Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu Hoa Vũ Kỷ - Chapter 7: VII. Thú triều Sơn Dã thôn

Bà lão thấy Nguyệt Giao trầm tư im lặng không nói, cũng chẳng hỏi thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng đặt chén cháo lên bàn.

- Đừng lo lắng, ta không phải muốn dò hỏi con! Đã tỉnh lại rồi thì trước tiên cứ nghỉ ngơi đi đã, chiều tối ta lại đem đồ ăn tới!

Nói xong bà lão đưa tay kéo tấm chăn lên che người cho hắn, sau đó đi ra khỏi phòng rồi khép cửa lại. Nguyệt Giao nhìn theo bà lão, rồi lại quay sang nhìn chén cháo trên bàn, ánh mắt tràn đầy bất đắc dĩ.

- Chết tiệt, ta không cử động được, làm sao mà ăn thứ này đây...? Đây lại là nơi nào?

...

Nửa năm sau...

Sơn Dã Thôn là tên gọi của nơi này, sau lưng tựa núi, trước mặt là rừng, thôn trấn nhỏ ở đây là nơi tụ tập của trên dưới tầm hai ba trăm nhân tộc, già trẻ lớn bé đều có, quanh năm sinh sống nhờ săn bắt, dường như cách ly hoàn toàn với ngoại giới bên ngoài. Mặc dù vậy, lâu lâu vẫn sẽ có dã thú từ trong rừng tập kích, tuy nhiên đầu óc của nhân tộc rất thông minh, luôn có cách để phòng ngừa bọn chúng.

Nguyệt Giao đã ở Sơn Dã Thôn được hơn nửa năm, thương thế trong cơ thể cũng khôi phục được bảy tám phần. Mặc dù yêu đan lẫn yêu lực không còn, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với trước đây. Hắn bắt đầu tập làm quen với thân phận mới của mình, yên lặng tìm cách để sử dụng lại yêu lực.

- Ông xem, đứa trẻ này thật tội nghiệp, mới từng ấy tuổi đã phải trải qua bao nhiêu chuyện!

Bà lão nói với chồng của mình, trong khi đang nhìn về phía Nguyệt Giao đang hai tay ôm thùng nước giúp mình tưới vài luống rau trong vườn, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

- Cũng không biết là kẻ gian ác nào lại hại nó ra nông nỗi như vậy, đến cả mở miệng nói chuyện cũng không thể nữa? Hay là dã thú trong rừng tha nó từ thôn khác ngoài kia vào rừng?

Ông lão có chút trầm tư suy nghĩ, mặc dù nói nơi này hẻo lánh, nhưng rừng rậm ngoài kia rộng lớn, biết đâu chừng cũng có nơi mà nhân loại sinh sống khác giống Sơn Dã Thôn.

- Mong là sau này, nó có thể bình an mà trưởng thành! Ha ha, từ lúc đứa trẻ này xuất hiện, tôi thấy bà cũng vui vẻ hẳn nhỉ?

Bà lão mỉm cười nhìn chồng, cũng đúng, ngày thường ông ấy đi lên núi đốn củi, bắt cá từ sáng tới tối mịt mới về, bà lão lủi thủi trong nhà cơm nước một mình. Hai người không có con cái, giờ bỗng dưng xuất hiện một đứa trẻ như ông trời cho họ một đứa con, sao mà không vui cho được.

- Tôi còn nhớ như in cái đêm hôm đó, mưa gió mịt mù! Ngập hết cả khu vực hạ lưu nên tôi mới phải đi đường rừng về thôn. Có lẽ là duyên phận, bắt gặp được nó nằm bất động dưới vách núi, gần như sắp chết.

Bà lão nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đã chai sần màu năm tháng của chồng, vỗ vỗ nhẹ, hạnh phúc nhìn về bóng lưng nhỏ bé đang đứng tưới cây trong vườn mà đáp:

- Là trời phù hộ cho chúng ta có đứa con để nối dòng hương hỏa đấy ông ạ! Mà nghĩ lại tôi cũng thật sợ, rõ ràng vết thương lúc đó của nó cực kì nặng, tráng đinh bình thường cũng khó qua khỏi. Ấy vậy mà nay ngoại trừ không biết nói ra, đứa nhỏ này nào có khác gì mấy đứa trẻ trong làng đâu!

Bỗng tiếng trống từ phía đầu thôn ầm ĩ vang lên lập tức khiến hai ông bà hoảng hốt, Nguyệt Giao dừng động tác lại, ánh mắt trong trẻo nhíu lại nhìn về phía xa, lần đầu tiên trong sáu tháng qua, đôi đồng tử của hắn loé lên một màu vàng kim nhàn nhạt!

“Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Tùng…!”

- Yêu thú tập kích! Yêu thú tập kích! Tất cả thôn dân mau chóng tìm nơi trú ẩn, tráng binh tập hợp đến các vị trí cổng thôn, mở bẫy rập!

Âm thanh kích động gào lên, một tráng hán trung niên hai tay cầm rìu đang cố dùng hết sức bình sinh mà hét lớn, hai mắt chằm chặp nhìn về phía bìa rừng, hàng trăm đầu Dã Lang đang dùng tốc độ kinh người mà hướng về phía Sơn Dã Thôn, cảnh tượng trông thật đáng sợ.

Trong thôn có một nơi gọi là hầm trú ẩn, mỗi khi có yêu thú tập kích, mọi người sẽ nhanh chóng chui xuống đấy mà ẩn nấp, lần này cũng không ngoại lệ. Khi vừa nghe được tiếng trống cảnh báo, hai ông bà lão đã nhanh chóng bỏ hết mọi thứ đang làm, lập tức nắm tay Nguyệt Giao kéo đi.

Đầu thôn có một cái trống lệnh, khi có sự kiện trọng đại, nó sẽ được gõ lên.

Gõ một hồi, nghĩa là trong thôn có trẻ mới sinh, hoặc khi ai đó qua đời.

Gõ hai hồi, nghĩa là có cường đạo hoặc dã thú xung quanh tới thôn tập kích.

Mà trống đánh lần này liên tục ba hồi không dứt, nghĩa là xảy ra thú triều, loại cấp độ tấn công này chậm trễ e rằng sẽ vô cùng nguy hiểm.

Từ lúc tổ tiên lập thôn nay, chỉ có đúng hai lần thú triều, lần thứ nhất là vào ba trăm năm trước, Sơn Dã Thôn bị thú triều tấn công, tổn thất vượt quá một phần ba, nếu không phải có vị trưởng thôn cùng bảy mươi tráng sĩ khi đó hi sinh bản thân để chắn trước hầm trú ẩn, chỉ e là toàn bộ thôn dân đã bị tiêu diệt. Mà lần này, không hề có một ai có đủ khả năng đảm đương như vậy hết.

Nhìn khắp cả thôn, kẻ có chiến lực đấu lại với đám Dã Lang kia chỉ e chưa tới ba mươi người, thật sự là tình huống hung hiểm, lành ít dữ nhiều.

- Nhanh lên, nhanh lên! Bọn chúng chỉ còn cách chúng ta hơn năm trăm thước nữa mà thôi! Đóng hết tất cả cửa ra vào thôn lại, giương mộc tiễn lên, châm lửa đốt tất cả đống rơm ngoài làng! Thôn dân nhanh chóng xuống nơi trú ẩn!

Âm thanh của vị trung niên kia vẫn đang không ngừng như sấm bên tai mỗi người, ai nấy đều đang hốt hoảng mà nhanh chóng tháo chạy. Những thanh niên nhanh chóng làm theo những gì vị trung niên kia nói, phút chốc hình thành một vòng tròn lửa quanh thôn. Khuôn mặt bọn họ đều ánh lên một sự sợ hãi khó nói thành lời, tuy nhiên vào giây phút này, tuyệt không thể lùi bước bởi vì sau lưng họ, còn có vợ con, gia đình, những người không có chút sức lực chiến đấu nào cả.

-Là Dã Lang!!! Bọn chúng tới rồi, cầm vũ khí của các ngươi lên, bằng mọi giá phải chiến đấu tới hơi thở cuối cùng cho ta!

Vị trung niên hét lớn, vừa cầm rìu nhanh chóng nhảy xuống bổ vào đầu một con Dã Lang đang phóng tới, các tráng binh cũng nhanh chóng dùng tên gỗ bắn liên tiếp về phía chúng, phút chốc bên ngoài thôn đã trở thành một chiến trường vô cùng khốc liệt.

Bầy Dã Lang chí ít phải lên đến nghìn con, thể hình to hơn người trưởng thành, tốc độ cực nhanh, điên cuồng mà lao vào cắn xé, thôn trấn nhỏ bé này làm sao có thể chống đỡ được sự tấn công một phía này đây...?

-Mau! Châm lửa!

Mệnh lệnh đưa ra, lập tức có người ném đuốc vào những đống rơm lớn đã được sắp xếp từ trước, ngọn lửa rực cháy mãnh liệt, phút chốc lớp phòng ngự thứ hai đã được hình thành.

