Cửu Hoa Vũ Kỷ - Chương 2: Chapter 2: II. Pháp tắc thứ bảy
...
Tò mò!
Chỉ vì hai chữ này, liền khiến hắn trở thành kẻ thù của toàn bộ vũ trụ hồng hoang. Vì sự tò mò của hắn, trực tiếp giết chết hơn ba vạn sinh linh cổ đại, lại còn đem tinh huyết của chúng chuyển hoá thành chất dinh dưỡng cho thứ được xem là thức ăn này. Điên cuồng, quá điên cuồng mà!
- Được, được! Hay cho hai từ tò mò! Vậy thì hôm nay, Hắc Giao ngươi chính là tử địch với tất cả thái cổ sinh linh bọn ta! Từ giờ khắc này, ngươi sẽ biết quyết định của ngươi ngu ngốc tới cỡ nào!
Dứt lời, toàn bộ bọn chúng chợt lùi ra xa, đem Hắc Giao đang cuộn mình lại vào trung tâm, hình thành một thế bao vây chặt chẽ.
Trong tinh không bắt đầu vang vọng những âm thanh quái đản, vừa ma mị vừa khiến kẻ khác sởn tóc gáy. Rất nhanh, Hắc Giao liền biết bọn chúng đang làm gì.
- Roẹt!
Một vết cắt thật dài sượt qua lớp lân phiến trên người Hắc Giao, tuy chưa đủ sức khiến hắn bị thương, nhưng rõ ràng đã có dấu vết trúng độc. Từng làn khói màu xanh đen bám chặt lấy thân thể hắn, đang từ từ ăn sâu vào với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
- Roẹt! Roẹt!
Tiếp tục là vô số đạo vết cắt vô hình không rõ từ đâu xuất hiện liên tục chém xuống cơ thể Hắc Giao, hắn gầm lên một tiếng đau đớn, ánh mắt quét về một hướng sau đó thình lình phun ra một đoàn hắc cầu to lớn phóng thẳng trực tiếp về phía trước.
- Ầm!
Từ trong hư không, một bóng dáng tựa như u linh quỷ dị bị đánh bay ra sau, ngay lập tức nổ tan tành. Phía xa xa, một tên sinh linh cổ đại cũng có dấu hiệu tương tự bóng đen đó, trở thành thịt vụn.
Hắc Giao đã nhìn ra được vấn đề, thứ hắn đang gặp phải là Hoang Cổ Cấm Chú, một đại trận hình thành bằng cách tế sống những kẻ đang thiết lập trận pháp. Thứ cấm chú này vô hình vô tướng, độc tính ăn mòn cũng rất đáng sợ. Trước đây hắn đã từng nếm thử, lần đó chỉ có vài tên thi triển nên hắn không quan tâm mấy.
Nhưng mà... bây giờ đối diện là cả mấy trăm vạn sinh linh cổ đại, thi triển thứ cấm chú đồng quy vu tận như thế này, quả thật là bằng mọi giá muốn giết chết hắn triệt để mà!
Hắc Giao tự tin bản thân có thể phá được vòng vây, nhưng hiện tại đoá hoa nhỏ kia đang trong thời điểm lột xác, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng năng lượng của Kỳ Hoa hỗn loạn như thế nào. Hắn không thể đảm bảo vừa có thể bảo vệ được nó, vừa toàn thân thoát khỏi đại trận này.
- Hừ! Sống hay chết, liền là do ngươi rồi!
Hắc Giao đưa mắt nhìn bóng hình nhân loại đang ngơ ngơ ngác ngác của Kỳ Hoa phía dưới, thế quái nào lại trở thành hình dáng nữ nhân rồi?
Bên ngoài vẫn tiếp tục không ngừng công kích đến bản thể của Hắc Giao, chỉ trong chốc lát, lớp lân phiến đã phải hứng chịu không dưới trăm đạo vết cắt.
