Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu Hoa Vũ Kỷ - Chương 6: Chapter 6: VI. Màn thầu và cá nướng - Hạ

Tiểu Thiện lần đầu được thưởng thức tài nghệ... nướng cá của yêu quái, quả thật không thể dùng từ ngữ nào để hình dung cái hương vị này được.

Mấy con cá nướng bởi lửa Hoả Kê không cháy rụi thì cũng khét, có con thì chỉ chín bên ngoài. Cuối cùng miễn cưỡng dùng được cũng chỉ có hai con. Tiểu Thiện lúc này không nghĩ nhiều đến vậy, cứ thế cầm lấy mà nhai ngấu nghiến.

Kính Tượng Thôn nằm dưới chân núi, nhưng mà khu vực đó lại không có sông suối, vậy nên thịt cá trong thôn có giá vô cùng đắt, lâu lâu đội săn mới mang về một ít, thường đều bị đám địa chủ trưng thu hết cả. Nhà của Tiểu Thiện rất nghèo, mẹ cô bé đi làm thuê cho địa chủ trong vùng, bình thường chỉ đủ nuôi hai mẹ con rau cháo qua ngày. Cô bé cũng rất ngoan, thường đi phụ việc vặt cho mọi người trong thôn để kiếm thêm tiền giúp mẹ, ai nấy cũng đều rất thương cảm, lâu lâu cũng hay cho ít đồ để Tiểu Thiện mang về.

Lần gần nhất mà cô bé được ăn cá, có lẽ là trước khi cha của Tiểu Thiện chưa rời khỏi Kính Tượng thôn. Lúc đó một nhà ba người vẫn đang rất vui vẻ, chưa lâm vào hoàn cảnh khốn khó như bây giờ. Tiểu Thiện vừa ăn cá, trong đầu nghĩ tới những ký ức đó, bỗng nhiên thút thít rồi oà khóc trong sự ngơ ngác của tên nhóc đang chống cằm nhìn cô bé cạnh bên.

Nó không biết tại sao Tiểu Thiện lại tự dưng như vậy, cũng không rõ lắm tại sao cô bé lại khóc, chỉ là trong lòng của tên tiểu yêu này bỗng dưng có sự khó chịu dâng lên, cảm giác vô cùng kì lạ.

Thế là, không đợi cho Tiểu Thiện kịp phản ứng gì, nó đã nắm lấy bàn tay còn đang dụi dụi khuôn mặt mếu máo giàn giụa nước mắt kia phóng thẳng lên trời. Đợi đến khi cô bé hoàn hồn, thì đã thấy trước mặt mình là một mặt trăng thật lớn, đang toả ra ánh sáng nhu hoà, bất giác trái tim Tiểu Thiện cũng dịu đi đôi chút.

- Thật đẹp! Ta chưa từng thấy mặt trăng lớn đến vậy!

Tiểu Thiện cảm thán, đôi mắt đẹp long lanh nhìn về phía trước, mặt trăng như càng thêm dịu dàng với cô bé, ánh sáng nhu hoà bao phủ lấy cơ thể của nàng, dưới tình huống không có đứa trẻ kia cầm nắm, vậy mà lại có thể lơ lửng trong không trung.

Tiểu Thiện cảm nhận rất rõ từng tia thanh khí lưu chuyển trong cơ thể mình, vô cùng ấm áp và nhẹ nhàng, nguyệt quang giống như cái kén bao bọc lấy, tiến hành một lần thoát thai hoán cốt.

Tiểu yêu kia cũng bất ngờ vì tình huống này, vốn dĩ nó chỉ muốn cho Tiểu Thiện không khóc nữa, bỗng dưng loại chuyện kì lạ như vậy xảy ra, nó cũng chưa hiểu chuyện gì.

Vài khắc sau, luồng nguyệt quang dần dần rút đi, để lại bên trong cơ thể Tiểu Thiện đang cuộn tròn lại, cô bé hai mắt nhắm nghiền, thần thái bình thản, như đang ngủ một giấc thật ngon, không hề có chút gì nguy hại.

Nhưng đứa trẻ kia rất nhanh cảm nhận được, có một nguồn năng lượng vô cùng mạnh mẽ đang sục sôi tích tụ bên trong nội thể của Tiểu Thiền, một sức mạnh đủ để khiến chính nó cũng phải có chút kiêng dè.

Tiểu yêu chầm chậm tiến lại gần, bay vòng quanh Tiểu Thiện ngó nghiêng trước sau, sau khi xác nhận không có chuyện gì mới thở phào nhẹ nhõm, nó ngoe nguẩy chiếc đuôi của mình rồi lấy ngón tay tí xíu chạm vào người cô bé.

Làn mi cong của Tiểu Thiện hé mở, nguyệt quang như ẩn như hiện sâu trong đôi đồng tử của nàng, dường như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài đằng đẵng, có chút u buồn vời vợi.

- Cảm ơn ngươi!

Tiểu Thiện nói, đưa tay nắm lấy bàn tay tí xíu của đứa trẻ, sau đó cả hai đáp xuống một ngọn núi gần đó. Cô bé vẫn trong bộ dáng như vậy, nhưng khí chất dường như đã thay đổi hoàn toàn.

- Cái đó...! Ngươi... ngươi tên là gì?

Tiểu Thiện hơi lắp bắp, cất tiếng hỏi, đôi mắt trong veo nhìn vào tên tiểu yêu đang ngồi bên cạnh.

Nó ngơ ngác quay sang, trông khẩu hình miệng như muốn thốt ra điều gì đó nhưng lại không được, đành bối rối dùng hai cánh tay khua khua huơ huơ một cách vô cùng khó hiểu. Trông bộ dáng ngây ngô khả ái của nó, Tiểu Thiện không nhịn được cười, vậy mà các lão làng trong thôn lần nào kể chuyện về sơn quái cho đám con nít nghe cũng đều diễn tả rằng bọn chúng cực kì hung dữ, ăn thịt người.

Cô bé chợt nắm lấy hai cánh tay còn đang ra dấu của tiểu yêu, ánh mắt không giấu được sự mong chờ:

- Xem ra ngươi không nói được, ta cũng không biết ngươi đang muốn nói gì với ta! Chi bằng... ta sẽ đặt cho ngươi một cái tên, thế nào?

"Gần...gần quá!"

Đối diện với Tiểu Thiện, lồng ngực của nó dường như có ai đang dùng dùi thúc từng đợt trống lớn liên hồi, hô hấp cũng nhanh hơn. Ánh trăng sáng chiếu rọi lên khuôn mặt cô bé, vô cùng đáng yêu xinh đẹp, bất giác tiểu yêu ngây người ra, cảm thấy có điều gì đó không ổn, liền vô thức rụt tay lại.

Cô bé thấy hành động này của nó, liền cho rằng đây là lời từ chối, trong chốc lát không giấu được sự thất vọng. Tiểu Thiện hai tay ôm gối, đôi mắt ẩn hiện chút lệ quang.

Một lúc sau, khi Tiểu Thiện ngẩng đầu lên đã không còn thấy bóng dáng của nó đâu nữa, chỉ thấy dưới mặt đất bên cạnh, một hình vẽ tròn trĩnh, vụng về, nguệch ngoạc đã xuất hiện, cùng với đóa sen ngũ sắc lúc trước mà cô bé muốn hái.

- Hình vẽ này...!

Nói rồi Tiểu Thiện vô thức hướng mắt nhìn về ánh trăng đang lơ lửng sáng trên bầu trời, miệng nở một nụ cười thật tươi rồi hét lớn.

- Sau này, ta sẽ gọi ngươi là Nguyệt Giao!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free