm loạn xạ vào những bụi cây dại. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua khắp nơi, chứa đầy sự khát máu.
Đúng lúc đó, một bóng người nhẹ nhàng như làn khói, gần như vô hình, lướt qua phía sau lưng nhóm Ma Binh. Lục Trường Sinh, vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến mức xuất thần nhập hóa, đã hoàn toàn che giấu khí tức và mọi dấu vết tồn tại của mình. Hắn di chuyển nhanh như chớp, không một tiếng động. Mỗi Ma Binh chỉ kịp cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua gáy, sau đó là một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, rồi tất cả đều ngã xuống, bất động. Không một tiếng rên rỉ, không một tiếng động lớn, ba tên Ma Binh đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, tựa như những bức tượng đá vừa bị sụp đổ. Tàn Pháp Cổ Đạo, khi được Lục Trường Sinh sử dụng, không chỉ là ẩn mình, mà còn có thể phong tỏa kinh mạch, làm cho kẻ địch mất đi khả năng phản kháng mà không cần gây ra sát thương vật lý nghiêm trọng. Điều này giúp hắn tránh được việc tạo ra tiếng động hay thu hút sự chú ý không cần thiết.
Sau khi đảm bảo an toàn, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt gia đình phàm nhân. Hắn không lập tức đến gần, mà đứng cách một đoạn, để lộ ra khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trầm tĩnh và bộ đạo bào đơn giản. "Đừng sợ, ta là người lương thiện. Các vị an toàn rồi." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng một cách kỳ lạ, xua đi phần nào nỗi sợ hãi đang bủa vây họ.
Lão Nông ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn những tên Ma Binh đang nằm bất động dưới đất. Ông run rẩy, yếu ớt: "Tiên... tiên nhân? Cứu mạng..." Nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt khắc khổ. Già Bà nức nở, ôm chặt lấy Thôn Nữ và Tiểu Hoa, miệng lẩm bẩm những lời cảm tạ đứt quãng.
Lục Trường Sinh bước lại gần, cúi xuống, lấy ra một bình sứ nhỏ chứa đầy linh dược dưỡng khí và một vài viên bánh khô từ trong túi trữ vật. "Các vị đã an toàn. Hãy dùng chút đồ ăn và dược liệu này để hồi phục sức lực." Hắn nói, đặt bình sứ và bánh xuống đất. Tiểu Hoa, vẫn còn sợ hãi, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn hắn. Nàng nhìn hắn, rồi nhìn bình bánh, rồi lại quay sang nhìn Thôn Nữ như xin phép.
Thôn Nữ, với đôi mắt trong sáng, khuôn mặt mộc mạc đã lấm lem bụi bẩn, chỉ vào phía xa, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự khẩn cấp: "Họ... họ đi qua con đường phía Tây kia, rất nhiều người mặc đồ đen... cứ ba canh giờ lại có một toán đi qua, mang theo những người bị bắt..." Nàng cố gắng miêu tả, dù sợ hãi nhưng lại vô cùng chi tiết.
Già Bà, sau khi uống một ngụm linh dược, dường như đã lấy lại được chút sức lực, nắm chặt lấy tay Lục Trường Sinh, những ngón tay gầy guộc run rẩy. "Phía đông có một con đường nhỏ, ít người biết, dẫn ra phía sau một cái miếu đổ nát... Chúng ta đã đi theo con đường đó để trốn đến đây. Ngày xưa ấy mà, con đường đó là lối đi bí mật của dân làng đi hái thuốc trên núi, không ai để ý tới." Nàng nói, giọng chứa đầy sự mệt mỏi nhưng lại vô cùng rõ ràng, ký ức về con đường cũ kỹ đã giúp họ sinh tồn. Lão Nông gật đầu xác nhận, ánh mắt ông nhìn Lục Trường Sinh đầy hy vọng và biết ơn. "Cứ chăm chỉ thì trời không phụ. Chúng tôi luôn tìm kiếm những con đường ít người qua lại để tránh tai họa." Lão Nông nói thêm, như một lời giải thích cho việc họ có được những thông tin này.