Hắn không thể hoá hình cũng không thể chạy trốn, chỉ có thể cố gắng giữ cho độc tính không đi sâu vào tâm mạch mình, mạnh mẽ chống đỡ toàn bộ uy lực của Hoang Cổ Cấm Chú kia.
Tên sinh linh cổ đại trông thấy toàn bộ sự việc, nở một nụ cười khoái trá:
- Hừ, Hắc Giao chết tiệt! Chỉ vì thứ thức ăn kia mà dám chống đỡ đại trận này! Để ta xem, ngươi còn chịu được tới khi nào! Các ngươi dồn hết sức đánh cho ta!
Thời gian cứ thế chầm chậm trôi, cũng chẳng rõ đã trải qua bao lâu rồi, cơ thể Hắc Giao dù có mạnh mẽ tới mức nào cũng khó có thể chịu đựng độc tố và vô số công kích không có điểm dừng như thế. Bọn sinh linh cổ đại cũng rất thông minh, ngay từ đầu đã rời xa khỏi phạm vi có thể công kích của hắn, trong trạng thái vừa phải bảo hộ Kỳ Hoa vừa chống lại đại trận, có thể chịu đựng được đến mức này cũng là cực hạn rồi.
Kỳ Hoa lúc này đã không còn trạng thái suy nhược nữa, cơ thể nhân loại cũng gần hoàn toàn thành hình, chỉ có điều cánh hoa thứ bảy vẫn chỉ mới mở được một nửa, đoán chừng vẫn còn thiếu gì đó.
Hắc Giao ngẫm nghĩ một hồi, chợt như hiểu ra điều gì, hắn đưa ngũ trảo sắc bén rạch lên cơ thể mình một đường, sau đó từ từ dẫn dắt tinh huyết từ trong nội thể hắn dung nhập vào cánh hoa màu đỏ còn đang dang dở chưa hoàn toàn thức tỉnh đó.
Ngay khi tiếp xúc, Kỳ Hoa phản ứng cực kì dữ dội, pháp tắc trong cơ thể nàng hỗn loạn tới cực điểm, sản sinh va chạm kịch liệt với luồng hồng sắc quang mang đang sinh trưởng từ cánh hoa thứ bảy kia.
- Ầm!
Cơ thể to lớn của Hắc Giao đang bao bọc lấy Kỳ Hoa, chỉ nghe một tiếng oanh minh thật lớn, trực tiếp đánh nát hết một phần ba cơ thể hắn. Hắc Giao rít gào đau đớn, thế nhưng ánh mắt tuyệt không lay chuyển, lần nữa điên cuồng dùng máu huyết của mình dẫn dắt tới Kỳ Hoa.
- Cảm giác này... phải chăng là...?
Nội tâm Hắc Giao điên cuồng dâng lên một suy nghĩ kì lạ, hình ảnh nhỏ bé của Kỳ Hoa dần tối lại trong đôi mắt hoàng kim của hắn.
- Tách! Tách!
Âm thanh rất nhỏ vang lên, sau đó một cánh hoa màu đỏ thẫm diễm lệ như máu từ trong hư vô bỗng xuất hiện, uy áp từ pháp tắc của nó rung động mãnh liệt. Ngay lập tức, toàn bộ phiến tinh không này giống như một tờ giấy, tràn ngập vô số vết nứt.
Sau tiếng tách tách ấy, dường như... mọi âm thanh trong vũ trụ này hoàn toàn biến mất vậy.
Một sự im lặng đến đáng sợ.
Đám sinh linh cổ đại từ xa hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗngỉ thấy từ trung tâm pháp trận chợt sáng lên một luồng hồng quang khổng lồ, sau đó một vụ nổ cực lớn huỷ diệt toàn bộ mọi thứ xung quanh nó không còn lại gì, đương nhiên là cả bọn chúng cũng chẳng thoát khỏi liên luỵ, cứ thế mà trở thành một phần trong vũ trụ hư vô này.
Pháp tắc thứ bảy của Kỳ Hoa - Hủy Diệt.