Cửu Hoa Vũ Kỷ - Chapter 3: III. Hoang Cổ Cấm Chú
Cặp đồng tử hồng ngọc lần thứ hai hé mở, nhưng lần này đã không còn sự ngây ngô như trước. Kỳ Hoa trong bộ dáng nữ tử nhân loại vô cùng xinh đẹp, khí chất có sự thay đổi lớn, chậm rãi cử động cơ thể mình. Thân hình tuyệt mỹ ẩn hiện sau lớp hồng quang cực kì mê người nhẹ nhàng bay bổng lên không trung rồi đáp xuống giữa đài hoa, cùng với đó là sự kết thúc của việc thức tỉnh, cánh hoa thứ bảy mang theo màu sắc đỏ rực chính thức ra đời.
Nàng giơ cánh tay nhỏ bé của mình lên, cẩn thận ngắm nghía một chút rồi lại nhìn xuống phía dưới, đáy mắt ánh lên sự ngạc nhiên. Có vẻ như, sau khi thức tỉnh lần thứ bảy này, nàng đã có thể tự do hoá hình, điều mà trước đây nàng chưa từng làm được.
Thứ năng lượng ẩn chứa bên trong cánh hoa màu đỏ này vô cùng mạnh mẽ bá đạo, hoàn toàn khác xa so với những pháp tắc chi lực trước đây, đầy sát phạt, điên cuồng, mạnh mẽ, huỷ diệt, có sự tương đồng mạnh mẽ với nguồn năng lượng đang lan tràn trong không gian này.
- Cuối... cùng cũng tỉnh lại rồi!
Hắc Giao lúc này cả người đã be bét máu, thân thể cũng chẳng còn nguyên vẹn, không chỉ trực tiếp hứng chịu vụ nổ kia, còn dùng tinh huyết của mình để hoàn thành nghi thức cho Kỳ Hoa. Giờ chính bản thân hắn cũng không biết mình còn có thể gắng gượng tiếp hay không, ý niệm duy nhất khiến cho hắn còn tỉnh táo đến bây giờ chính là...
Hắn muốn thấy nàng bình an.
Sau khi nhìn thấy Kỳ Hoa mở mắt, Hắc Giao rốt cuộc đã không chịu nổi nữa, liền lâm vào hôn mê. Kỳ Hoa nhẹ nhàng bay đến trước mặt hắn, đôi mắt có chút lo sợ, bối rối chạm nhẹ vào mặt hắn, cảm thụ thương thế trong cơ thể.
Độc tố của Hoang Cổ Cấm Chú thật mạnh, toàn bộ gân cốt kinh mạch trong người Hắc Giao dường như đã bị ăn mòn toàn bộ, chỉ còn mỗi tâm mạch là vẫn ổn. Kỳ Hoa nghìn lần vạn lần không nghĩ tới, một kẻ xa lạ như hắn vậy mà lại không tiếc giá nào thủ hộ cho nàng, thậm chí còn giúp nàng đột phá, thật sự chỉ là vì tò mò sao.
Đây là lần đầu tiên, cảm xúc của nàng dường như có ai đang bóp nghẹt lại, vô cùng thống khổ, khó chịu. Từ lúc sinh ra đến giờ, ngoài những kẻ chỉ muốn thôn phệ nàng, biến nàng thành thức ăn, chỉ có đầu giao long trước mặt này là thật sự toàn tâm toàn ý đối tốt với nàng, vậy mà...
Kỳ Hoa lặng lẽ nhìn Hắc Giao sinh cơ đang dần dần trôi qua từng giây từng phút, bỗng có thứ gì đó xuất hiện trong tầm mắt của nàng, sau một tràng kinh ngạc, nước mắt đã lặng lẽ lăn trên khuôn mặt xinh đẹp ấy.
Sau đó, Kỳ Hoa đã đưa ra một quyết định táo bạo.
Nàng tung người bay lên cao, lần nữa hoá thành chân thân, những cánh hoa toả ra ánh sáng chói mắt rồi như một viên đạn pháo rơi xuống trên người Hắc Giao.
Từng luồng quang mang theo thứ tự hồng sắc, lam sắc, lục sắc, hoàng sắc, kim sắc, cùng với màu đỏ rực cuối cùng từ cánh hoa thứ bảy vừa thức tỉnh kia đồng loạt chui vào cơ thể Hắc Giao, lập tức xảy ra biến hoá.
Hàn khí như một khối băng hoàn toàn đông kết cơ thể hắn lại thành một cái kén khổng lồ, từ bên ngoài nhìn vào chẳng thể biết được bên trong đang diễn ra chuyện gì. Nhiệt độ hạ thấp tới mức mọi thứ xung quanh cũng lập tức trở thành một khu vực bằng băng vô cùng to lớn.
Phía bên trong cùng lúc lưu chuyển ba loại quang mang lục, hoàng và kim sắc. Lục quang đi tới đâu, độc tố bị đẩy lùi tới đó. Hoàng quang tái cấu trúc lại cơ thể hắn, những phần thân thể bị huỷ diệt đang dần mọc trở lại. Kim quang lại như một luồng nước nhỏ bao bọc khắp người hắn, từng chút từng chút một thẩm thấu vào lớp lân phiến của Hắc Giao, bỗng chốc như được bao bọc bởi một lớp áo giáp dày màu hoàng kim, cực kì bắt mắt.
Kỳ Hoa dưới trạng thái năng lượng đang nhìn chằm chằm vào cơ thể hắn, quan sát cẩn thận. Sau khi mọi thứ có vẻ dường như đúng ý rồi, nàng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Lần nữa nhìn về hai chùm sáng một hồng, một đỏ còn đang lơ lửng trên tay.
Một lúc lâu sau, cơ thể của Hắc Giao cũng đã khôi phục lại trạng thái nguyên vẹn, nhưng hắn vẫn chưa tỉnh lại. Kỳ Hoa hiểu rằng nếu còn chậm trễ nữa, thật sự là hết cách. Cuối cùng nàng dứt khoát, cặp mắt đầy kiên định, ngón tay nhẹ nhàng đẩy luồng sáng màu đỏ trên tay mình tiến nhập vào mi tâm của Hắc Giao, còn luồng sáng màu hồng thì bao bọc lấy chính cơ thể của mình, chầm chậm tiến lại gần hắn sau đó gắt gao ôm lấy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Hắc Giao.
Đau đớn lập tức kịch liệt truyền đến, luồng quang mang màu đỏ ấy từ trong nội thể của hắn mà tràn vào khắp cơ thể Kỳ Hoa, nàng điên cuồng thống khổ nhưng vẫn cắn răng chống đỡ lại. Thân thể bắt đầu xuất hiện vô số vết rách, hiển nhiên đang bị phản phệ lại bởi nguồn năng lượng bá đạo kia.
Hết cách rồi, mặc dù pháp tắc là của nàng, nhưng dẫu sao thứ sức mạnh này nàng cũng chưa dùng bao giờ cả!