Đám Dã Lang trông thấy ánh lửa, gào rú một hồi, càng nóng nảy phóng tới, hoàn toàn không có ý định dừng lại. Nguyệt Giao cẩn thận cảm nhận, âm thanh này của bọn chúng dường như không đúng cho lắm.

Thấy hắn bỗng đứng yên khiến bà lão khựng theo một nhịp, quay đầu sang nói với hắn bằng giọng gấp gáp:

- Đi thôi con, còn ở đây chúng ta sẽ chết đấy! Đứa nhỏ à, bây giờ không phải là lúc nên tò mò đâu!

Đám Dã Lang thế công càng lúc càng hung mãnh, đã có không ít dân làng trở thành miếng mồi ngon dưới móng vuốt của chúng. Tiếng la hét thất thanh vang lên cùng với khói lửa, như một bức tranh điêu tàn, thiêu đốt cả thôn làng Sơn Dã.

"Thế nhưng, ta cũng là Yêu...!"

Nguyệt Giao ngước nhìn ông bà lão, thấy được sự lo lắng trong mắt hai người, lại nhìn xung quanh, nhìn những thôn dân suốt ba năm qua mà hắn sống chung, ai nấy cũng đều vô cùng thân thiện với hắn. Có lẽ vì hiện giờ hắn cũng là nhân loại, chứ không phải là yêu tộc. Sau vài giây, hắn đã đưa ra quyết định của mình, lập tức rời khỏi tay bà lão, nhanh chóng chạy lao đi về phía cổng thôn.

Cung tên bắn một hồi thì cũng hết, yêu thú như có linh tính, lập tức chia nhau ra tấn công từ tứ phía, mùi máu tươi xông lên nồng nặc. Ai nấy đều chật vật chống đỡ, thế nhưng số lượng Dã Lang thật sự quá nhiều, ngay cả một võ giả như vị trung niên kia cũng đã dần thấm mệt, xác chết của yêu thú sớm chất chồng như núi, nãy giờ một mình ông đã chém giết không dưới năm mươi đầu Dã Lang.

- Khà...! Khà...! Mấy con súc sinh này, một con cũng đừng mơ tưởng bước vào Sơn Dã Thôn!

Mục Phủ thở dốc, một tay nắm lấy cổ con Dã Lang ném sang một bên, tay còn lại đang vung rìu, điên cuồng chém tới một con khác. Ông là trưởng thôn đương nhiệm ở nơi này, cũng là người có chiến lực cao nhất trong thôn.

- Chết tiệt! Càng lúc càng đông, rốt cuộc lần này bọn chúng tại sao lại điên cuồng đến thế! Lẽ nào trong thôn có thứ gì đó, hoặc là...!

- Là chúng đang bỏ chạy!

Âm thanh non nớt từ phía sau chợt vang lên doạ Mục Phủ giật bắn mình, từ khi nào mà nó đã xuất hiện sau lưng ông. Còn nữa, đây là đứa trẻ mà hai ông bà An Nhã nhận nuôi mà, không phải nó bị câm sao?

- Cẩn thận phía sau! - Nguyệt Giao lên tiếng, Mục Phủ nhanh chóng xoay người, một rìu chém thẳng vào đầu con Dã Lang đang phóng tới.

Từ đằng xa, hai ông bà lão cùng vài vị tráng binh vội vàng tiến về phía này, rất rõ ràng là đuổi theo Nguyệt Giao. Mục Phủ liếc nhìn đứa trẻ đang bình tĩnh đối mặt ông, trong lòng chợt suy nghĩ điều gì.

- Này nhóc, ngươi nói chúng đang bỏ chạy sao?

Nguyệt Giao gật đầu, ánh mắt hướng về phía sâu trong rừng:

- Đằng sau cánh rừng này có khí tức Linh thú, bọn Dã Lang này trời sinh hiếu chiến, có thể bị doạ tới nỗi phải bỏ chạy khỏi khu vực sinh sống tới mức này, chỉ có thể là đã gặp phải thiên địch của nó rồi!

Mục Phủ vừa vất vả chống đỡ hai con Dã Lang trước mặt, vừa chăm chú lắng nghe. Khi thấy Nguyệt Giao nhắc tới hai chữ thiên địch, lập tức nghĩ ngay tới một cái tên.

- Linh...Linh thú, sao ngươi biết? Không lẽ là Ám Dạ Yêu Miêu?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free