Lục Trường Sinh kiên nhẫn lắng nghe những lời kể rời rạc nhưng quý giá của họ. Hắn không ngắt lời, chỉ im lặng, ánh mắt trầm tư. Mỗi chi tiết mà Lão Nông, Già Bà và Thôn Nữ kể lại đều được hắn ghi nhớ cẩn thận, như những mảnh ghép nhỏ đang dần hình thành một bức tranh lớn trong tâm trí. Hắn hỏi thêm về các loại tiếng động, mùi lạ, hay bất kỳ dấu hiệu nào khác mà họ đã gặp phải trong những ngày trốn chạy. Hắn dùng trí nhớ siêu phàm của mình để ghi nhớ từng chi tiết về các lối đi, khu vực tà tu thường qua lại, và những nơi ít có tu sĩ tranh giành cơ duyên. Hắn hiểu rằng, những thông tin này, tuy đến từ phàm nhân yếu ớt, nhưng lại vô cùng quan trọng. Các tu sĩ thường chỉ chú ý đến những con đường chính, những nơi có linh khí nồng đậm hay dấu vết của cơ duyên. Nhưng chính vì vậy, họ lại bỏ qua những con đường nhỏ, hẻo lánh mà phàm nhân thường dùng để sinh tồn, những nơi có thể là chìa khóa để tránh né tai họa.
Hắn nhìn Tiểu Hoa đang e dè cầm lấy viên bánh khô, đôi mắt to tròn vẫn còn ngấn nước nhưng đã bớt đi phần nào sợ hãi, bẽn lẽn nhìn hắn. "Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Cô bé thì thầm, một lời nói ngây thơ khiến lòng Lục Trường Sinh khẽ động. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp, trấn an cô bé. "Ừ, ta về rồi." Hắn nói, rồi quay sang Tiêu Hạo đang đứng cạnh, ra hiệu cho hắn đến giúp đỡ nhóm người phàm nhân.
Tiêu Hạo nhanh chóng tiến lên, giúp Lão Nông và Già Bà dùng linh dược, đồng thời trấn an Thôn Nữ và Tiểu Hoa. "Không sao rồi, có Lục huynh ở đây thì mọi chuyện đều sẽ ổn." Tiêu Hạo nói, giọng điệu dù hơi gượng gạo nhưng vẫn cố gắng tạo ra sự tin tưởng. Lục Trường Sinh ngồi xuống, kiểm tra tình trạng của những tên Ma Binh đã bị vô hiệu hóa. Hắn muốn chắc chắn chúng sẽ không gây ra bất kỳ phiền phức nào nữa. Hắn lại ngẫm nghĩ, sự yếu đuối của phàm nhân, sự tàn độc của tà đạo, và sự "mù quáng" của các tu sĩ khác đang tranh giành cơ duyên... Tất cả đều là một phần của đại thế biến thiên này. Đạo của hắn, chính là tìm ra một con đường khác, một con đường không chỉ để mạnh mẽ, mà còn để giữ vững bản tâm và cứu vớt những sinh linh yếu ớt.
***
Sau khi đưa gia đình phàm nhân đến một nơi an toàn tạm thời, một hang động nhỏ nằm sâu trong lòng đất, cách xa lối đi chính và được che chắn bởi một lớp linh trận đơn giản do Tiêu Hạo bố trí, Lục Trường Sinh ngồi xuống, nhắm mắt lại. Bên ngoài, ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm một màu vàng cam u tịch lên những tàn tích đổ nát của Di Tích Thần Điện, nhưng bên trong hang động, không khí vẫn giữ một vẻ yên bình kỳ lạ. Chỉ có tiếng thở đều của những người đang nghỉ ngơi, tiếng lửa trại tí tách nhỏ và mùi khói nhẹ nhàng lan tỏa. Mùi đất ẩm và đá cũ vẫn vương vấn, nhưng giờ đây đã thêm vào chút hương thảo mộc từ linh dược và mùi đồ ăn đơn giản.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những thông tin rời rạc từ Lão Nông, Già Bà và Thôn Nữ, cùng với những gì hắn đã quan sát được từ khi bước chân vào Di Tích Thần Điện, dần hình thành một bức tranh rõ nét. Hắn không cần bút mực hay bản đồ vật lý; Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một khả năng chiêm nghiệm và suy luận vượt xa người thường. Từng chi tiết về con đường phía Tây nơi tà tu tuần tra, con đường nhỏ phía Đông dẫn ra miếu đổ nát, những khu vực có linh khí hỗn loạn do giao tranh, những nơi có tà khí nồng đậm... tất cả được hắn sắp xếp lại, liên kết thành một mạng lưới phức tạp. Hắn hình dung ra những lối đi vòng vèo, những khe nứt ẩn khuất, những vùng đệm an toàn giữa các cứ điểm của tà đạo và các khu vực tranh giành cơ duyên của chính đạo. Đó chính là một "bản đồ an toàn" được kiến tạo trong tâm trí hắn, chi tiết và chính xác đến từng bước chân.
