Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 877: - Lên Núi (1)

Ăn sáng xong xuôi, mọi người bắt đầu thảo luận chuyện leo núi.

"Lúc ba nữ sinh leo núi, có dẫn theo con chó kia, tốt nhất là chúng ta nói với ông chủ mượn nó theo, nói không chừng sẽ có vài phát hiện." Ông chủ Đinh đề nghị vài câu.

Gã họ Trương xung phong nhận việc rời khỏi phòng ăn, chạy đi tìm con trai ông chủ.

Rất nhanh gã họ Trương đã trở về.

"Hắn nói muốn thế chấp 2000 tệ, tiền thuê con chó kia mỗi ngày 200 tệ." Gã họ Trương trở về báo cáo.

"Đây không phải lừa đảo ư? Con chó kia đắt như vậy sao?" Ông chủ Đinh có chút tức giận.

"Tôi cũng hỏi hắn như vậy, hắn nói chó này như người nhà của hắn, không phải dùng tiền là có thể cân nhắc." Gã họ Trương giang tay ra.

"Vớ vẫn? Như người nhà của hắn? Cậu xem con chó kia rách rưới, ăn toàn cơm thừa canh cặn, hơn nữa nhìn bộ lông của nó kìa, ít nhất vài tháng chưa tắm rửa? Đây chính là cách hắn đối xử với người nhà sao?" Ông chủ Đinh cau mày, vẻ mặt khó chịu.

"Bà chủ, chó của con bà......" Gã họ Trương chạy vào bếp nói chuyện với bà chủ, thảo luận với bà ta chuyện thuê chó.

Bà chủ nói chó là do con trai mua về, vẫn do con bà ta chăm sóc, hai vợ chồng bọn họ không làm chủ được, lại bảo gã họ Trương bàn bạc với con trai bọn họ.

"Không thuê chó nữa, tự chúng ta lên núi." Ông chủ Đinh tức giận bỏ qua chuyện thuê chó.

"Tiểu Trương, cậu gọi con trai chủ tiệm qua đây, tôi cho hắn tiền, xem như thuê chó." Lý Đằng nói với gã họ Trương.

Lý Đằng tới đây chính là điều tra chuyện này, hắn cũng cảm giác con chó này có thể tìm ra manh mối.

Bỏ thêm 200 tệ, nếu như có thể tìm ra manh mối giá trị thì cũng đáng.

"Vẫn là ông chủ Lý khí phách! " Gã họ Trương dựng ngón cái nịnh Lý Đằng.

Ông chủ Đinh vốn còn muốn cảm tạ Lý Đằng, nghe gã họ Trương nói như vậy, sắc mặt lại có chút khó coi......Tên họ Trương này không cần nói mấy lời khó nghe như vậy chứ?

Rất nhanh con trai chủ tiệm đã tới, còn dắt con chó kia theo.

"Các người muốn dẫn chó lên núi mà nói, còn phải mang theo chút thức ăn cho chó thì mới được, bằng không thì nó sẽ đói bụng, tôi sẽ trừ tiền trong khoản tiền thế chấp." Con trai chủ tiệm giao dây thừng liền nói thêm vài câu.

"Chỗ này của cậu có thức ăn gì?" Lý Đằng hỏi con trai chủ tiệm một tiếng.

Sau đó con trai chủ tiệm hô gọi ông bà chủ trong bếp, bà chủ cầm một túi lớn chân giò hun khói đi ra, có chừng hơn 50 cây, đều rất nhỏ.

Con trai chủ tiệm liếc nhìn một cái, báo giá, nói giảm giá cho Lý Đằng, tổng cộng 200 tệ.

"Tiểu tử, chân giò này của cậu đều hết hạn, th�� này mà cũng đòi tiền...! " Ông chủ Đinh cầm một cây chân giò ra, phát hiện là quá thời hạn, hắn lại càng bất mãn.

"Là cho chó ăn, cũng không phải cho người ăn, quá thời hạn sợ cái gì? " Con trai chủ tiệm lộ vẻ không quan tâm.

"Quá thời hạn có thể bán giá cao như vậy?" Ông chủ Đinh tiếp tục chất vấn.

"Nơi đây là chỗ hẻo lánh, muốn mua đồ cũng không dễ, đồ vật như vậy đắt một chút không phải rất bình thường ư? Ông chưa từng đi qua Tuyết Hương hay sao? Có biết chân giò hun khói chỗ đó bán 15 tệ 1 cây?" Con trai chủ tiệm thẳng thừng phản bác ông chủ Đinh.

"Buổi sáng chúng ta ăn mì cũng có chân giò hun khói, không phải là dùng thứ quá hạn này chứ?" Gã họ Vương đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng chất vất con trai chủ tiệm.

"Sao có thể như vậy được? Quá thời hạn chỉ cho chó ăn, sẽ không làm cho người ăn." Con trai chủ tiệm vội vàng lắc đầu phủ nhận.

"Không phải cậu vừa nói, xem con chó này như người nhà sao? Cậu cho người nhà ăn chân giò hết hạn?" Ông chủ Đinh tiếp tục chất vấn.

"Điều kiện trong núi rất gian khổ, chỉ có những thứ này để ăn, nếu ông có lòng tốt, thì tới thị trấn mua cho nó mấy cân thịt bò về ăn...! Tôi sẽ không phản đối." Con trai chủ tiệm trả lời ông chủ Đinh.

"Không nhìn ra, tuổi còn nhỏ, ngược lại mồm mép rất giỏi!" Ông chủ Đinh thở dài.

"Tôi là người giảng đạo lý, cũng không phải càn quấy." Con trai chủ tiệm tiếp tục hùng hồn.

Gã họ Vương trượt đi phòng bếp, một lát sau về sau, cầm lấy điện thoại còn mang theo một túi rác rưởi đi ra, sau đó đem túi rác ném tới chủ tiệm nhi tử trước mặt.

"Tôi vừa hỏi cha cậu, hắn nói đây là vỏ bao chân giò hun khói buổi sáng chúng tôi ăn, cậu nói không phải cùng loại? thế thì ngày tháng trên đó là sao? " Gã họ Vương móc một cây chân giò hun khói ra ngoài, chỉ vào ngày tháng phía trên tức giận hỏi con trai chủ tiệm.

"Cho chúng tôi ăn lạp xưởng hết hạn?" Ông chủ Đinh cũng nổi giận.

"Vừa rồi tôi hỏi ba cậu đã quay lại video, để xem cậu xử lý thế nào!" Gã họ Vương chỉ vào điện thoại của mình rồi nói cho con trai chủ tiệm.

"Tôi đi hỏi một chút. " Con trai chủ tiệm bước nhanh đi vào phòng bếp, hơn nữa còn đóng cửa lại.

"Được rồi, đừng truy cứu, đây là vùng hoang vắng, chúng ta đắc tội bọn họ cũng chẳng tốt gì, lỡ như lúc trở về ăn cơm, lại cho thêm chút gì đó trong thức ăn của chúng ta......" Gã họ Trương khuyên giải gã họ Vương cùng ông chủ Đinh.

Mọi bản quyền dịch thuật đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free