(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 878: - Lên Núi (2)
"Đúng vậy, đi ra bên ngoài, dĩ hòa vi quý, đồ vật kia đã vào bụng, hiện tại truy cứu có tác dụng gì?" Gã họ Chu cũng khuyên bảo gã họ Vương cùng ông chủ Đinh vài câu.
"Cường long không đè được địa đầu xà." Gã họ Trương lại bồi thêm một câu.
Ông chủ Đinh nghĩ lại bèn thôi, cảm giác gã họ Trương và họ Chu nói rất đúng, điêu dân vùng khỉ ho cò gáy này, gây sự cùng bọn họ là cử chỉ không sáng suốt.
Bất quá sau khi trở về, ông chủ Đinh quyết định viết bài về chỗ này, cho bọn họ hết đường lừa gạt.
"Ông chủ Lý, cả nhà anh đều ăn đồ hết hạn? Con gái của anh còn nhỏ, lỡ như xảy ra vấn đề gì, có thể phiền phức lắm đấy." Gã họ Vương trong lòng khó chịu, bèn nhắc nhở Lý Đằng.
"Hành động này khó chấp nhận, chờ chuyện lần này xong xuôi, tôi sẽ nói lý với hắn ta." Lý Đằng nhẹ gật đầu.
"Hiện tại tạm thời không cần nói, nói cũng vô dụng, đến lúc đó mấy kênh truyền thông tư nhân của chúng ta cùng vạch trần bọn họ." Ông chủ Đinh nghe được Lý Đằng nói lời, cũng bu lại.
"Cho các người ăn lạp xưởng không phải loại này, mà là loại khác, vừa rồi anh đi hỏi, cha tôi tuổi già nên nói nhầm." Lúc này con trai chủ tiệm đẩy phòng bếp đi ra, hiển nhiên là đang cố lấp liếm.
"Được thôi, bất quá lần sau lúc chúng tôi ăn cơm, trước tiên phải kiểm tra nguyên liệu nấu ăn." Ông chủ Đinh bèn nói.
"Sao cũng được." Con trai chủ tiệm lộ vẻ chẳng coi ai ra gì.
Lý Đằng tính toán tiền với con trai chủ tiệm, mọi người liền tập kết cùng nhau lên đường.
"Hai ông chủ có muốn mua chút ít lương khô hay không? Lỡ như giữa trưa không kịp trở lại thì sao? " Gã họ Trương và họ Chu nhắc nhở mọi người.
Hiện tại bọn hắn đang nương nhờ Lý Đằng, phí tổn ăn ngủ và vân vân, đương nhiên do Lý Đằng phụ trách.
Muốn đi ra dã ngoại, đương nhiên trước tiên phải chuẩn bị thức ăn đầy đủ.
Nghe bọn hắn nói như vậy, Lý Đằng và ông chủ Đinh cũng gật đầu đồng ý, vì vậy tới quầy hàng, ghi lại một ít bánh mì khô, đồ ăn vặt, mì ăn liền các loại.
Lý Đằng lại để cho hai người Trương và Chu lựa chọn, hai người bọn họ lựa một bao lớn, con trai chủ tiệm tính tiền, tổng cộng lên tới hơn 500 tệ.
Ông chủ Đinh không có lấy nhiều, tính tiền cũng hơn 200 tệ.
"Làm sao mắc như vậy...? " Gã họ Trương lại chất vấn con trai chủ tiệm.
"Cũng hết cách, phí vận chuyển quá đắt, các người không mua ở đây, có thể tới thị trấn trên mà mua." Con trai ông chủ ch���ng thèm kì kèo.
"Cậu muốn cắt cổ cũng phải có điểm dừng? Đây là chặt chém khách hàng?" Ông chủ Đinh không thể nhịn được nữa.
Dưới tình huống bình thường, đồ vật hắn cầm cũng chỉ đáng giá 40 tệ, tên nhóc này trực tiếp hét 200 tệ, túi của Lý Đằng nhiều lắm là 100 tệ, kết quả thu 500 tệ.
"Các người đúng là chưa từng đi Tuyết Hương? Giá cả của tôi đã rất phải chăng rồi." Con trai chủ tiệm lơ đễnh nói.
"Tuyết Hương là chỗ nào? Tuyết rơi ngập núi, chuyển đồ thật sự đắt, cậu nói thị trấn kia bao xa, đi một chuyến xe có thể tốn bao nhiêu tiền xăng? Có thể so sánh ư? " Gã họ Vương chất vấn con trai chủ tiệm.
"Vậy các người ra thị trấn mà mua." Con trai chủ tiệm cúi đầu chơi game điện thoại.
Cũng hết cách, Lý Đằng cùng ông chủ Đinh chỉ có thể lấy điện thoại quét mã thanh toán, sau đó dắt chó rời đi.
"Thực mẹ nó xúi quẩy! Gặp được cái hắc điếm như vậy! " Ông chủ Đinh lúc ra cửa ôm bụng, vẻ mặt mất hứng.
"Bình thường thôi! Tiệm này biết rõ mục đích chúng ta tới, không làm thịt chúng ta thì thịt ai? Hơn nữa, chỗ này khá xa, gấp năm lần giá cũng không phải quá đắt!" Gã họ Trương khuyên ông chủ Đinh vài câu.
"Ông chủ có sao không, sắc mặt kém như vậy. " Gã họ Vương nhìn thấy ông chủ Đinh vẫn đang ôm bụng, xem chừng là do một cước tối qua, trong lòng không khỏi áy náy, chớ để ông chủ Đinh gặp chuyện, lần này còn phải leo núi, ông chủ Đinh có thể chịu được ư?
"Không có sao, chỉ bị tức." Ông chủ Đinh lắc đầu, đã đến một bước này, cũng không thể bỏ cuộc? Hôm nay dù thế nào cũng phải điều tra xong.
Nếu như chuyến này hắn không leo núi, liền lấy không được tư liệu độc quyền, chuyến này chẳng khác nào là trắng tay.
Ông chủ Đinh bị thương, đi không quá nhanh, cả nhà Lý Đằng cũng đi không quá nhanh, tự nhiên kéo chậm tốc độ đội ngũ.
Sau khi rời khỏi khách sạn một chút, mọi người nhìn quanh bốn phía, trong núi có nhiều cây bị chặt mất, còn có chút nhà cửa lẻ tẻ ở chỗ đất trống, thoạt nhìn hẳn là dân bản xứ nhận thầu sau đó vứt bỏ lại đây.
Rất nhiều núi hoang đều được người nhận thầu, kể cả núi Lư Đầu, thế nhưng bởi vì thiếu vốn phát triển, hoặc là nguyên nhân nào khác, rất nhiều công trình và hàng rào được nhận thầu, xây dựng đơn sơ, cuối cùng lại bị vứt đi, hiện tại liền tạo thành loại cục diện này.
Mặc dù những công trình được nhận thầu này bị bỏ hoang, nhưng đường lên núi cũng nhờ thế mà được xây dựng.
Bất quá đường núi cũng hoang phế, tất cả đường núi đều bị đá vụn từ đâu đó lăn xuống chặn đường.
Mỗi câu chữ tinh túy đều được trau chuốt tỉ mỉ, độc quyền tại truyen.free.