Tiêu Hạo ngồi cạnh Lục Trường Sinh, vẻ mặt nghiêm trọng. Hắn không dám quấy rầy, chỉ im lặng quan sát. Hắn biết Lục Trường Sinh đang suy nghĩ, đang tính toán, và những lúc như thế này, sự yên tĩnh là điều cần thiết nhất. Tiêu Hạo thán phục khả năng của Lục Trường Sinh. Trong khi các tu sĩ khác đang mải mê tranh giành, Lục Trường Sinh lại âm thầm vạch ra một con đường riêng, một con đường của sự sống, không phải sự chết chóc. Hắn cũng nhận ra, những thông tin từ phàm nhân lại có giá trị không ngờ, bởi vì chúng đến từ một góc nhìn hoàn toàn khác biệt, một góc nhìn mà các tu sĩ đã quên lãng.
Sau một lúc lâu, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh như thường, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một tia sáng của sự minh triết và quyết đoán. "Các con đường mà họ nói, không phải là con đường tu sĩ thường đi. Nhưng chính vì thế, nó lại an toàn hơn." Giọng hắn trầm, vang nhẹ trong hang động, mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển.
Tiêu Hạo gật đầu, đồng tình. "Tà tu cũng không ngờ phàm nhân lại có thể tìm ra những lối ẩn như vậy. Các tu sĩ khác thì chỉ chăm chăm vào những lối đi lớn, những nơi có dấu hiệu của cơ duyên. Vậy chúng ta sẽ đi theo hướng nào, Trường Sinh huynh?"
Lục Trường Sinh đứng dậy, bước ra giữa hang động. Hắn không cần dùng tay, chỉ dùng ý niệm, một luồng linh khí trong suốt khẽ động, vẽ ra trong không khí những đường nét mờ ảo, mô phỏng lại cấu trúc của Di Tích Thần Điện. Những đường nét này tuy không rõ ràng, nhưng với Tiêu Hạo, người đã quen thuộc với cách tư duy của Lục Trường Sinh, hắn vẫn có thể hiểu được. "Có vẻ như, chúng ta có thể tạo ra một đường vòng lớn, tránh được phần lớn các cuộc giao tranh lớn, đồng thời né tránh được các cứ điểm của tà tu mà gia đình Lão Nông đã thấy." Hắn chỉ vào một điểm trên "bản đồ" vô hình. "Con đường phía Đông mà Già Bà nói, tuy hẹp và hiểm trở, nhưng lại là lối ra an toàn nhất khỏi khu vực này. Nó sẽ dẫn chúng ta đến một vùng ngoại vi của di tích, nơi ít bị chú ý."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua nhóm người đang say ngủ hoặc nghỉ ngơi, từ Tiểu Phương đến vị Vô Danh Tán Tu. "Nhưng con đường này sẽ tốn nhiều thời gian hơn, và cũng đòi hỏi thể lực rất lớn. Chúng ta phải đảm bảo mọi người đều đủ sức để vượt qua." Lục Trường Sinh không chỉ tính toán về đường đi, mà còn tính toán về khả năng chịu đựng của từng cá nhân trong đoàn. Đạo tâm của hắn không cho phép hắn bỏ lại bất kỳ ai. Hắn hiểu rằng, sự "mù quáng" của các tu sĩ chính đạo đang tranh giành cơ duyên, bỏ qua các mối nguy hiểm ẩn sâu và những sinh linh yếu ớt, càng làm nổi bật sự khác biệt trong đạo của hắn. Con đường hắn chọn không phải là con đường của kẻ mạnh nhất, mà là con đường của kẻ kiên định nhất, của kẻ biết cách bảo vệ những giá trị nhỏ bé nhưng ý nghĩa.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn những đường nét mờ ảo trong không khí. Hắn thấy được sự logic chặt chẽ, sự cẩn trọng và lòng từ bi ẩn chứa trong từng quyết định của Lục Trường Sinh. "Chúng ta sẽ làm được, Trường Sinh huynh. Em tin vào huynh."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, thu lại linh khí, những đường nét trên không trung biến mất. Hắn cảm nhận được một luồng hy vọng mới, một con đường rõ ràng hơn giữa sự hỗn loạn. "Ngày mai, chúng ta sẽ lên đường." Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá. Sự biết ơn của gia đình phàm nhân, tuy nhỏ bé, nhưng lại là hạt giống cho một kết nối hoặc sự giúp đỡ bất ngờ trong tương lai, một điều mà Lục Trường Sinh luôn trân trọng. Con đường tu hành của hắn không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là kết nối vạn vật, chiêm nghiệm vạn đạo. Và trong bối cảnh đại thế biến thiên này, việc tìm thấy một tia sáng từ những điều nhỏ bé nhất lại càng trở nên quý giá. Hắn biết, bản đồ trong tâm trí mình, được tạo nên từ sự quan sát và những lời nói chân thật của phàm nhân, sẽ là kim chỉ nam cho hành trình đầy gian nan phía trước. Con đường của hắn, vẫn còn rất dài, nhưng giờ đây đã có một hướng đi rõ ràng hơn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.